Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 268: Giấc chợp mắt mùa hè

"Lên nhà thôi, tối nay không xem nữa đâu."

Lộ Mãn kéo kéo tay áo Cố Gia Nhi. Cô nàng này buồn ngủ đến mức chỉ muốn ôm chặt lấy anh thành một cục mà ngủ ngay tại chỗ.

Đến mức Cố Ngạn cũng phải xuống đây cùng trông chừng. Người ta thì thức đêm xem bóng, cô nàng này thì thức đêm hành xác ba...

"Anh ơi, em còn cố được."

"Trận bóng thôi mà, không quan trọng bằng việc ngủ một giấc ngon."

Nhưng trong lòng Lộ Mãn vẫn canh cánh món xổ số dự đoán 49 vé đã mua ở trạm xổ số thể thao lúc trước.

Nếu như diễn biến đúng như kiếp trước thì trận đấu này sẽ kéo đến loạt sút luân lưu, Ý thắng Pháp 5-3 và đoạt chức vô địch.

Giả sử mọi chuyện diễn ra đúng như vậy thì điều đó sẽ chứng minh rằng quỹ đạo của kiếp trước vẫn ổn định như cũ, đồng thời mang lại cho Lộ Mãn khoản thu nhập thêm khoảng hai trăm vạn tệ sau thuế.

"Sáng sớm xem tin tức thể thao là biết kết quả thôi, đài thể thao chắc chắn sẽ có chiếu lại."

Lộ Mãn giục hai cô nàng song sinh ngoan ngoãn lên lầu. Việc biết tin hai trăm vạn có rơi vào tay mình hay không so với một giấc ngủ ngon của bạn học Linh Y, anh cảm thấy chăm sóc vế sau quan trọng hơn

Cùng Cố Ngạn đưa hai chị em song sinh về nhà xong, Lộ Mãn cũng chuồn về nhà mình ở dưới lầu. Nếu vẫn còn lo lắng về tỷ số, giữa chừng tỉnh giấc thì mở điện thoại xem tin tức là được.

Lộ Mãn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ nhưng không ngờ rằng mình ngủ say như chết. Ba tiếng sau lại bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức.

"Chuyện gì vậy..."

Bên ngoài tiếng chửi bới của các ông bà vọng lên không ngớt xen lẫn ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát nhấp nháy liên tục ngoài cửa sổ.

Lộ Mãn lắng tai nghe một hồi những tiếng chửi rủa như "thằng chó đẻ" và "đồ khốn nạn", miễn cưỡng nghe ra được đại khái là mấy ông chú xem bóng đá ngoài trời, dăm ba người không nhịn được mà hô hào làm ồn đến hàng xóm. Mấy bà cô với sức chiến đấu kinh người chửi rủa tổ tông họ từ xa, dần dần biến thành cuộc đấu khẩu tay đôi bằng những tinh hoa của quốc gia.

"Đã ba giờ rồi mà làm ồn ào quá..."

Lộ Mãn ra phòng khách thì phát hiện ba mẹ cũng chưa ngủ. Lộ Vệ Hoa và Liễu Tĩnh nằm trên ghế sofa, không bật đèn phòng khách và mở TV ở chế độ im lặng.

"Con trai, con cũng bị đánh thức à?"

Lộ Vệ Hoa bất lực nhíu mày: "Người ở ngay dưới chân hoàng thành này mà cũng vô giáo dục đến thế cơ đấy."

"Người vô ý thức ở đâu mà chẳng có, không liên quan đến vùng miền." Lộ Mãn nhún vai, đối với chuyện này không lấy làm lạ.

Về sau hành vi này lại xảy ra với một đám người gào thét "IG hay vãi", "EDG đỉnh vãi" vào đêm khuya.

Quá khích mà hô nhỏ một tiếng trong phòng mình thì không sao, nhưng cứ gào thét không ngừng rồi hòa mình vào đám đông cuồng nhiệt mà không hề nghĩ đến việc người bình thường đang ngủ vào lúc rạng sáng thì thật là ích kỷ, hại người mà chẳng lợi mình.

Lúc này Lộ Vệ Hoa liếc nhìn điện thoại: "Nhà chú Cố con cũng chưa ngủ nên bảo chúng ta lên đó nói chuyện phiếm một lát, bên ngoài này nhất thời cũng không yên được."

Cả nhà ba người nhất trí. Bị làm ồn đến mức không ngủ được chi bằng tụ tập lại giết thời gian. Sau khi lên lầu, Văn Nghệ mở cửa mời họ vào. Hai chị em song sinh nhà họ Cố cuộn tròn trên ghế sofa dụi mắt ngái ngủ, hai cô nàng mặc đồ ngủ giống nhau với mái tóc xõa trên vai.

"Gia Nhi." Liễu Tĩnh sắc mặt như thường, cực kỳ tự nhiên gọi trước cô nàng song sinh gần nhất, sau đó lại quay sang người còn lại: "Linh Y."

Hai chị em có chút kinh ngạc đáp một tiếng "dì Tĩnh", sau đó hai người liếc nhìn nhau đầy ngạc nhiên.

Mẹ Lộ phân biệt bọn họ nhanh quá vậy...

Mà Lộ Vệ Hoa đứng bên cạnh cũng lo lắng nói: "Con trai à, con với mẹ con làm sao phân biệt được hai đứa nhóc này vậy? Không có kiểu tóc và trang điểm thường ngày, ba nhìn thế nào cũng thấy giống nhau..."

"Ba, ba đừng hỏi con, hỏi mẹ con đi." Lộ Mãn nhỏ giọng nói: "Con còn chưa kịp phản ứng thì mẹ đã phân biệt được rồi."

Xem ra có thời gian phải thỉnh giáo kinh nghiệm từ mẹ rồi.

Tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn. Cố Ngạn liếc mắt thấy Lộ Mãn cũng ở đó thì dứt khoát bật TV và vặn nhỏ âm lượng xem trận chung kết World Cup.

Ông lại rủ Lộ Mãn đánh hai ván cờ với mỹ danh là dạy dỗ hậu bối đạo lý và triết lý cờ. Lộ Mãn trong lòng thở dài, ai bảo ông là ba của Linh Y và ba vợ tương lai của mình chứ, đành thuận theo mà bợ đỡ thôi.

Cứ đánh là thua, cứ thua là đánh...

Mà diễn biến trận chung kết trên TV cũng giống như ấn tượng trong ký ức, Zidane bị thẻ đỏ đuổi khỏi sân, đá luân lưu hiệp phụ. Sau khi Lộ Mãn không biết đã bị hạ bao nhiêu ván, một tiếng còi vang lên và trận chung kết kết thúc, tỷ số dừng lại ở năm ba.

Giống hệt như kiếp trước.

Hai trăm vạn cũng sắp đến tay rồi.

Lộ Mãn hơi thất thần, quân cờ đen trên tay vô thức đặt vào vị trí cấm thủ tất thắng.

"Hửm?"

Cố Ngạn vui vẻ còn muốn đi quân nhưng vừa nhìn nước cờ này của Lộ Mãn thì ông buộc phải phòng thủ, cảm thấy có chút khó khăn.

Lúc này Lộ Mãn trong lòng đang nghĩ đến chuyện đổi thưởng. Hai trăm vạn kiếp trước đã kiếm được, kiếp này cũng sắp kiếm được rồi. Nhưng trúng thưởng những khoản tiền này thì chưa từng có kinh nghiệm.

Không thể nào là đến điểm bán vé số thể thao để xác nhận chứ? Cần phải đến trung tâm xổ số của thành phố hay là trụ sở tỉnh? Chút nữa lên mạng tìm kiếm xem...

"Lộ Mãn, đến lượt con kìa."

"Vâng, chú Cố."

Lộ Mãn vừa nghĩ chuyện lại thuận tay đặt một quân cờ.

Nước cờ này bắt được sơ hở của Cố Ngạn khiến đồng chí Lão Ngoan Cố không kịp ngăn cản, liên tục xung sát bốn quân mà không thể ứng phó. Ông lần đầu tiên bại dưới tay Lộ Mãn.

"Ồ?" Cố Ngạn bị lật bàn một ván, trong lòng có chút không thoải mái nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Học cả buổi tối, Lộ Mãn có tiến bộ rồi đấy."

Lộ Mãn trong lòng thầm lườm. Cả buổi tối thua ông bao nhiêu ván rồi, thắng một ván ông đã có chút không thoải mái như vậy, đúng là Lão Ngoan Cố mà...

Tiếng tranh cãi bên ngoài cũng gần đến năm giờ sáng mới tạm ngưng. Hai nhà trở về phòng ngủ, thống nhất quyết định buổi sáng không ra ngoài mà mỗi người ngủ bù một giấc.

Đợi đến khi mặt trời lên cao thì bữa sáng và bữa trưa gộp làm một, hai bà mẹ mua sủi cảo, gan xào và bánh tiêu về rồi lại tụ tập ở phòng khách nhà Cố Ngạn.

"Nhìn cái quầng thâm mắt kia kìa, thiếu một giấc ngủ đã buồn ngủ đến thế rồi à?"

Sau khi ăn xong, Lộ Mãn và hai chị em song sinh nhà họ Cố ở trong phòng của họ, cùng nhau nhìn bảng tính trên laptop để đối chiếu sổ sách.

Mà Cố Gia Nhi thì lúc gật gật đầu, lúc đôi mắt hạnh mơ màng buồn ngủ. Lộ Mãn thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái rồi cố ý quay mặt đi.

Gương mặt của hai cô nàng song sinh thêm chút vẻ đáng yêu khi mơ màng, ngược lại càng thêm xinh đẹp…

Khó trách Cố Linh Y sau này mỗi khi uống hơi say lại quyến rũ đến vậy… Hóa ra là cái vẻ nửa tỉnh nửa mơ càng khiến con gái thêm phần kiều mị.

“Giờ giấc đi ngủ của em chuẩn lắm đấy.”

Cố Gia Nhi lim dim mắt và nhỏ giọng nói: “Ngay cả Linh Y là cú đêm xem tiểu thuyết đến hơn mười hai giờ cũng phải đi ngủ rồi.”

“Ừ.” Lộ Mãn thấy em vợ nói đúng.

“Anh ơi, ừ cái đầu anh ấy.”

Cố Gia Nhi bĩu môi: “Anh đâu phải em, ngày nào cũng ôm Linh Y ngủ.”

Lộ Mãn im lặng không nói gì và thầm nghĩ đừng vội, chẳng phải đang tiến gần đến mục tiêu này sao.

Văn Nghệ gõ cửa bước vào, bưng hai nửa quả dưa hấu cắm sẵn thìa: “Linh Y, Gia Nhi mỗi đứa một nửa. Lộ Mãn con ăn nửa này nhé.”

“Mẹ ơi, mẹ mang cho Linh Y đi. Con ăn dưa hấu chán rồi.”

Cố Gia Nhi vùi mặt vào gối: “Bây giờ con chỉ muốn ngủ một giấc đến trưa, tốt nhất là ngủ đến giờ cơm tối.”

“Con bé này, đúng là hay làm trò.”

Văn Nghệ vỗ nhẹ vào mông cô con gái út: “Giống hệt ba con. Lúc đắt thì thích ăn, bây giờ dưa hấu rẻ rồi, mấy hào một cân lại không coi nó là thứ gì tốt nữa.”

Lúc này Lộ Mãn lén nhìn Cố Linh Y, sau đó ánh mắt chuyển sang chiếc thìa trên nửa quả dưa hấu.

Cố Linh Y lập tức giơ nắm đấm lên.

Cô đã có thể hiểu ý của Lộ Mãn trong nháy mắt rồi.

“Sau này hai chúng ta cùng ăn một nửa, Gia Nhi tự ăn nửa còn lại.”

Lộ Mãn chính là có ý này.

[Dưới chân hoàng thành (皇城根底下) là chỉ khu vực bao quanh Tử Cấm Thành. Ở đây dùng để chỉ Bắc Kinh với lịch sử lâu đời] [Quy tắc cấm thủ tất thắng gồm cấm 2 hàng 3 quân và 2 hàng 4 quân không bị chặn hai đầu, cấm thêm hàng sáu quân để kìm hãm lợi thế của người đánh trước (cờ caro tiêu chuẩn không tính hàng sáu quân là chiến thắng, chỉ năm quân mới hợp lệ). Đây là những nước cờ mà người đánh sau không bao giờ có thể chặn kịp]