"Anh chủ yếu tư duy lý tính, đưa ra sự thật và giảng đạo lý cho em thôi."
Lộ Mãn chỉ vào vị trí phía trên ngực trái của cô một chút: "Em còn muốn anh chứng minh bằng chứng nữa à, xem nốt cái nốt ruồi chống hàng giả không?"
"Đồ dê xồm!"
Cố Linh Y nhỏ giọng lẩm bẩm một câu rồi đi đến bên cạnh Lộ Mãn và bắt đầu rửa cốc.
"Chú Lộ và ba mà uống trà xanh nữa là tối lại tỉnh táo không ngủ được mất, đổi cho họ trà thảo mộc đi."
"Vợ hiền." Lộ Mãn trực tiếp khen ngợi người vợ tương lai hết lời.
Cố Linh Y liếc xéo anh một cái rồi tự mình cúi đầu rửa cốc.
Tiếng nước chảy róc rách, Cố Linh Y nhỏ giọng nói một câu: "Em thích bầu không khí tối nay quá."
"Hả?"
Lộ Mãn nghe không rõ lắm nên tiến lại gần một chút.
"Mẹ và dì cùng với bà gói sủi cảo, ba nói chuyện phiếm đánh cờ, em gái và bạn thân chen chúc trên một ghế sofa xem phim."
Cố Linh Y ngước mắt lên: "Em cảm thấy như vậy thật hạnh phúc."
"Đúng là như vậy." Lộ Mãn chỉ vào mình: "Em bỏ sót một người rồi kìa."
"Còn anh." Cố Linh Y nghiêng đầu nhỏ: "Thích đi đâu thì đi."
"Em đúng là ngứa vuốt rồi."
Cố Linh Y căng thẳng liếc nhìn anh một cái để phòng ngừa ý đồ xấu xa của Lộ Mãn. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của tên xấu xa này một hồi, Cố Linh Y lại nở nụ cười.
"Nếu anh ngày nào cũng hòa thuận với ba như tối nay thì vậy cũng tốt~"
Bàn tay của Lộ Mãn lặng lẽ vươn tới, nắm lấy mu bàn tay của Cố Linh Y.
"Em biết bầu không khí giữa anh và ba em gọi là gì không?"
"Gì vậy——anh bỏ tay ra trước đi~"
Lộ Mãn ghé vào tai Cố Linh Y, chậm rãi nói một câu: "Kìa xem ông tế cùng uống trà, nửa đời minh châu trao cho chàng."
"Anh——"
Tai Cố Linh Y bị hơi nóng phả vào, cả người bỗng chốc mềm nhũn.
Cô cắn môi, trong lòng nghĩ câu này của Lộ Mãn ít nhất cũng không sai.
Ba cô và anh mười phần là đã định xong mối quan hệ ba vợ con rể này rồi.
Chỉ là "nửa đời minh châu" cuối cùng chỉ em gái cô hay là chính cô đây...
"Đồ xấu xa..." Cố Linh Y tủi thân ngước mắt trừng Lộ Mãn một cái.
Sao cô cảm thấy anh giống Tào thừa tướng thắng trận Xích Bích vậy? Đồng Tước xuân sắc thắm, Nhị Kiều tùy ý chọn...
Phì!
……
Sau khi hai nhà tạm biệt, Cố Ngạn nhất quyết không cho nhà Lộ Vệ Hoa ở khách sạn bên ngoài mà thu xếp ở một căn hộ khác dưới tầng.
Trong căn hộ dưới tầng, Lộ Mãn tắm rửa xong đến phòng khách thì thấy ba mẹ mình vẫn đang nói chuyện nhỏ.
"Ngày mai chúng ta mời lại Cố Ngạn nhé?"
"Đương nhiên rồi, nên như vậy."
Lộ Mãn tiến lên: "Ba, mẹ, sao tự nhiên lại liên lạc với chú Cố vậy?"
"Không phải con và con bé Gia Nhi nói sao?" Liễu Tĩnh hỏi ngược lại.
Lộ Vệ Hoa nhìn con trai mình: "Là chú Cố con gọi điện cho ba trước, chú ấy cũng dẫn cả nhà đến Yên Kinh chơi nên mới hẹn nhau được."
"Hả? Con không hề tiết lộ với Gia Nhi, ngược lại còn cố tình giấu em ấy mà."
Lộ Mãn nghĩ lại một lượt người biết nhà họ đến Yên Kinh, vậy chỉ còn một người đáng ngờ tiết lộ.
"Tiểu Sương." Lộ Mãn lắc đầu. Con bé này từ Tuyền Thành trở về thì mức độ ủng hộ chị Gia Nhi của nó tăng vùn vụt.
Lộ Mãn xem giờ thấy vẫn chưa muộn, thế là gọi một cuộc điện thoại.
"Tiểu Mãn, anh làm gì mà gọi đường dài còn thêm cả chuyển vùng thế? Em nghe điện thoại cũng tốn tiền đấy."
Em gái Tiểu Sương nói rất nhanh, nghe chừng là để tiết kiệm tiền điện thoại.
"Em sắp ngủ rồi, có gì nói nhanh đi."
Lộ Mãn bật loa ngoài cũng để ba mẹ nghe thấy: "Việc nhà mình đến Yên Kinh có phải em nói cho Gia Nhi biết không?"
"Anh ơi, anh gọi điện thoại chỉ để cảm ơn em thôi à?"
Lộ Mãn thầm lườm một cái. Cảm ơn gì chứ? Cảm ơn cái đầu em ấy.
"Sau này đồ uống của em tự đi mua đi. Anh không mua cho nữa."
"Ấy ấy ấy, đừng mà anh. Em cũng chỉ muốn anh và chị Gia Nhi quay lại...cái kia, tình cảm thắm thiết hơn thôi mà."
Liễu Tĩnh lấy điện thoại từ tay con trai và hỏi:“Tiểu Sương, con chuẩn bị đi ngủ rồi à?”
"Vâng, mẹ ạ. Con tắm rửa xong hết rồi, vừa nằm lên giường thì bị Tiểu Mãn gọi dậy."
"Là Gia Nhi chủ động hỏi con à?"
"Vâng. Chị Gia Nhi sốt ruột lắm, hỏi giống như kiểu cầu xin con ấy."
Lộ Tiểu Sương ngáp một cái: "Nếu anh con tìm con tính sổ thì mẹ phải ngăn anh ấy đấy nhé. Nếu sau này chị Gia Nhi và anh con kết hôn thì cũng có công của con vun đắp vào chứ? Đôi tân nhân đó có phải nên cảm ơn con không?"
Liễu Tĩnh nhìn con trai Lộ Mãn với vẻ đầy ẩn ý rồi nói vào điện thoại: "Mẹ thấy sau này anh con mà lấy vợ, con đến nhà thằng bé cũng khó đấy."
Lộ Tiểu Sương: ?
Cô lập tức không nghĩ nhiều mà nói vội: "Mẹ ơi, con cúp máy đây. Nhà mạng cứ 58 giây là tự động tính tiền, không nói nữa, 886!"
Tút, tút, tút...
Lộ Mãn và mẹ Liễu Tĩnh nhìn nhau.
"Con và Gia Nhi sau này sẽ làm anh em mà đối xử với nhau." Lộ Mãn lên tiếng.
"Ừ." Liễu Tĩnh như đã đoán trước nên liền nói: "Cũng tốt, đợi con lên Đại học rồi ngắm nghía mấy bạn nữ khác. Nhớ ưu tiên mấy đứa trong tỉnh mình, phải xem đứa nào tính tình tốt mà tướng mạo xinh xắn."
"Tôi thấy con gái thứ hai nhà Cố Ngạn cũng được đấy chứ."
Lộ Vệ Hoa ở bên cạnh thêm vào một câu.
Liễu Tĩnh liếc nhìn chồng nhưng cũng gật đầu, bà lại quay sang nói với Lộ Mãn: "Hai cô con gái song sinh nhà họ Cố đúng là tốt, nhưng áp lực cho con có lẽ hơi lớn thì lại không phải chuyện tốt."
Lòng Lộ Mãn khẽ động.
Mẹ mình không giống như ba chỉ nhắc đến Cố Gia Nhi.
Bà nói là hai cô con gái song sinh nhà họ Cố.
"Mẹ, chúng con mới chớm tuổi trưởng thành." Lộ Mãn cho mẹ một viên thuốc an thần trước: "Chuyện chưa đâu vào đâu, cứ đi từng bước xem sao."
Liễu Tĩnh ngồi xuống bên cạnh Lộ Vệ Hoa rồi cầm lấy tờ quảng cáo bản đồ bên cạnh xem.
"Không môn đăng hộ đối, không chỉ đối với con mà đối với ba mẹ cũng là gánh nặng."
Liễu Tĩnh chỉ tay lên bản đồ và nói: "Hôm nay ban ngày con không đi cùng ba mẹ. Chú Cố đã mời ba mẹ đi ăn trưa ở Toàn Tụ Đức, tối lại sang Đông Lai Thuận. Chú ấy là đại gia nên chẳng bận tâm một hai bữa tiệc, nhưng ba mẹ thì không muốn nợ ai cái gì. Đang tính mai mời lại chú Cố và dì Văn đây."
Lộ Mãn gật đầu đồng ý: "Cái này khỏi phải nói, vậy tính sao ạ? Đi Hồng Bân Lâu và Đông Hưng Lâu đi, cũng nên để con chiêu đãi chú Cố."
"Con sao mà rành mấy cái nhà hàng lớn ở Yên Kinh thế?" Liễu Tĩnh có chút tò mò: "Hôm nay ban ngày dì Văn của con cũng vừa hay nhắc đến hai nhà hàng này."
Lộ Mãn khựng lại một chút rồi bình tĩnh nói một câu: "Đi chơi thì dĩ nhiên phải chuẩn bị trước kế hoạch du lịch chứ sao."
Lộ Vệ Hoa ngả người ra sau ghế sofa: "Con trai, thật ra con cứ làm theo ý mình là được."
"Nếu con và con bé Gia Nhi kia ân ân ái ái và hai đứa sống hòa thuận vui vẻ, bên nhà con bé ấy con tự nhiên không cần lo lắng gì cả. Nhưng nếu chỉ là miễn cưỡng sống chung qua ngày..."
"Nhà mình và chú Cố của con quả thật là chênh lệch quá lớn. Giống như căn nhà mình đang ở này mà dựa vào ba con đây thì ba đời may ra mới có thể phấn đấu được. Tối nay ở đây ba cảm thấy không yên tâm, thà ra ngoài ở khách sạn còn thoải mái hơn."
"Tiền là do mình tự kiếm ra thì tiêu mới thấy thoải mái."
Liễu Tĩnh ngậm ngùi nói một câu: "Đừng nghe mấy lời trêu chọc ngoài đường nói ai cưới được hai cô con gái song sinh nhà họ Cố là một bước lên trời, khỏi cần cố gắng cả đời. Nhưng hễ mà mình không cố gắng, nhận ân huệ của người ta thì chẳng khác gì con rể đi ở rể cả. Mà con rể ở rể thì đâu có dễ làm."
"Mẹ con nói đúng đấy."
Lộ Vệ Hoa xoa xoa sống mũi: "Ba thấy cả nhà mình chí khí đều giống nhau. Nếu mình cứ sống lay lắt không cầu tiến mà chỉ ăn sẵn thì thật sự là sống nhờ người khác, cảm giác chẳng dễ chịu gì."
"Ba con suýt chút nữa thì hồ đồ rồi đấy." Liễu Tĩnh liếc Lộ Vệ Hoa một cái: "Nhưng khí chất trong xương cốt của ông ấy là đúng, tự lực cánh sinh, mưu sự tại nhân."
"Vâng, ba mẹ, con biết rồi ạ."
Lộ Mãn đồng tình. Anh được gia phong của ba mẹ hun đúc nên quan niệm và hai người là nhất trí: "Nam tử Hán phải tự cường bất tức, bắt đầu từ đất bằng xem ta vút lên tận mây xanh."
Anh còn một câu nữa, bây giờ nói ra nghe có vẻ khoác lác và còn quá sớm.
Nhưng qua một thời gian nữa thì anh có thể nói ra để ba mẹ yên tâm rồi.
"Ai nói nhà chúng ta và đồng chí Lão Ngoan Cố môn không đăng hộ không đối chứ?"
[Từ Ông Tế (翁婿) có nghĩa là gọi chung ba vợ con rể, Tiếng Việt không có từ nào ngắn mà cùng nghĩa nên mình để Hán Việt. Minh châu là ví người con gái như ngọc quý, nửa đời minh châu chỉ cuộc đời người con gái sau khi lấy chồng]