Cả hai nhà họ Cố và họ Lộ đều đang ở trong phòng khách vui vẻ hòa thuận.
Bà nội Lộ và Liễu Tĩnh trải tấm thớt lên bàn trà. Hai bát lớn đựng bột đã nhào, mẹ chồng nàng dâu cùng nhau gói sủi cảo, nặn từng cái đặt lên vỉ tre.
Tay nghề của Văn Nghệ không đủ để bà nắm vững kỹ năng gói sủi cảo nên đứng bên cạnh thỉnh giáo bà nội Lộ cách gói, tiện tay trộn nhân thịt và nhặt đậu nành để ngày mai làm sữa.
Lộ Vệ Hoa và Cố Ngạn kê thêm một chiếc bàn gấp nhỏ ở trước TV rồi bày cờ tướng đánh hăng say. TV mở chương trình hài kịch phiên bản hoạt hình 《Trạm Giải Trí Vui Vẻ》 làm nhạc nền, chỉ cần nghe tiếng là đủ, không cần nhìn màn hình.
Cố Gia Nhi vừa bước vào cửa liền cảm thấy căng thẳng.
Chú Lộ thì không sao, nhưng dì Tĩnh… Cô mơ hồ luôn có chút khó hiểu không muốn tiếp xúc.
Mọi người chào hỏi các bậc trưởng bối xong, Liễu Tĩnh thấy con trai mình về còn dẫn theo ba cô gái thì bĩu môi chỉ sang bên cạnh: "Có trà hoa nhài và nước lọc để nguội đấy. Khát rồi chứ gì? Uống đi."
Ánh mắt của bà lướt qua hai chị em song sinh nhà họ Cố rồi nói với cô gái mặc áo phông trắng: "Là Linh Y phải không?"
Văn Nghệ tò mò quay đầu lại: "Đúng là con bé. Tĩnh Tĩnh, chị xem con nhà chúng em chuẩn thật đấy."
Liễu Tĩnh khẽ cười: "Đó là do Vệ Hoa và chị nhìn các cháu lớn lên ngay trước mắt mà."
Cố Linh Y rụt rè gật đầu rồi theo bản năng nép sau lưng Lộ Mãn.
Lần trước cô gọi nhầm chú Lộ và dì Tĩnh thành ba mẹ, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy ngượng ngùng không thôi. Đến nỗi mỗi trước khi đi ngủ nếu vô tình nhớ lại, cô sẽ ngượng đến mức lăn qua lộn lại trên giường.
"Cô bé mặc áo hồng là Gia Nhi rồi." Liễu Tĩnh vẻ mặt thản nhiên cũng cười với Cố Gia Nhi.
Cố Gia Nhi gượng gạo khẽ gật đầu. Dì Tĩnh tuy không làm khó dễ gì cô nhưng cô vẫn có một cảm giác hơi không thoải mái, nói cũng không nên lời.
Sau khi ở trong phòng khách một lúc, hai chị em song sinh ngồi xuống bên cạnh mẹ Văn Nghệ giúp bà nhặt một ít đậu nành, lúc này mới dần dần thoải mái hơn và trở nên hoạt bát gần gũi.
"Mẹ ơi, mẹ đổi dây chuyền rồi à?"
Cố Gia Nhi nhìn đi nhìn lại, mắt tinh phát hiện ra sợi dây chuyền mặt Phật vàng trước cổ Văn Nghệ đã được thay bằng một cái mới tinh.
"Chiều nay mẹ và dì Tĩnh đi dạo một vòng quanh tiệm vàng, thấy cái mẫu này mới lại còn có khuyến mãi." Văn Nghệ cầm sợi dây chuyền trong tay: "Nên mua luôn."
Liễu Tĩnh nhìn con trai Lộ Mãn rooid cười nói: "Ba con bao nhiêu năm nay mới coi như hào phóng được một lần, đây là lần đầu tiên mua trang sức vàng cho mẹ sau ba món hồi môn năm xưa đấy."
Lộ Vệ Hoa sau khi chiếu tướng Cố Ngạn bằng một nước song Pháo thì nhìn sang phía vợ con, lộ ra nụ cười chất phác.
"Lộ Mãn, mẹ con vất vả lo toan cho nhà mình bao nhiêu năm nay, hai ba con mình có phải nợ mẹ chút vàng bạc trang sức không?"
"Đúng là thế ạ." Lộ Mãn cười gật đầu.
Cố Ngạn mặt lộ vẻ nhăn nhó bày lại bàn cờ và nhận thua bắt đầu ván mới. Lộ Vệ Hoa lại nói với Lộ Mãn: "Bản lĩnh của ba con không còn nhiều chỗ để nâng cao nữa rồi, sau này mẹ con có thêm trang sức…"
"Yên tâm đi ba ơi." Lộ Mãn vỗ ngực: "Cứ giao cho con."
Liễu Tĩnh cười tủm tỉm nhìn hai ba con trong nhà, Lộ Vệ Hoa nghĩ gì bà cũng đoán được. Con trai bà kiếm được hơn mười vạn tệ, gia cảnh bỗng chốc khấm khá hơn nhiều. Hôm nay cái vòng vàng này Lộ Vệ Hoa mới dám dùng tiền tiết kiệm của gia đình để mua mà không hề do dự.
Nếu không thì Liễu Tĩnh bà cũng chẳng đề cập đến chuyện mua vàng làm gì. Một món đồ nhỏ xíu mà đắt cắt cổ.
"Tiền càng ngày càng không đủ tiêu ấy nhỉ, giá vàng tăng nhanh quá."
Liễu Tĩnh nhỏ nhẹ cảm thán: "Chị nhớ rõ lắm. Năm Vệ Hoa cưới chị, anh mua sính lễ tam kim thì giá vàng có hai mươi hai tệ."
"Hôm nay ra phố mua thì đã là một trăm hai mươi hai tệ rồi, sính lễ cưới vợ ngày xưa giờ chỉ đáng cái lẻ thôi."
Cố Ngạn tiến quân rồi nhập cuộc tán gẫu: "Tăng thì cũng có cái lý của nó, nếu chạy nhanh hơn lạm phát thì có thể coi là một hình thức đầu tư. Quản lý Lộ, anh thấy Yên Kinh thế nào?"
Hai người bạn già có giao tình từ trước khi phát đạt nên trước mặt người ngoài, Cố Ngạn nể mặt Lộ Vệ Hoa gọi ông là anh Vệ Hoa, nhưng riêng tư đóng cửa bảo nhau thì vẫn giữ thói quen gọi ông là Quản lý Lộ như những năm tháng cùng nhau bôn ba kiếm sống.
"Thí Tốt." Lộ Vệ Hoa nói: "Haizz, chú nói thế chẳng phải là chê anh à? Thủ đô thế nào, còn cần anh thấy thế nào nữa, đương nhiên là tốt thật rồi."
"Đợi Lộ Mãn tốt nghiệp Đại học xem nó đi đâu làm. Tỉnh mình chảy máu chất xám nghiêm trọng lắm, thanh niên có chút tài cán là đều chạy ra ngoài hết."
Cố Ngạn nói: "Nếu làm việc ở Yên Kinh thì mua một căn nhà ở đây. Đợi chúng ta sáu mươi tuổi về hưu, hai anh em mình ở đây cùng nhau dưỡng già."
"Nhà ở Yên Kinh thì không dám mơ đâu."
Ban ngày Lộ Vệ Hoa đi dạo cùng vợ chồng nhà họ Cố, giá nhà ở thủ đô khiến ông phải há hốc mồm, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy kinh hãi.
"Mua một mảnh đất cắm dùi thôi." Cố Ngạn gõ gõ chân xuống sàn: "Khi nào dưỡng già thì tầng dưới này cũng là của em, anh chị dọn qua ở là được."
"Anh sao có thể ở không nhà chú được?" Lộ Vệ Hoa liên tục lắc đầu.
Hai cô con gái song sinh nhà họ Cố nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người ba thì đồng loạt nhìn Lộ Vệ Hoa.
"Nếu anh ấy kết hôn, ba và chú Lộ sẽ là thông gia."
Hai cô bé nghĩ giống nhau.
"Thông gia trên dưới một nhà, quan hệ hai nhà sẽ càng tốt hơn đúng không?"
"Nhưng quản lý Lộ à, nói thật là con trai trong nhà có năng lực, em thấy anh không cần phải vất vả tích góp mua nhà cho nó nữa. Lộ Mãn ấy, nó có thể tự lực cánh sinh, đời sau giỏi hơn đời trước."
Sau một đêm trò chuyện với Lộ Mãn, Cố Ngạn cũng biết được thành quả khởi nghiệp của anh mà dự đoán sự phát triển tiếp theo của anh. Tuy không dám chắc chắn, nhưng qua cách nói năng và thái độ thì Cố Ngạn cũng có chút tin tưởng vào Lộ Mãn.
"Nếu có tiền nhàn rỗi thì thật sự có thể mua một căn ở Yên Kinh."
Cố Ngạn nghiêm túc nói: "Năm ngoái vừa có mấy quy định mới ban hành, e là sau này giá nhà càng khó mà kìm hãm được."
"Hôm nay chúng ta đến công viên Olympic, gần đó có khu Bắc Uyển Gia Viên. Lúc em đến Yên Kinh năm 2001, khu nhà đó mới mở bán chỉ có ba ngàn rưỡi tệ một mét vuông. Năm 2002, quy hoạch địa điểm công viên được duyệt, em đã ưng vị trí của nó nên mua luôn. Hôm nay đến phòng kinh doanh xem lại đã tăng lên bảy ngàn rưỡi tệ một mét vuông rồi."
Lộ Mãn nghe vậy trong lòng thầm nghĩ: chú Cố đừng vội, đợi đến năm 2022 chỗ đó sẽ tăng lên sáu vạn tệ một mét vuông đấy.
Liễu Tĩnh vừa nghe giá này đã sợ hãi lùi bước: "Gần bằng mười căn nhà ở huyện mình rồi, trời ạ. Mà đó mới là nhà ở ngoài mấy vòng vành đai thôi đấy."
Lăng Chi cũng tò mò. Căn nhà họ đang ở hiện tại nằm ngay vòng vành đai thứ hai, chắc hẳn giá cả còn khiến người ta kinh hồn bạt vía hơn: "Chú Cố, vậy giá nhà ở đây là bao nhiêu ạ?"
"Bây giờ thì chưa đến hai vạn đâu."
Lăng Chi im lặng nhấp một ngụm trà.
Kiếp này cô không cần ảo tưởng đến việc có thể mua được loại nhà này nữa rồi.
Lộ Mãn để ý thấy vậy thì bắt đầu từ bà nội mà rót trà vào chén cho các bậc trưởng bối, sau đó đi đun thêm một ấm nữa.
Các bậc trưởng bối trò chuyện về chuyện mua nhà, bây giờ vẫn là thời điểm người ở tỉnh ngoài có thể mua nhà ở thủ đô. Lộ Mãn trước khi trùng sinh tốt nghiệp năm 2010 thì năm sau liền "Bắc phiêu", vừa đúng lúc gặp lệnh hạn chế mua nhà được ban hành.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến anh lúc bấy giờ, dù không có lệnh hạn chế thì cái giá vạn tệ hay tám ngàn tệ một mét vuông cũng không phải là thứ anh có thể mơ tưởng tới.
Lộ Mãn đi đến một góc lấy điện thoại ra xem tin nhắn của A Khải mới thêm, trong khung chat vẫn chưa có hồi âm.
Nếu như anh ta đồng ý trả lời...
Lộ Mãn đánh giá căn nhà này.
Đủ mua mười căn nhà như thế này trong khu dân cư cách Tử Cấm Thành chưa đến ba cây số rồi.
