Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 262: Ghen tuông gấp đôi

"Năm vạn tệ cơ à?"

Phản ứng thật sự của Lộ Mãn là: sao mà ít vậy?

Mặt anh không hề biến sắc. Khi bàn đến chuyện tiền bạc, không để đối phương nhìn ra cảm xúc hay ý định của mình sẽ giúp mọi việc dễ dàng hơn nhiều. Anh ra vẻ lắng nghe A Khải giải thích tiếp.

"Tôi biết, số tiền này, khá lớn."

Hai chị em song sinh nhà họ Cố lúc này đều dồn ánh mắt về phía anh.

Họ nhìn nhau, cố nén vẻ mặt.

A Khải quan sát thần sắc của Lộ Mãn, thấy anh dường như không nghĩ mình đang lừa gạt hay dọa nạt mình thì mới tiếp tục nói.

"Năm vạn tệ là số tiền cần để chứng minh vốn khi thành lập công ty. Có số tiền này, mới có thể chính thức mở công ty, và tiến hành các bước tiếp theo."

A Khải sợ Lộ Mãn không hiểu rõ chi tiết nên vội vàng giải thích thêm: "Năm vạn tệ này không phải là tiền đặt cọc cho việc đăng ký kinh doanh, mà là số tiền phải có trong tài khoản. Sau khi chứng minh vốn thành công, chúng ta có thể tùy ý sử dụng."

Anh ta lại có chút mong chờ nói: "Nếu thật sự có số tiền này, có thể in vài nghìn bộ bài. Board game vốn nhỏ chỉ cần tìm được đầu ra, tỷ suất lợi nhuận sẽ rất khả quan."

Lộ Mãn thầm nghĩ: "Thời điểm này đăng ký công ty vẫn cần hình thức chứng minh vốn sao?"

Khi còn ở Đại học Sư phạm Tân Hải, anh vì xưởng ảnh thẻ mà làm giấy phép hộ kinh doanh cá nhân chứ không nâng cấp lên thành công ty. Còn kiếp trước khi anh bôn ba ở Yên Kinh, có lẽ là do chính sách khuyến khích khởi nghiệp nên việc đăng ký công ty đã không cần chứng minh vốn và thực sự phải chuẩn bị tiền trước nữa.

Trước khi trùng sinh với tư cách là một dân chuyên trong ngành từng bước leo lên vị trí phó tổng giám đốc của doanh nghiệp từ vị trí nhân viên, Lộ Mãn khi trò chuyện với đồng nghiệp luôn nghe được những tin tức mới cũ hoặc bí mật trong lĩnh vực giải trí kỹ thuật số.

Ví dụ như trò chơi "trộm rau" mà anh từng nhắc với Cố Ngạn, ban đầu là ba người thuộc thế hệ những năm 80 khởi nghiệp ở Hỗ Thị. Sau khi tự làm các trò chơi nhỏ như cờ, ghép hình và đua xe thất bại liên tục, họ đã làm một trò chơi nông trại với tâm trạng không mấy hy vọng, thế nhưng kết quả lại bất ngờ nổi tiếng. Ví dụ như một cán bộ quản lý chuyển từ Penguin tới trong lúc trò chuyện đã nhắc đến một trò chơi trực tuyến hành động màn hình ngang của Hàn Quốc, hóa ra Penguin đã tình cờ bắt tay vào nhập khẩu trò chơi bom tấn tương lai này nhờ một thực tập sinh từng du học ở Hàn Quốc vô tình nhắc đến.

Những kinh nghiệm và kiến thức này đều có thể biến thành lợi thế tiên nghiệm của anh sau khi trùng sinh để đặt nền móng cho việc kiếm những mục tiêu nhỏ trong tương lai.

Bao gồm cả bây giờ, Lộ Mãn từng nghe nói về nguồn gốc của Tam Quốc Sát là một tiến sĩ Thanh Hoa đã tìm đến A Khải để đầu tư sản xuất và quảng bá, từ 5000 bộ vào đầu năm 2008 đến sau này là 3 vạn bộ và từng bước chiếm lĩnh thị trường board game toàn quốc.

Năm đầu tiên khởi nghiệp, doanh thu của họ đã đạt 15 triệu tệ. So với một số trò chơi trực tuyến hút tiền thì tổng thu nhập có thể không quá kinh thiên động địa, nhưng đây lại là doanh thu năm đầu tiên của một nhóm nhỏ.

Lộ Mãn cũng tìm hiểu qua về việc sản xuất và phát hành board game. Theo giá thị trường chung, giá bán lẻ board game thường gấp năm lần giá in xuất xưởng. Tam Quốc Sát chỉ là giấy in thẻ bài nên lợi nhuận còn cao hơn. Với doanh thu marketing 15 triệu tệ này, do đội ngũ còn quá nhỏ nên không tốn nhiều chi phí mặt bằng và nhân công. Tính theo giá ban đầu 39,8 tệ một gói là đã bán được 375.000 bộ "Tam Quốc Sát" bản quyền, lợi nhuận gộp vượt mốc chục triệu.

"Đầu tư năm vạn, trong vòng một năm lợi nhuận gộp chục triệu tệ."

Lộ Mãn gật gù trong lòng. Tìm đâu ra mối làm ăn ngon ăn đến thế chứ.

Năm vạn tệ ư? Sau này anh có thể đầu tư thêm để "Tam Quốc Sát" ngày càng phát triển tăng tốc hơn nữa.

A Khải bây giờ chỉ là một đứa con nhà bình thường đỗ Đại học, trong tay làm gì có đồng nào dư dả. Năm vạn tệ đã là một con số ngoài tầm với rồi.

"A Khải, năm vạn tệ tôi có thể bỏ ra."

Một câu nói của Lộ Mãn khiến tiếng trò chuyện rôm rả bên bàn bỗng im bặt. Trong phòng riêng đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.

...

Bữa tối kết thúc, Lộ Mãn cùng ba cô gái thong thả đi về phía ga tàu điện ngầm.

A Khải sau một thoáng không tin vào tai mình liền chuyển sang mừng rỡ như điên, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy khoản đầu tư năm vạn tệ này là "chuyện trọng đại" nên cần về trường suy nghĩ thêm. Ba người bạn cùng lớp của cậu cũng nghe được, mắt sáng rực lên như thể đã thấy trước viễn cảnh cùng nhau khởi nghiệp và đạt được những thành tựu to lớn trong tương lai.

Lộ Mãn cũng không tỏ ra quá vồ vập, sau khi trao đổi số điện thoại và QQ thì hẹn ngày gặp lại.

Trước ga tàu điện ngầm Học viện Phát thanh, bốn người mua vé vào ga. Lộ Mãn nhìn cửa soát vé rộng rãi thì khẽ lẩm bẩm: "Đến cả kiểm tra an ninh còn chưa có."

Việc kiểm tra an ninh ở tàu điện ngầm Yên Kinh phải đến trước thềm Olympic 2008 mới được lắp đặt, sau khi lắp đặt thì không dỡ bỏ nữa; Hỗ Thị cũng tương tự, sau World Expo 2010 mới trang bị toàn tuyến.

Bọn họ đi tàu về hướng Tây, nửa tiếng sau xuống ở ga Tây Đơn. Một căn nhà Cố Ngạn mua nằm ở khu Phong Dung Viên thuộc Tây Thành, ba mẹ và bà nội Lộ được mời đến nhà Cố Ngạn tụ họp gặp mặt.

Xuống ga xong phải đi bộ ba cây số về hướng Bắc mới đến được Phong Dung Viên.

Lượng người ở ga Tây Đơn rõ ràng đông đúc hơn hẳn, dân văn phòng với người dân và khách du lịch buổi tối cũng tấp nập không ngớt. Mỗi cửa ra tàu điện ngầm đều có người phát tờ rơi, đa phần là quảng cáo của các công ty du lịch có mặt sau in bản đồ thành phố Yên Kinh. Trong thời đại mà định vị điện thoại còn chưa phổ biến, bản đồ giấy phát huy tác dụng to lớn.

Nhóm bốn người Lộ Mãn ăn xong đi dạo hóng gió, không gọi taxi mà đi bộ khoảng hai mươi phút thì đến khu dân cư.

"Vừa rồi ở trước ga Tây Đơn là trạm Đông Thiên An Môn..." Lộ Mãn áng chừng vị trí địa lý rồi nhìn bản đồ quảng cáo trong tay: "Căn nhà của đồng chí Lão Ngoan Cố nằm ngay phía Tây của Cố Cung, khoảng cách đường chim bay nhiều nhất cũng chỉ hơn hai cây số..."

Đúng là ba vợ cấp BOSS khủng...

Trước khi vào khu dân cư, đi qua ngõ Linh Cảnh thì Cố Linh Y nhìn thấy một tấm áp phích quen thuộc trước một cửa hàng điện tử bên đường, là Pikachu và chim cánh cụt xanh khoác vai nhau cùng dòng chữ "mua hộ" màu đỏ ở góc trên bên trái nổi bật.

Cô có chút phấn khích vỗ tay Lộ Mãn.

"Anh ơi xem này! Pokemon kìa, cuối tháng 9 năm nay ra game mới đó."

Lộ Mãn liếc nhìn: "Bản Pearl và Diamond à? Trên máy NDS."

"Anh ơi, lần này mua không?"

"Lần này anh mua cho em nhé, dù gì hồi nhỏ anh cũng toàn chơi ké máy game của em thôi."

"Vậy mua hai cái đi, mỗi người một máy. Bản Pearl với Diamond mình đổi nhau chơi."

"Ý hay đấy."

Cố Gia Nhi nhìn chị gái song sinh của mình và Lộ Mãn nói nói cười cười, cảm thấy như vừa nuốt một quả chanh.

Trong lòng chua xót quá thì phải làm sao?

Cố Gia Nhi bĩu môi. Cô phát hiện ra tên giò heo Lộ Mãn này hình như bây giờ không có nhiều điểm chung với cô bằng với chị gái Linh Y.

Như vậy là không được. Chị vợ tương lai còn nói chuyện hợp với anh ta hơn cả bạn gái (bạn gái cũ), chẳng phải là đảo lộn hết cả rồi sao?

Hơn nữa, cô cảm thấy mình còn ghen tuông gấp đôi. Một là cảm thấy Lộ Mãn và chị gái là thanh mai trúc mã nên trước kia tuy cũng có nói có cười, nhưng bây giờ mình thành người yêu cũ rồi thì cảm giác thân mật giữa chị gái Linh Y và anh ấy hình như còn vượt qua cả mình, thật là ghen tị!

Thêm nữa là chị gái và Lộ Mãn thân thiết, Cố Gia Nhi cũng cảm thấy Lộ Mãn đã chiếm mất thời gian lẽ ra chị gái song sinh nên dành cho cô, vẫn là ghen tị!

Hai người họ mà chụm đầu vào nhau thì mình thật sự phải ghen tuông gấp đôi mất!