Cả buổi chiều đắm mình trong quán board game, khi ông chủ quán đến nhắc đóng thêm tiền phòng mà cả đám người vẫn còn cảm thấy chưa đã thèm.
Bên ngoài trời đã nhá nhem tối, đèn đường sáng lên từng chiếc một, Lộ Mãn đề nghị nhân dịp quen được những người bạn mới hợp cạ thì cùng nhau đến quán cá Quái Vị bên cạnh ăn một bữa.
Họ chuyển địa điểm sang nhà hàng bên cạnh, nam nữ ngồi riêng.
Lăng Chi, Cố Gia Nhi, Đới Thanh và Lý Lâm Linh sau khi cùng nhau chơi game đã thân thiết hơn một chút và tiếp tục bàn luận về những chỗ chưa phát huy tốt trong ván board game vừa rồi. Không biết thế nào mà lạc đề, lại chuyển sang bàn tán về các cửa hàng mỹ phẩm và nhãn hiệu chăm sóc da gần đây.
Còn đám con trai thì từ board game mở rộng sang những trò chơi khác thời thơ ấu. Đồ ăn đã lên gần hết mà mấy chàng trai vẫn chưa nghĩ đến việc động đũa.
"A Khải cũng là một người khác biệt trong lớp chúng tôi."
Lục Điền Du chống tay lên bàn cười với A Khải: "Một sự khác biệt mang ý nghĩa tốt đẹp ấy. Môn chuyên ngành của chúng tôi cũng có một số nội dung mang tính hình thức. Trò chơi mà nhiều bạn thiết kế ra chỉ có thể coi là một ý tưởng, một điểm sáng, hoặc chỉ nghĩ đến thiết kế mà không nghĩ đến việc có khả thi hay không, khác xa so với một trò chơi thực sự."
A Khải không cảm thấy mình đặc biệt, khiêm tốn nói: "Tôi không có ý tưởng gì nhiều, chỉ là từ nhỏ đã thích, vẽ vời lên thẻ, tự làm mấy trò chơi nhỏ."
"Lên Đại học Truyền thông Trung Quốc, rất vui vì có thể làm những gì mình thích."
A Khải nói: "Ba tôi, còn bảo tôi thi vào ngành y. Vì thích game, tôi đã không nghe lời ông ấy."
"May mà cậu không nghe theo gia đình đấy, A Khải." Lục Điền Du vỗ vai A Khải: "Chúng ta suýt nữa đã mất đi một nhà thiết kế game xuất sắc rồi, nếu không thì hôm nay đã không có trò board game này để chơi."
Cố Gia Nhi chú ý đến động tĩnh bên phía các chàng trai. Cô liên tưởng đến Lộ Mãn: "Anh ơi, A Khải sư huynh và anh hồi nhỏ có vẻ giống nhau ghê."
"Em nhớ là anh cũng có một cuốn sổ nhỏ vẽ vời viết lách lên đó để làm trò chơi trên giấy."
"Chắc là điểm chung của con trai thôi."
Lộ Mãn cười. Không ngờ cô nàng này còn nhớ: "Hồi nhỏ nhà không có máy tính cũng không có tiền tiêu vặt, thấy mấy đứa trẻ khác ra quán game bỏ xu chơi game thùng, chơi Red Alert, Heroes of Might and Magic hay Kim Dung Quần Hiệp Truyện trên máy tính, anh thèm thuồng ghen tị lắm chứ."
Không được thỏa mãn về mặt giải trí tinh thần liền kích thích khả năng sáng tạo và trí tưởng tượng của bản thân. Lộ Mãn thời thơ ấu dùng sổ tay và bút chì vẽ ra bản đồ và thuộc tính trang bị đơn giản, tự mình làm máy chủ và dùng ngôn ngữ tường thuật "Bạn chém một con lợn rừng", "Bạn rèn vũ khí thất bại", những người bạn khác là người chơi cùng vận hành một trò chơi thô sơ tồn tại trong trí tưởng tượng của họ.
"Cứ tan học là có một đám bạn vây quanh anh ở hành lang."
Cố Gia Nhi nghĩ ngợi rồi hỏi: "Hình như sau này anh không làm mấy việc này nữa, là vì ngại hả?"
Lúc này, Cố Linh Y ít khi lên tiếng lại đột nhiên mở miệng nói: "Là vì anh ấy sau này có một cái máy chơi game..."
"Phụt..." Lăng Chi đang uống trà cố nhịn không phun ra.
"Lộ Mãn à, là cậu có tiền sung sướng rồi liền bái bai những người bạn khác luôn hả?"
Lăng Chi tò mò đoán: "Tiền mua máy chơi game của cậu chẳng lẽ là từ việc tổ chức trò chơi trên giấy mà thu phí thẻ nạp hả?"
"Tôi là loại người đó sao?"
Lộ Mãn lắc đầu phân trần: "Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng có thể khẳng định là tuyệt đối không bòn rút tiền của bạn bè đâu, cùng lắm thì bọn họ chia cho tôi túi đá lạnh hay gói mì cay với kẹo cao su thôi."
"Máy chơi game của anh ấy là...để ở nhà chúng em." Cố Linh Y nhỏ giọng nói.
Lộ Mãn cười nhìn cô nàng: "Gì mà để ở nhà chúng em chứ, vốn dĩ là của em mà."
Lăng Chi nghiêng đầu nhìn Cố Linh Y: "Linh Y, hồi nhỏ các em cũng thích chơi game điện tử à? Sao chị không nhớ nhỉ?"
Cố Gia Nhi lắc lắc đầu: "Em với Linh Y không hay chơi lắm, nhưng Linh Y có mấy cái máy chơi game cầm tay mua rồi lại không biết chơi, toàn để anh ấy chơi ké thôi."
"Chẳng trách chị gái em không biết chơi."
Lộ Mãn lại liếc nhìn Cố Linh Y. Cô nàng này sắp vùi đầu vào cổ áo rồi.
"Chị ấy mua máy và băng gốc toàn tiếng Nhật với tiếng Anh, chơi game còn phải học ngoại ngữ trước thì ai mà chịu nổi? Hình như sau đó em mua thêm mấy cái băng lậu tiếng Trung mới khiến máy của chị ấy không bị bỏ xó."
Cố Gia Nhi mắt sáng lên và cười híp mắt nói: "Vậy thì anh ơi, việc anh thi Tiếng Anh Đại học được điểm cao cũng có công của chúng em đấy nhé?"
"Chúng em?" Lộ Mãn liếc xéo cô em vợ tương lai: "Máy là Linh Y mua mà?"
"Có gì khác nhau đâu?" Cố Gia Nhi nũng nịu: "Linh Y mua cũng coi như em mua mà, chị em chúng em mấy chuyện này không phân biệt rạch ròi."
Lộ Mãn thầm nghĩ: ghê thật, còn chiếm công của chị gái một cách ngang nhiên như vậy.
"Gia Nhi, mấy cái máy đó em còn chưa đụng vào bao giờ ấy chứ? Thôi được rồi, nếu em nói được tên mã cái máy màu tím của Linh Y thì coi như là của chung hai chị em."
"Cái đó em biết! Em từng thấy Linh Y chơi rồi. Game trong đó hình như là hình in trên áo phông của chị ấy."
Cố Gia Nhi ra vẻ chắc chắn chỉ vào hình Pikachu trên áo ngắn tay của chị gái.
"Ừm...hình như tên là ABC thì phải?"
Cố Linh Y đưa tay nhẹ nhàng véo tai em gái Gia Nhi: "Là GBC, Gia Nhi à..."
"Ồ..." Cố Gia Nhi không nhắc đến chủ đề này nữa, cô gắp một đũa súp lơ xào khô bắt đầu ăn cơm.
Và lúc này, ánh mắt của Lộ Mãn và Cố Linh Y vô tình chạm nhau.
Khóe miệng Cố Linh Y khẽ nở nụ cười rồi lại nhanh chóng biến mất.
Lộ Mãn cũng cảm thấy ấm lòng.
Những chiếc máy chơi game năm đó là Cố Linh Y đặc biệt mua cho anh.
Vì vậy nên một trò chơi trong số đó là "Pokémon Gold" cũng khiến Cố Linh Y thích thú với những con thú thần kỳ trong game.
Hai chị em trên giường còn luôn để mấy con thú nhồi bông Pikachu, thói quen nhỏ này vẫn không hề thay đổi.
"Kiếp trước, đống máy đó hình như không được Linh Y mang đến nhà mình mà để ở nhà đồng chí Lão Ngoan Cố thì phải?"
Lộ Mãn ghi nhớ lại. Sau này phải giữ gìn cẩn thận những món đồ kỷ niệm đầy ý nghĩa này, đợi sau này kết hôn với Linh Y...
Anh mở QQ trên điện thoại và gõ chữ.
【Lộ Mãn】: Nhất định đừng vứt máy chơi game đi nhé
【Lộ Mãn】: Sau khi kết hôn thì bày ở nhà mới
【Lộ Mãn】:Anh thấy để trên đầu giường cũng được đấy, coi như đồ trang trí mà lại còn ý nghĩa nữa chứ.
Cố Linh Y cảm thấy điện thoại rung nhẹ thì liếc nhìn Lộ Mãn một cái.
Cô nàng cố tình đợi tận hai phút sau mới lấy điện thoại ra, ra vẻ như vừa mới nhận được tin nhắn.
Rồi cô nàng khẽ hừ một tiếng và gõ chữ có vẻ vội vàng.
【Linh Y】:Cái máy chơi game của em sao lại phải để ở nhà mới của anh!
【Linh Y】:(mặt đỏ giận dữ) (mặt đỏ giận dữ)
【Lộ Mãn】:Vừa nãy em còn bảo là máy của anh, để ở nhà các em thôi mà.
【Linh Y】:Hứ! Em đổi ý rồi!
Cố Linh Y nhét điện thoại vào túi nhỏ, đôi đũa như thể có thù với món cá om quái dị trên bàn mà giận dỗi gắp một miếng cá.
Lộ Mãn bật cười rồi cũng gắp thức ăn lấp đầy bụng.
Đợi đến khi đồ ăn gần hết, Lộ Mãn lại tùy tiện trò chuyện với A Khải về những chủ đề liên quan đến board game.
Đều là những chàng trai yêu thích và nghiên cứu game nên hai người trao đổi một hồi, dần dần sửa đổi thêm vài điều luật của Tam Quốc Sát, những nội dung vốn có tính cân bằng kém đã được chỉnh sửa.
Trên bàn không có rượu, A Khải một giọt cũng không đụng nhưng khuôn mặt màu vàng lại có chút ửng hồng.
"Lộ Mãn, nếu cậu cũng học ở trường chúng tôi thì tốt quá."
Sau khi có người hỗ trợ đưa ra ý kiến, A Khải càng thêm quyết tâm hoàn thiện Tam Quốc Sát.
"Tôi nghĩ, chúng ta có thể cùng nhau, tối ưu hóa Tam Quốc Sát tốt hơn."
Lộ Mãn gật đầu và hơi tùy tiện nhắc đến: "Tôi cũng rất đánh giá cao thiết kế này của A Khải. Thực ra, tôi có lẽ có thể từ nhiều khía cạnh hơn cùng nhau tối ưu hóa và quảng bá."
A Khải dừng đũa chăm chú chờ đợi Lộ Mãn nói tiếp.
"Biến nó thành một board game chính thức và quảng bá cho nhiều người chơi hơn, thế nào?" Lộ Mãn đề nghị.
Trong mắt A Khải thoáng hiện vài phần do dự: "Chính thức hóa, đương nhiên là tốt, nhưng mà..."
"Nhưng mà sẽ tốn rất nhiều tiền đúng không?"
Cô bạn Đới Thanh thay A Khải nói tiếp.
"Chúng ta đều vẫn chỉ là sinh viên, trong tay cũng không có tiền nhàn rỗi. Cho dù có tiền cũng không dám mạo hiểm đầu tư."
"Đúng vậy, chúng ta tự đóng cửa chơi với nhau thì vui." Giọng A Khải không có chút tự tin nào: "Nhưng làm thành game chính thức, tớ không có tự tin. Rủi ro lớn như vậy, không thể hại mọi người..."
"A Khải, anh đã ước tính qua cần bao nhiêu tiền để sản xuất một bộ Tam Quốc Sát chính thức chưa?"
Lông mày A Khải nhíu chặt hơn, vẻ mặt anh ta dao động: "Lúc rảnh rỗi, suy nghĩ lung tung, cũng đã ước tính qua."
A Khải giơ một bàn tay, năm ngón tay xòe ra.
"Năm mươi vạn?" Lộ Mãn thầm quyết định. Con số này tuy khá lớn nhưng xét đến việc muốn làm lớn mạnh thì đầu tư nhiều hơn cũng là điều nên làm.
"Có nghĩa là chất lượng kiểm soát có thể đạt đến trình độ board game hàng đầu hiện nay. Còn có thể in ra nhiều bộ bài hơn, dùng máy móc tinh vi cao cấp hơn, công ty có thể bao quát toàn bộ chuỗi từ phát triển, phát hành, bán hàng đến nhà máy in ấn thực tế của board game..."
Lộ Mãn đang phác họa trong đầu bức tranh tương lai tươi đẹp thì nghe thấy giọng A Khải không tự tin nhỏ nhẹ nói.
"Tuy rằng số tiền rất nhiều...nhưng mà, năm vạn tệ này, là cần thiết, là bắt buộc..."
