Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 235: Chúc ngủ ngon rồi cùng nhau ngắm trăng

Phòng ngủ của Cố Gia Nhi.

Giường tầng.

"Chị ơi, em muốn xuống lầu xem ba thế nào rồi."

"Cố Gia Nhi, em coi chị là đồ ngốc à?"

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nằm trên giường tầng dưới. Hai chị em trong bóng tối dù không nhìn rõ nhưng vẫn trừng mắt nhìn nhau.

Cố Linh Y khinh bỉ em gái: "Hay nên hỏi từ khi nào thì em quen gọi anh ấy là ba vậy?"

"Cố Linh Y, chị muốn đánh nhau hả!"

Cố Gia Nhi tức nghẹn. Người chị gái song sinh luôn nghe lời em đâu rồi?

Sao cứ như là ở với anh ấy lâu một chút, chị gái Linh Y bị anh lây cái tính vô liêm sỉ nên hình như càng ngày càng trở nên đanh đá chua ngoa thì phải?

Cô lại nhỏ nhẹ: "Chị ơi, Linh Y tốt bụng ơi, em thật sự chỉ muốn xuống lầu xem ba có khó chịu ở đâu không thôi mà."

"Có mẹ ở đó rồi nên em không cần lo lắng đâu."

Cố Linh Y hoàn toàn không tin. Lý do em gái muốn xuống lầu cô dùng mũi cũng đoán ra được.

Trong phòng ngủ chìm vào im lặng.

Cố Gia Nhi im lặng một hồi thì trở mình hai cái, bên nào cũng không ngủ được.

Không nhịn được, Cố Gia Nhi lại lẩm bẩm: "Linh Y, em xuống lầu đi vệ sinh."

"Nhà vệ sinh riêng trong phòng em để không, bình thường em dùng nó làm nhà hàng à?"

"..."

"Linh Y, sau này nếu chị yêu ai đừng hòng em giúp chị che giấu!"

Trong đêm tĩnh mịch, Cố Linh Y rụt vào trong chăn.

Về chuyện này, cô ngại không muốn cãi nhau với em gái nữa...

Một lát sau, bàn tay đầy lo lắng của Cố Gia Nhi khẽ vò góc gối, hết véo lại cấu.

"Linh Y, em ngủ đây."

"Ngủ ngon, em nên ngủ từ lâu rồi mới phải."

Cố Gia Nhi thở dài rồi nghiêng người quay lưng về phía chị gái.

Chưa đầy vài phút sau.

"Linh Y, chị lấy gối cho anh ấy chưa?"

"Chưa, chỉ ôm chăn thôi..."

"Trong phòng khách chắc chỉ có một cái gối thôi nhỉ, anh ấy cao như vậy ngủ một cái gối có thấp quá không?"

Giọng Cố Linh Y có chút lười biếng: "Gia Nhi, chị xin em đừng hành hạ chị nữa được không? Chị mơ mơ màng màng sắp ngủ rồi..."

"Xin lỗi chị."

Cố Gia Nhi quay lại ôm Cố Linh Y, bàn tay xoa xoa bụng cô.

Cố Linh Y nắm lấy bàn tay của em gái. Cơn buồn ngủ ập đến khiến mí mắt díu lại không mở ra được, cô nép sát vào em gái rồi chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Đêm tối mịt mù chỉ có tiếng chim cuốc ngoài cửa sổ kêu bốn tiếng khe khẽ "cúc cu cu, cúc", ba tiếng lên một tiếng xuống giữa đêm khuya tĩnh lặng điểm xuyết thêm nhịp điệu ngắt quãng.

Cố Linh Y chỉ ngủ được một lát thì tiếng chim cuốc bên tai từ nhỏ lớn dần và càng lúc càng rõ.

Mở mắt ra, Cố Linh Y làm việc đầu tiên là nhìn bên cạnh mình.

Em gái Cố Gia Nhi ngủ không có hình tượng gì cả, thân hình nhỏ nhắn nghiêng ngả gác một chân lên đùi cô.

Cố Linh Y yên tâm. Xem ra em gái cũng buồn ngủ rồi nên không còn sức lực để đi tập kích nữa.

Nhưng Cố Linh Y không ngủ được nữa.

Cô ôm đầu gối, trong đêm khuya tĩnh mịch lặng lẽ ngẩn ngơ một lát.

"Tập kích ban đêm có ý nghĩa gì chứ? Chẳng hiểu em nghĩ gì nữa."

Cố Linh Y khẽ đưa ngón tay chọc nhẹ lên má em gái Gia Nhi.

Cô đứng dậy xuống giường rồi tiện tay cầm điện thoại lên, bước chân chậm lại và chân trần giẫm lên tấm thảm trong phòng không một tiếng động.

Từ từ mở cửa, Cố Linh Y xách đôi dép lê của mình và đưa tay giấu sau lưng, ra đến bên ngoài cửa mới xỏ vào.

Dọc chân tường hành lang, những chiếc đèn ngủ ánh sáng mờ ảo được lắp đặt khéo léo. Ánh mắt của Cố Linh Y do dự đảo qua lại giữa phòng mình và đầu cầu thang mấy lần.

Cuối cùng, cô nắm lấy mấy sợi tóc trước ngực và hạ quyết tâm. Cố Linh Y lẻn vào phòng ngủ của mình rồi lại ôm một chiếc gối màu hồng phấn và cẩn thận xuống lầu.

Đến trước cửa phòng khách Lộ Mãn đang ở, Cố Linh Y đứng do dự gần một phút. Cô mấy lần quay đầu nhìn phòng khách đối diện nơi ba mẹ đang ở rồi cắn răng lấy điện thoại ra gửi cho Lộ Mãn một tin nhắn.

【Linh Y】:Anh ơi, anh ngủ chưa ạ?

【Linh Y】:Nếu ngủ rồi thì thôi vậy…

Tin nhắn trả lời của Lộ Mãn đến ngay lập tức.

【Lộ Mãn】:Chưa, sao em cũng chưa ngủ?

【Linh Y】:Mở cửa đi, em ở ngoài cửa phòng anh

Cố Linh Y nhìn chằm chằm khung chat, lần này một hồi lâu không thấy tin nhắn.

Cố Linh Y nghi hoặc, còn muốn xem có phải điện thoại bị hết tiền không.

Lúc này, Lộ Mãn gửi một tin nhắn.

【Lộ Mãn】:Gia Nhi, em trả điện thoại cho chị em đi

Cố Linh Y: “…”

Còn chưa gặp mặt mà đã nhận nhầm người!

Cố Linh Y có hơi hiểu được vì sao lúc trước em gái Gia Nhi lại tức giận như vậy khi Lộ Mãn nhận nhầm hai chị em.

Càng để ý càng hy vọng mình trong lòng anh là độc nhất vô nhị, đương nhiên có thể lập tức phân biệt mà đoán đâu trúng đó.

Biết Lộ Mãn chưa ngủ nên Cố Linh Y liền tiến lại gần cửa phòng rồi ghé sát vào nhỏ giọng gọi: "Anh ơi mở cửa đi, em là Linh Y."

"Em có thói quen rất xấu đó, còn lấy điện thoại của chị em làm trò."

Giọng Lộ Mãn từ sau cửa truyền đến.

"Có giả mạo chị em thì anh cũng không mở cửa cho đâu. Muộn thế này rồi, về ngủ đi."

"Anh ơi..."

Cố Linh Y buồn bực lên tiếng: "Em sẽ trừ phần nắm vuốt của anh tháng sau đó. Tháng sau anh đừng hòng được nắm vuốt nữa."

Tiếp đó, Cố Linh Y nghe thấy trong phòng có tiếng trở mình xuống giường cùng với tiếng bước chân vội vã.

Cửa từ bên trong mở ra.

"Mời vào, mau vào đi!"

Lộ Mãn gần như vèo một cái mà kéo Cố Linh Y vào phòng khách trong khi cô còn chưa kịp phản ứng.

"Linh Y."

Lộ Mãn tặc lưỡi hai tiếng rồi không ngừng đánh giá cô nàng song sinh tự đưa mình tới trước mặt.

Anh còn giật mình một phen, thầm nghĩ Cố Gia Nhi sao còn dùng điện thoại của chị gái để nhắn tin nữa chứ…

"Đừng nhìn nữa."

Cố Linh Y bĩu môi rồi đẩy chiếc gối trong lòng vào lòng Lộ Mãn.

"Em…anh ơi, gối của anh thấp quá có thể không thoải mái nên em đưa thêm cho anh một cái nữa."

Lộ Mãn nhìn gối rồi lại nhìn Cố Linh Y trước mặt có vẻ không vui.

Anh cảm thán một tiếng: "Em thật sự rất giống dì Văn."

"Em——"

Cố Linh Y ngược lại cảm thấy không thoải mái.

"Anh ơi, em vẫn là nói thật mà."

Cố Linh Y ngồi xuống mép giường Lộ Mãn rồi nghiêng mặt sang một bên không nhìn anh.

"Là Gia Nhi trước khi ngủ tìm đủ mọi lý do kỳ quái muốn xuống lầu tìm anh."

Cố Linh Y khẽ nói: "Em vẫn không muốn chiếm công của Gia Nhi đâu. Đây là một trong những lý do em ấy nghĩ ra, là để mang gối cho anh..."

"Vậy em đến chỉ để đưa đồ rồi thôi à? Hay là nhân cơ hội mưu đồ bất chính?"

"Mưu đồ cái đầu anh ấy." Cố Linh Y lại quay mặt đi.

Lộ Mãn ngồi sát cô nàng. Ý tứ trong lời nói của Cố Linh Y lúc này sao có vẻ như là vì em gái đã "đột kích" rồi nên cô cũng không muốn thua kém em gái mình vậy?

Cướp bạn trai cũ của em gái song sinh còn kích thích hơn chứ gì nữa!

"Anh ơi, em nói trước nhé."

Cố Linh Y cảm thấy cánh tay Lộ Mãn chạm vào vai mình nên cô hơi nhích người đi một chút.

"Em chỉ thấy Gia Nhi lo lắng cho anh về chuyện này là thiết thực nhất nên giúp em ấy hoàn thành thôi."

"Được được được."

Lộ Mãn cười. Bất kể Linh Y đến vì lý do hay viện cớ gì, ít nhất đối với cô ấy mà nói thì đây đã là một hành động khác thường đến khó tin rồi.

"Cảm ơn bạn học Linh Y đã giúp anh hoàn thành một tâm nguyện bấy lâu nay."

"Tâm nguyện của anh là có cô bạn thanh mai trúc mã lén lút ở bên anh một lát vào buổi tối sao?"

Cố Linh Y hừ một tiếng. Cái trình độ dê xồm này chỉ là bề nổi thôi.

Lộ Mãn lắc đầu: "Đương nhiên không phải, tâm nguyện của anh thực ra là..."

"Muốn nói lời chúc ngủ ngon cuối cùng với em, sau đó có thể cùng nhau ngắm trăng qua cùng một khung cửa sổ."