Bộ phim và tiểu thuyết 《Mật mã Da Vinci》 Lộ Mãn đã xem từ lâu rồi, mà còn xem không chỉ một lần.
Những thứ đang chiếu trên màn ảnh chẳng có chút hấp dẫn nào đối với anh.
Trong lúc đó, thừa lúc hộp bỏng ngô đang ở trong tay Cố Linh Y, anh hết lần này đến lần khác vươn tay qua Lăng Chi mà bốc một nắm bỏng ngô từ hộp của Cố Linh Y.
Khiến cô nàng Cố Linh Y nhìn anh với ánh mắt vừa tủi thân vừa cảnh cáo.
Cũng bị Lăng Chi cạn lời mà liếc xéo mấy cái.
Lộ Mãn cũng thấy vui vẻ như vậy. Anh còn có thể giả vờ nhìn thùng bỏng ngô mà thực chất là ngắm nhìn gương mặt nghiêng xinh đẹp của Cố Linh Y đang chăm chú xem phim.
Rồi qua khóe mắt, anh phát hiện ra Cố Gia Nhi bên kia gặp phải chút chuyện nhỏ.
Bộ phim mà bốn người Lộ Mãn đang xem có một vài yếu tố trinh thám nên bộ lọc của ống kính nghiêng về tông màu đen tối và lạnh lẽo.
Cho đến khi chuyển cảnh, bối cảnh đổi thành bệnh viện sáng sủa, ánh sáng trên màn ảnh rộng chiếu sáng cả rạp chiếu phim.
Cố Gia Nhi ngồi ở vị trí rìa gần lối đi ở giữa. Những cảnh giải mã ký hiệu tôn giáo kỳ lạ trong 《Mật mã Da Vinci》 khơi gợi sự hứng thú của cô khiến mắt không cô chớp nhìn chằm chằm vào màn hình, tâm trí bị cuốn theo cốt truyện mà đắm chìm vào cuộc phiêu lưu giải mã của vị giáo sư nhân vật chính.
Đối diện lối đi còn có một hàng ghế, một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo hoa đi biển khoảng hai mươi tuổi ban đầu cũng ngoan ngoãn thưởng thức nội dung phim.
Nhưng ánh sáng đột ngột bật lên khiến người này theo bản năng nghiêng đầu né tránh, liếc mắt lại vừa vặn nhìn thấy Cố Gia Nhi cách một lối đi.
"Trời ơi, mỹ nữ xinh đẹp quá đi."
Hắn ta nhìn chằm chằm một lúc với ánh mắt có chút đờ đẫn.
Tuy nhiên, cảnh sáng sủa lại trôi qua, hình ảnh phim quay trở lại bầu không khí u ám.
"Mẹ kiếp!" Hắn ta tức tối tiếc nuối chửi một tiếng.
Gương mặt nghiêng của Cố Gia Nhi lại ẩn mình trong một mảng tối tăm không rõ ràng.
Gã đàn ông xem phim này trong lòng như bị móng mèo cào, chẳng còn tâm trí nào xem phim nữa mà chỉ muốn nhìn rõ mỹ nữ bên kia.
Hắn ta bồn chồn nhúc nhích mông cố gắng vươn người ra phía ngoài lối đi và khuỷu tay đặt lên tay vịn chống đầu, trông như đang nghiêng người xem phim nhưng thực chất ánh mắt luôn lén lút nhìn sang phía đối diện lối đi.
Tiếng sột soạt cũng bị Cố Gia Nhi phát hiện.
Cô nhìn sang phía đối diện thì phát hiện ra tư thế ngồi rất không tự nhiên của gã đàn ông mặc áo hoa đi biển này.
Cố Gia Nhi rụt người vào phía trong.
Nhưng ánh mắt của đối phương vẫn không rời đi mà đảo qua đảo lại, tuy nhìn không rõ nhưng luôn mang theo vẻ nóng vội không thể chờ đợi.
Cố Gia Nhi có chút khó chịu nhíu mày. Để không bị người này nhìn trộm nên đầu cô dứt khoát tựa vào vai Cố Linh Y, ngay cả phim cũng không xem nữa.
Nhưng cô thà như vậy cũng không muốn bị người đàn ông xa lạ nhìn chằm chằm vào mình.
"Thật phiền phức, xem phim thôi mà cũng lắm chuyện. Chẳng xem được thoải mái gì cả."
Cố Gia Nhi tủi thân cọ cọ vai chị gái Linh Y, càng nghĩ càng thấy bực bội trong lòng.
Và lúc này cô lại nghe thấy giọng nói quen thuộc mà khiến cô an tâm của Lộ Mãn.
"Chúng ta đổi chỗ đi, em ngồi vào bên trong."
Giọng của Lộ Mãn ở ngay gần, Cố Gia Nhi mừng rỡ ngẩng đầu thì phát hiện anh đang ở ngay trước mặt mình. Chàng trai cao hơn mét tám này để không ảnh hưởng đến những người phía sau xem phim nên đang cố gắng khom lưng ngồi xổm xuống.
"Anh ơi."
Gần như vậy, Cố Gia Nhi chỉ cần giơ tay là có thể ôm lấy cổ anh. Cô vui mừng khôn xiết đưa bàn tay về phía má anh.
Nhưng Lộ Mãn nói thẳng: "Còn muốn giở trò sàm sỡ chiếm tiện nghi hả? Vậy anh đi nhé?"
"Không không không!"
Cố Gia Nhi lập tức đổi thành nắm lấy ống tay áo anh.
Người đàn ông lạ mặt ở phía đối diện lối đi kia ánh mắt có chút khiếm nhã khiến cô không thoải mái.
Cô còn đang lo lắng, phải không thấy thì lòng mới yên.
Vậy mà Lộ Mãn lại đến giải vây cho cô.
"Anh ơi, lúc xem phim anh cũng để ý đến em sao?"
Cố Gia Nhi thầm nghĩ như vậy khiến trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp, đôi mắt hạnh long lanh nhìn Lộ Mãn.
Anh ấy vẫn còn để ý đến mình!
"Thôi đi cô nương." Lộ Mãn mặt mày nghiêm lại: "Cô cứ trườn lên vai chị cô học làm sâu đo bò trên cây à? Gây ra động tĩnh kỳ quái như vậy ai thấy mà không để ý chứ."
Cố Gia Nhi nghẹn lời, trong lòng tức giận.
"Đáng ghét..."
Quan tâm cô thì cứ nói là quan tâm đi. Dù chỉ là sự quan tâm của người anh trai dành cho em gái hay giữa những người bạn thanh mai trúc mã thì Cố Gia Nhi cũng thấy ngọt ngào lắm rồi.
Còn tìm lý do khác làm gì...
Cố Gia Nhi vừa định đứng dậy thì đôi mắt đen láy lại đảo một vòng.
Cô nũng nịu với chị gái Cố Linh Y: "Chị ơi~ mình đổi chỗ đi. Chị vào trong ngồi cạnh Lăng Chi đi."
"Ừm..."
Cố Linh Y nhét hai hạt bỏng ngô vào miệng để trấn tĩnh rồi ậm ừ cho qua chuyện.
Trong lòng cô bây giờ có chút rối bời.
Không muốn em gái ngồi cạnh Lộ Mãn vì như vậy em gái chắc chắn sẽ giở trò sàm sỡ Lộ Mãn mất...
Cũng không muốn mình ngồi cạnh Lộ Mãn vì như vậy chắc chắn sẽ thành Lộ Mãn động vuốt động chân với cô mất...
Chẳng phải tay anh sẽ tha hồ nắn bóp vuốt ve từ trên xuống dưới mà khó ai hay biết sao?
Cô lại không dám lên tiếng.
Cân nhắc trước sau một hồi, Cố Linh Y cảm thấy vẫn nên để em gái nhận cái "món hời" ngồi cạnh Lộ Mãn này thì hơn.
Cùng lắm thì mình ở bên cạnh trông chừng em gái vậy.
Mặc dù ban đầu mình định đi xem phim nhưng sao bây giờ lại thành trông em gái rồi...
Khom lưng ngồi xổm xuống để đổi chỗ, bây giờ thứ tự đã thành Lộ Mãn, Cố Gia Nhi, Cố Linh Y và Lăng Chi.
Lộ Mãn liếc mắt nhìn người đàn ông đối diện lối đi.
Gã đàn ông mặc áo hoa này lại nhờ có ánh sáng trắng thỉnh thoảng lóe lên từ màn hình phim mới chú ý rằng người đẹp mà gã vừa muốn ngắm hình như bên cạnh còn một người nữa, ăn mặc giống hệt, tướng mạo dường như cũng rất giống nhau!
"Đây là chị em song sinh sao?"
Trong lòng gã càng thêm rạo rực nên ngồi trên ghế mà ngọ nguậy không yên.
Lúc này Lộ Mãn đứng dậy đi qua lối đi ở giữa đến trước mặt gã đàn ông này.
"Anh bạn?"
Lộ Mãn cười như không cười.
Chiều cao một mét tám hai của anh áp xuống, dáng người không thô kệch nhưng cũng có vẻ khỏe mạnh hơn người khác một cái đầu.
"Cậu làm gì đấy?" Người đàn ông theo bản năng dán lưng vào ghế.
Lộ Mãn cười: "Trên mông mọc trĩ hay cổ không thoải mái hả? Không thoải mái thì đi chữa đi."
Người đàn ông hừ một tiếng: "Cậu từ đâu chui ra đấy?"
Lộ Mãn không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào gã.
"Cậu...cậu quen biết mấy cô gái xinh đẹp bên kia à?"
Gã đàn ông mặc áo hoa ngẩng cổ. Nhớ lại lúc thoáng thấy Cố Gia Nhi xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc, hắn ta vẫn không đổi ý mà lại trở nên hoạt bát: "Hai cô gái xinh đẹp kia là chị em à? Hình như trông cũng khá giống nhau, là song sinh sao?"
"Anh bạn, cậu nhắm được cô nào rồi? Giới thiệu cô còn lại cho tôi làm quen đi?"
Vừa nói vậy rồi mà hắn ta còn muốn làm thân. Hắn sờ soạng túi áo trên, vậy mà móc ra được một bao thuốc lá.
"Xem phim cho đàng hoàng đi, đừng có nhìn chằm chằm người không quen biết. Thật là bất lịch sự." Lộ Mãn nói.
"Anh bạn, thế thì chán quá..." Gã đàn ông vẫn lảm nhảm.
Ánh mắt Lộ Mãn ngưng lại nhìn chằm chằm vào sống mũi của gã.
Từ góc độ của gã đàn ông thì giống như bị nhìn chằm chằm thẳng vào mắt một cách không thiện cảm, vô hình trung sinh ra áp lực.
Gã đàn ông bị ánh mắt này của Lộ Mãn nhìn đến có chút sởn tóc gáy nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Sao hả? Cái loại mày đéo thể nào một mình chiếm cả hai chị em để ăn một mình và bắt cá hai tay đấy chứ, hả——"
Lộ Mãn một tay đặt lên vai gã rồi dùng sức "chăm sóc" một chút.
"Anh bạn... anh, có gì từ từ nói..."
Gã đàn ông đau đến toát mồ hôi lạnh, vốn định chửi ầm lên nhưng khi đối diện với ánh mắt của Lộ Mãn lại bị áp chế.
Sâu sắc, sắc bén, ẩn chứa sự giận dữ. Ý nghĩa truyền đạt rất rõ ràng: đừng nhìn gái của bố mày.
Hơn nữa điều khiến hắn ta vừa ghen tị vừa căm hận là anh được tới hai người đẹp để ý...
Khi Lộ Mãn buông vai hắn ta ra và trở về phía đối diện lối đi, gã đàn ông nhìn về phía hàng ghế bên trái ở xa thấy không có người ngồi hết nên lập tức rụt vai lại đi về phía xa mà tìm một chỗ ngồi trống cách Lộ Mãn một đoạn rất xa.
"Mẹ kiếp, cái thằng khốn..."
Gã đàn ông mặc áo hoa vẫn cảm thấy bị nhìn đến rợn cả người.
"Chắc không phải người của công an đấy chứ, hay là làm bên ủy ban kỷ luật... Nếu không thì làm gì có cái dáng vẻ dọa người như vậy..."
Hắn ta tự tìm lý do cho mình. Bình thường hắn ta không phải là người sợ chuyện và cũng có mấy thằng bạn xã hội.
Nhưng vừa rồi khi Lộ Mãn đến cảnh cáo thì hắn ta lại thấy mình như bị bề trên quở trách, đến thở mạnh cũng không dám...
...
Lộ Mãn trở lại chỗ ngồi, vừa mới ngồi xuống thì Cố Gia Nhi đã cầm một viên bỏng ngô muốn đút cho anh ăn.
"Cảm ơn anh nha~ Để trả ơn anh, há miệng ra nào."
"Em tự ăn đi." Lộ Mãn xua tay. Tiếc là "màn đút ăn" của em vợ, nếu là Cố Linh Y thì tốt biết mấy.
"Không ăn thì thôi." Cố Gia Nhi ném vào miệng mình rồi cô cọ cọ người nhích lại gần phía bên cạnh Lộ Mãn hơn, cảm giác an toàn của anh khiến cô vô cùng thoải mái: "Hì hì~"
[Nào, không lạ nhé. Thằng cha tác giả seggs joke được thì xài từ lóng chửi tục cũng được luôn. Bạn cùng phòng ký túc xá còn xưng hô mày - bố mày rồi chửi kiểu đòi thông @ss nhau được cơ mà]