Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Toàn truyện - Chương 199: Yêu không tỏ ý

"Gia Nhi, em sắp khóc à?"

"Em đừng khóc mà."

"Em không có khóc!"

Cố Gia Nhi bĩu môi, đôi mắt hạnh long lanh trừng Lăng Chi.

"Hết yêu rồi, hết bạn bè luôn, Lăng Chi!"

Cố Gia Nhi tức đến phát run.

"Có ai làm bạn thân như chị không hả!"

"Được rồi, được rồi. Chị không nói nữa, không nhắc nữa." Lăng Chi cố nhịn cười và lắc đầu.

Giờ thì cô đã hiểu tại sao trước và sau khi Lộ Mãn và Cố Gia Nhi ở bên nhau lại khác biệt đến thế.

"Gia Nhi ơi, Gia Nhi."

Ấn tượng của Lăng Chi về Cố Gia Nhi luôn là một người nắm chắc phần thắng trong tình yêu, khi nói về những quy tắc yêu đương cứ như một cuốn từ điển di động mà tùy tiện là tuôn ra một tràng, đối với bạn trai thì lại càng dễ dàng điều khiển.

Ai mà ngờ được khi bạn trai cô mệt mỏi không muốn yêu nữa thì cô lại quyến luyến không rời, những chiến thắng liên tiếp bất bại trong tình cảm trước đây giờ lại dễ dàng tan thành mây khói.

Lăng Chi không chút nể nang trêu chọc: "Vậy nên em đừng nghĩ Lộ Mãn có vẻ ngốc nghếch và gò bó khi yêu, đó cũng là biểu hiện của việc thích em đó."

"Nếu không thật lòng thích thì sao lại phải trước sau dè dặt sợ em không hài lòng? Sao lại vì mình làm chưa đủ tốt mà rụt rè sợ sệt chứ?"

"Em xem, giờ hết gánh nặng tâm lý yêu đương rồi cậu ta tự do tự tại biết bao. Yêu đương đúng là làm người ta mất trí, đúng là lúc yêu có thể ngốc nghếch, nhưng hết phải dè chừng em rồi thì chỉ số IQ của cậu ta tăng vù vù trở lại bình thường ngay."

"Lăng Chi, đừng nói nữa mà!"

Cố Gia Nhi hối hận quá chừng, cô đáng lẽ không nên kể chuyện này cho Lăng Chi nghe.

Bạn thân tốt thì luôn bênh vực mình trong chuyện tình cảm, nhưng khi mình phạm sai lầm thì cô ấy lại thẳng thắn chỉ ra chứ không phải hùa theo nịnh hót.

Điều này khác hẳn với những cô bạn Trung học Phổ thông dạy cô những chiêu trò yêu đương và quy tắc tình cảm.

Mấy bà chị này chị nọ của cô người nào người nấy chỉ hùa theo cảm xúc của cô: "Đúng đúng đúng, Gia Nhi nói đúng lắm", "Trời ơi sao cậu ta lại như vậy", "Tuy chúng ta cũng có hơi sai, nhưng cậu ta không thể nhường em một chút sao"...

Lúc nào cũng được họ dỗ dành nâng niu vui vẻ nhưng lâu dần lại ảnh hưởng đến khả năng phán đoán và sự đồng cảm thực sự.

Nghĩ đến đây, Cố Gia Nhi lại cảm thấy chuyện này vẫn nên nói với Lăng Chi.

Nhưng bây giờ thì thôi vậy... Đang đi chơi mà bị Lăng Chi giáo huấn một trận, đến chút vui vẻ còn sót lại cũng bay biến mất rồi...

Cố Gia Nhi lẩm bẩm: "Phim sắp chiếu rồi, chúng ta vào chỗ ngồi thôi..."

"Ừ, để hôm khác hẹn nhau rồi nói chuyện cho kỹ."

Lăng Chi khoác vai Cố Gia Nhi. Trêu chọc xong cũng phải cho chút kẹo chứ.

"Chị thấy em và Lộ Mãn tuy biểu hiện một người kiêu ngạo một người bị động, nhưng thực ra hai người là cùng một loại người."

"Cùng một loại người?" Cố Gia Nhi nghi hoặc. Cô và cái tên giò heo kia có điểm nào giống nhau chứ?

"Đều có tình cảm và yêu thương trong lòng nhưng không biết cách thể hiện và đáp lại."

"Lăng Chi, sao em lại không biết chứ..." Cố Gia Nhi còn cố cãi.

"Còn dám cãi chị hả?"

Lăng Chi thừa cơ đánh lén mà cù lét vào eo Cố Gia Nhi.

"Á! Ha ha ha! Lăng Chi, chị buông tay ra coi, đáng ghét thật đấy——"

Cố Gia Nhi muốn chạy, Lăng Chi lại kéo Cố Gia Nhi lại.

Cô nhìn ánh mắt thất vọng và bất mãn của Cố Gia Nhi rồi thở dài một tiếng đầy trách móc.

"Hôn nhân cần phải dung hòa, nhưng mà lạ thật, hình như mọi người đều quên mất rằng hẹn hò cũng cần phải dung hòa hơn nữa. Cứ tưởng có thích và yêu thì hai người sẽ thuận lợi ở bên nhau, chuyện đó sao có thể chứ, xác suất quá nhỏ."

"Không nên thế sao?" Cố Gia Nhi nhỏ giọng hỏi lại.

"Đương nhiên là không nên, tình cảm cũng cần phải luyện tập."

Lăng Chi nhìn hàng ghế khán giả phía trước thấy Cố Linh Y và Lộ Mãn đã tìm được chỗ và đang vẫy tay ra hiệu bảo họ qua đó.

Cô dẫn Cố Gia Nhi đi về phía đó, vừa đi vừa nói: "Có một câu gọi là từ không tỏ ý, vậy tình huống của các em cũng tương tự, cứ gọi là 'yêu không tỏ ý' đi."

Ngồi vào chỗ trong rạp chiếu phim, Cố Gia Nhi, Cố Linh Y, Lăng Chi, Lộ Mãn, bốn người ngồi theo số thứ tự trên vé.

Cố Gia Nhi chống cằm lên tay, khuỷu tay tì vào thành ghế mà nhìn về phía Lộ Mãn.

Vận may tệ thật.

Sao lại ngồi cách xa anh ấy nhất thế này chứ.

"Lăng Chi, chúng ta đổi chỗ cho nhau đi." Cố Gia Nhi khẽ nói với Lăng Chi.

"Không được." Lộ Mãn từ chối.

Anh còn muốn đổi chỗ với Lăng Chi để ngồi cạnh Cố Linh Y nữa kìa.

"Không đổi đâu." Lăng Chi cũng thẳng thừng từ chối.

Người yêu cũ dây dưa với người yêu cũ, cô biết rõ tình trạng hiện tại của Cố Gia Nhi và Lộ Mãn nên càng nghĩ càng thấy sai sai.

Hơn nữa Lộ Mãn còn nói anh đã có người mới.

Vậy mà Cố Gia Nhi còn nhào tới có khác gì cải trắng chủ động đi trêu chọc lợn đang gặm rau đâu?

Khi chưa hiểu rõ suy nghĩ thật sự của Cố Gia Nhi cũng như tình hình thực tế bên phía Lộ Mãn thì đừng để cô bạn thân này tự chui đầu vào rọ và nhảy vào hố lửa vội.

"Oan nghiệt."

Lăng Chi liếc nhìn Lộ Mãn.

Lộ Mãn nhận ra ánh mắt của cô thì nghiêng đầu hỏi: "Sao thế?"

"Tôi chỉ hơi cảm khái thôi."

Lăng Chi thở dài một tiếng.

"Một trong những trớ trêu lớn nhất của tình yêu chính là cậu càng không thích một người thì lại càng có thể tự tin và dễ dàng thu hút được người đó."

Lộ Mãn nhìn Lăng Chi mà không nói gì.

Đợi vài phút thì màn hình sáng lên rồi phim bắt đầu chiếu.

"Nghe Gia Nhi nói sau khi chia tay cậu nhanh chóng tìm được người mới, thật hay đùa đấy?" Lăng Chi thò tay bốc một nắm bỏng ngô trong hộp của Cố Linh Y rồi vừa ăn vừa hỏi.

"Xem phim đi." Lộ Mãn nhìn thẳng lên màn hình lớn mà không chớp mắt.

"Quá tệ, không chừa cho người yêu cũ một khoảng thời gian trống nào."

"Ừ." Lộ Mãn ậm ừ cho qua.

Lăng Chi tựa lưng vào ghế. Tên này chia tay xong công lực tăng tiến ghê, đã học được cách mình đồng da sắt rồi.

Trong rạp chiếu phim ánh sáng lờ mờ, Lăng Chi lúc này không để ý rằng khi cô định nói chuyện với Lộ Mãn về chuyện chia tay với Cố Gia Nhi, Cố Linh Y đang ôm thùng bỏng ngô bên cạnh bỗng nhiên nín thở và thân thể thẳng tắp không dám động đậy.

"Tôi thấy cậu vẫn còn tình cảm với Gia Nhi. Cái mức độ đó ấy, cảm động trời đất là còn nói nhẹ đấy. Cậu không nên làm thế."

Lăng Chi nhìn Lộ Mãn với ánh mắt đầy nghi hoặc: "Có phải cậu bịa ra một cô bạn gái mới chỉ để sĩ diện trước mặt Gia Nhi không? Đồng thời cũng để khiến cô ấy nản lòng sao?"

"Ha ha."

Lộ Mãn thầm nghĩ trong lòng: cô gái mà cô cho là "bịa" ra đang ngồi ngay bên tay trái của cô đây này.

Hơn nữa, dung mạo lại giống hệt Cố Gia Nhi.

Cô nói có trùng hợp không cơ chứ.

Cố Linh Y vô cùng lo lắng nên vội vàng liếc mắt ra hiệu cho Lộ Mãn.

Cô nàng rất muốn viện cớ phim đã bắt đầu rồi đừng nói chuyện nữa để ngắt lời Lăng Chi.

Nhưng cô không có gan đó...