Triệu Gia Toàn là giảng viên dạy nhiếp ảnh nên trong nhà đương nhiên không thiếu máy ảnh.
Vương Học Ái chọn một chiếc Olympus E300 trong phòng đọc sách của thầy Triệu và ngồi xổm trước bàn trà để chụp ảnh.
Cố Gia Nhi, Cố Linh Y, Lộ Mãn, cuối cùng là thứ tự như vậy mà chụp ra mấy tấm ảnh.
"Anh ơi."
Sau khi chụp ảnh chung xong, Cố Gia Nhi bước những bước nhỏ chen chị gái Linh Y ở giữa sang một bên.
Cố Linh Y bất đắc dĩ nhìn cô em gái này, thật hết cách.
Có bạn trai quên chị...
Ồ, không đúng, bây giờ là bạn trai cũ, theo lời Cố Gia Nhi nói thì là hậu bạn trai.
Có hậu bạn trai quên chị!
Cố Gia Nhi cười hì hì đề nghị với Lộ Mãn: "Hai chúng ta chụp chung một tấm nữa đi."
Từ khi đến Đại học Sư phạm Tân Hải tới giờ, bọn họ còn chưa chụp chung tấm nào. Thời gian trước Lộ Mãn cố ý giữ khoảng cách với cô, Cố Gia Nhi lúc này mới thấy việc không có ảnh chụp chung có chút tiếc nuối.
Tiểu Thục Hiền từ trong lòng Cố Gia Nhi chạy ra ôm lấy chân Lộ Mãn, Lộ Mãn ngồi xuống nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Thục Hiền.
Anh vuốt bím tóc của Tiểu Thục Hiền, không ngẩng đầu lên mà nói với Cố Gia Nhi: "Không cần thiết đâu nhỉ, từ nhỏ đến lớn chụp ảnh chung có ít đâu."
Cố Gia Nhi nghe vậy lập tức nhíu mày.
Nếu là hồi Trung học Phổ thông thì Lộ Mãn rất để ý đến những thứ có thể thể hiện mối quan hệ yêu đương của hai người, đặc biệt là ảnh chụp chung. Thường là Lộ Mãn năn nỉ Cố Gia Nhi chụp một tấm, cô sẽ hừ hừ làm bộ làm tịch một hồi và đưa ra vài yêu cầu nhỏ để làm điều kiện trao đổi rồi cuối cùng mới chụp chung với anh một tấm.
Cố Gia Nhi trong lòng nổi lên một chút bực bội, vừa mở miệng định nói: "Không chụp thì thôi, ai thèm!"
Nhưng lời còn chưa kịp nói, thấy Lộ Mãn không thèm nhìn cô mà chỉ cùng Tiểu Thục Hiền làm mặt quỷ chứ thật sự không để ý.
Cố Gia Nhi bỗng dưng cảm thấy trong lòng không cam tâm.
Cô nhất định phải chụp với Lộ Mãn cho bằng được!
Bối Lệ Na và Bối Lệ Khiết đi tới: "Hôm nay ba cặp chị em chúng ta chụp chung một tấm ảnh, thế nào?"
Cố Gia Nhi điều chỉnh biểu cảm, lộ ra nụ cười: "Vâng ạ, sư mẫu, cô Bối."
Thầy Triệu Gia Toàn đứng sau lưng Vương Học Ái nhìn gia đình mình hòa thuận, khách và chủ đều vui vẻ, trên mặt tràn đầy ý cười.
Những nghiên cứu sinh đứng vây quanh, trong đó có người nhìn Triệu Gia Toàn, xác định thầy không nghe thấy cuộc đối thoại của họ thì cũng xì xào bàn tán nhỏ.
"Tiêu Chấn, cậu quen với học đệ này, có biết cậu ấy và hai học muội kia ai với ai là một đôi không?"
Tiêu Chấn học trưởng vuốt cằm: "Cái này thì tôi thật sự không để ý, không biết."
Anh ta nheo mắt phân biệt một hồi: "Thật lòng mà nói, hai học muội này tôi lại không phân biệt được ai là ai rồi thì phải? Vừa rồi Tiểu Ái có nói với tôi người buộc tóc đuôi ngựa là chị gái hay em gái song sinh nhỉ?"
Một nghiên cứu sinh khác thở dài một hơi rất đau lòng: "Haizz! Tôi cũng chỉ vì không phân biệt được nên không biết ai là đối tượng của học đệ, nếu không tớ đã uống hai chén rượu lấy dũng khí hỏi xin thông tin liên lạc của người còn lại rồi."
“Có câu rượu vào lời ra mà.” Một nghiên cứu sinh khác khinh bỉ nói, “Làm người đi. Người ta là học sinh Trung học Phổ thông vừa thi Đại học xong, tân sinh viên năm nhất tương lai đấy. Cậu thì sắp ba mươi đến nơi rồi, bớt mơ mộng đi.”
“Tôi thấy cái bạn buộc tóc đuôi ngựa ấy có vẻ thân với cậu em kia hơn.” Một nghiên cứu sinh khác quan sát tỉ mỉ hơn, “Bạn buộc tóc đuôi ngựa gọi là Gia Nhi học muội đúng không nhỉ? Cả tối nay cô bé cứ thích cọ vào người cậu em kia, chẳng e dè gì cả mà cứ thích đụng chạm da thịt.”
“Không đúng, tớ thấy là bạn tóc dài kia kìa.” Một giọng nói phản bác vang lên.
“Cái bạn tóc dài không buộc đuôi ngựa ấy lúc nãy chơi game còn dính cả người vào lưng cậu em kia kìa.”
Tiêu Chấn nhếch mép: “Mấy người lề mề lải nhải làm gì, cứ xông lên hỏi thẳng đi.”
Bọn họ nhìn nhau mấy cái, đồng loạt lắc đầu.
“Không dám…”
“Không có mặt mũi đâu…”
“Học muội dựa vào cái gì mà trao đổi thông tin liên lạc với bọn mình, dựa vào cái trán hói ngày càng cao trông như Ngũ A Ca với Nhĩ Khang à…”
“Ối trời ơi, đừng nói nữa, đừng nói nữa…”
Tiêu Chấn đưa ra phán đoán của mình: “Theo tôi thấy, bọn họ chắc là bạn bè chơi thân với nhau. Thân đến mức có thể mập mờ, chỉ thiếu mỗi bước cuối cùng là tỏ tường thôi ấy. Mọi người nghĩ xem, nếu thật sự đang hẹn hò với một trong hai chị em song sinh thì còn thân thiết với người còn lại như vậy làm gì?”
“Thì có gì đâu?”
“Đúng đấy, người còn lại cũng là chị em của bạn gái mà, chẳng phải càng phải lấy lòng và làm thân sao?”
Đám học trưởng chưa từng yêu đương này chỉ giỏi lý thuyết suông mà thôi.
“Nếu nói vậy, hẹn hò với một trong hai chị em song sinh, chẳng phải đến quà tặng cũng phải chuẩn bị gấp đôi à?”
Tiêu Chấn quyết định dùng thực tế để chứng minh: “Mấy người nghĩ đến thầy và cô Bối đi, đấy mới là mối quan hệ anh rể và em vợ bình thường chứ! Thầy có bao giờ dám đến gần cô Bối quá một bước đâu.”
Anh ta khẽ chỉ về phía Triệu Gia Toàn: “Mấy người thấy thầy vuốt tóc cho cô Bối bao giờ chưa? Thầy dám không?”
Tiếng bàn luận của mọi người bỗng im bặt.
Cảm thấy rất có lý.
…
Bên kia, Bối Lệ Na chụp không ít ảnh với hai cặp song sinh và vây quanh Vương Học Ái xem cô ấy chỉnh kính ngắm điện tử của máy ảnh, xem hiệu ứng của ảnh.
“Chị Tiểu Ái, chị giúp em một việc được không?” Cố Gia Nhi với vẻ mặt mèo lén lút ghé vào tai Vương Học Ái rồi nhỏ giọng cầu xin mấy câu.
Vương Học Ái nghe xong không nhịn được mỉm cười: “Em và Lộ Mãn cãi nhau to lắm à?”
Cố Gia Nhi có chút ngại ngùng: “Dạ, anh ấy… Ai bảo anh ấy chọc em giận.”
Cô nàng Cố Gia Nhi này còn mạnh miệng hơn mỏ vịt: “Là em muốn, ừm…bơ anh ấy mấy ngày thôi. Đợi muộn một chút rồi miễn cưỡng chấp nhận lời xin lỗi của anh ấy vậy~”
Vương Học Ái không hiểu đầu đuôi nên gật đầu: “Ừ được, chị nghe em. Khi nào cần chị thì ra hiệu cho chị nhé.”
Cố Gia Nhi nở nụ cười rồi lon ton chạy đến bên Lộ Mãn.
Nhân lúc Lộ Mãn đang cúi đầu nhìn điện thoại, Cố Gia Nhi vội vàng liếc mắt nhìn. Hình như là lịch nghỉ hè của Đại học Truyền thông, không biết anh ấy xem cái này làm gì.
Cố Gia Nhi bất ngờ một tay ôm lấy cánh tay Lộ Mãn: “Anh ơi nhìn em này!”
“Ừm?”
Lộ Mãn đang chăm chú nhìn điện thoại, đột ngột nghe thấy lời của Cố Gia Nhi thì ngơ ngác quay đầu lại, theo bản năng nhìn cô.
Cố Gia Nhi đắc ý cười quay sang Vương Học Ái: "Chị Tiểu Ái, chính là lúc này!"
*Tách*
"Rất hoàn hảo."
Vương Học Ái chụp được khoảnh khắc này.
Cô xem lại ảnh, Cố Gia Nhi khoác tay Lộ Mãn cười hạnh phúc rạng rỡ, lại có chút gian xảo như hồ ly nhỏ. Còn Lộ Mãn thì nghiêng đầu nhìn Cố Gia Nhi, ánh mắt vừa vặn nằm giữa cưng chiều và lạnh lùng.
"Hi hi!" Cố Gia Nhi một tay giơ chữ "V" lắc qua lắc lại trước mắt Lộ Mãn.
Lộ Mãn nhàn nhạt cười: "Ha ha."
Em đối với người anh rể tương lai là anh đây đã ăn gian lại còn đánh úp, như vậy có được không? Như vậy không được.
Thật ngây thơ, tưởng rằng như vậy là có thể khiến anh khuất phục sao?
Cô đâu biết rằng Lộ Mãn đối mặt với hành động đánh úp này của Cố Gia Nhi, lập tức nghĩ ra một cách biến cô thành người đẩy thuyền.
"Song sinh phải đối xử công bằng."
Lộ Mãn nhẹ nhàng đẩy bờ vai thơm tho của Cố Gia Nhi để cô buông mình ra, sau đó ngoắc ngoắc ngón tay với Cố Linh Y.
"Linh Y, qua đây một chút, chỉ thiếu chúng ta chưa chụp thôi."
Cố Gia Nhi ngẩn người, nụ cười bên miệng cũng cứng đờ.
Về lý thuyết, bây giờ Lộ Mãn và hai chị em cô đều là bạn thanh mai trúc mã.
Quả thật là đối xử rất công bằng.
Bảo chị gái mình đến chụp ảnh cùng anh xuất phát từ thân phận thanh mai trúc mã, cô cũng thật sự không có cách nào phản bác.
Cố Gia Nhi bĩu môi. Nhưng nếu chị gái cũng chụp với anh thì cô cảm thấy tấm ảnh vừa rồi của mình và Lộ Mãn không còn độc nhất vô nhị, cũng không còn ngọt ngào như vậy nữa.
"Linh Y không chụp đâu." Cố Gia Nhi không cam tâm mở miệng.
Lộ Mãn trực tiếp cho cô một cái búng trán nhẹ nhàng.
"Oái..."
Cố Gia Nhi ôm lấy vầng trán bóng loáng, lùi lại một bước nhỏ.
