Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 109: Tình nhân trong tai hóa Tây Thi

Trời đã tối, mọi người trong tòa nhà S khóa cửa phòng thí nghiệm. Sau khi xuống lầu, khu ký túc xá của vài người không giống nhau nên họ chào tạm biệt nhau trước sảnh tầng một rồi mỗi người đi một hướng khác nhau.

"Lộ Mãn."

Lúc này, Ngưu Bôn cầm điện thoại hỏi một câu: "Kết bạn QQ và BBS nhé? Cho tôi hỏi cậu học khoa nào, chuyên ngành gì để tôi ghi chú lại."

"Sư ca này là học trưởng Khoa Văn." Dương Trạch Khải nhanh nhảu nói.

"Hả? Không đúng thì phải?" Ngưu Bôn nghi hoặc nói, "Tôi cũng khoa Văn, lớp Văn học Tiếng Trung."

Ngưu Bôn vừa nói vừa xoa cằm lún phún râu: "Khoa Văn có bốn khóa, 1621 sinh viên tôi quen hết. Sao không có ấn tượng gì về Lộ Mãn nhỉ?"

Mọi người có mặt đều nhìn Ngưu Bôn.

Người không đúng là cậu mới phải ấy? Khóe miệng Dương Trạch Khải giật giật.

Một ngàn sáu trăm mấy chục sinh viên mà quen hết?

Nhớ rõ mồn một?

Cậu muốn làm hoa khôi giao tiếp của Khoa Văn à?

Lộ Mãn nhún vai. Lại lộ tẩy rồi.

Anh liếc nhìn Vương Học Ái, học tỷ đang cười rất tươi: "Ha ha ha ha, lần này lại gặp đúng người rồi."

"Để tôi giải thích đơn giản một chút nhé. Lộ Mãn thực ra không phải sinh viên Đại học Sư phạm Tân Hải, nhưng mà hai ba tháng nữa sẽ là sinh viên ngay ấy mà..." Vương Học Ái nhanh chóng giải thích một tràng, nhấn mạnh Lộ Mãn hiện tại đang là học sinh vừa tốt nghiệp Trung học Phổ thông.

"Học tỷ... Chị đang đùa sao? Cái...cái gì?"

Lưu Khải Thừa ngây người há hốc mồm, vì động tác trên mặt mà kính của anh ta trượt xuống khiến anh ta vội đẩy kính lên sống mũi.

Những người khác cũng có phản ứng tương tự vì đây là lần đầu tiên họ nghe thấy tình huống như vậy. Ngay cả việc đăng ký nguyện vọng còn chưa bắt đầu, lại có học sinh vừa thi Đại học đến trường chủ trì dự án khởi nghiệp.

Hơn nữa còn thành công rực rỡ!

Dương Trạch Khải ngẩn người vài giây rồi sau đó nhìn Lộ Mãn với ánh mắt đầy ẩn ý.

Một lúc sau, Dương Trạch Khải mở miệng gọi: "Lộ sư ca..."

Lộ Mãn mỉm cười. Giờ này rồi còn gọi sư ca gì nữa?

"Học trưởng, em còn chưa xin lỗi anh nữa, nợ anh mấy tiếng sư ca." Lộ Mãn tiếp lời.

"Tiểu Khải, cậu còn gọi được tiếng sư ca này à?" Vương Học Ái nghiêng đầu khiến dây buộc tóc cũng lệch đi.

Dương Trạch Khải quả quyết lắc đầu. Anh ta ngược lại cười ha ha hai tiếng. Đêm khuya tĩnh lặng và trong sảnh lầu trống trải, tiếng cười nghe đặc biệt rõ ràng.

"Lộ sư ca, chị Tiểu Ái, hai người mở studio chụp ảnh thẻ, em nói thế này nhé, sinh viên năm nhất khoa Báo chí không ít người đỏ mắt đấy."

Dương Trạch Khải vẻ mặt thán phục: "Mấy cái máy hoạt động theo dây chuyền tiêu chuẩn hóa này các bạn em ước tính lợi nhuận một ngày của hai người trên một vạn tệ. Hơn nữa ước tính có thể kéo dài nửa tháng!"

Lộ Mãn cười không nói. Một máy ảnh đi kèm ba nhân viên thiết kế, số lượng ảnh chụp mỗi giờ có một phạm vi nhất định. Tính toán này không khó nên họ ước tính không sai.

"Hơn nữa đây chỉ là doanh thu của Đại học Sư phạm Tân Hải. Còn có các trường Cao đẳng khác, còn có tân sinh viên nhập học vào tháng chín nữa... Họ càng tính càng ghen tị, nghĩ xem ngày nào đó hai người gặp phải rắc rối bất ngờ gì đó thì đáng đời đóng cửa mất tiền."

Vương Học Ái nghe xong chỉ biết lắc đầu cười khổ. Bị người ghen ghét là chuyện thường tình nên cô cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

"Nhưng mà điều làm em thấy buồn cười hơn là." Dương Trạch Khải nhớ lại đến đây thì cười giễu cợt một tiếng, "Em muốn cùng một vài người trong số họ, chỉ là thảo luận một chút về việc khởi nghiệp của sư ca có những điểm nào đáng để học hỏi, nhưng đổi lại là sự châm chọc và chế giễu của họ."

"Ồ?" Lộ Mãn vừa nghe thì có chút bất ngờ. Khóe miệng anh cong lên mà im lặng nghe tiếp.

"Lời của bọn họ cũng na ná nhau. Có người nói Lộ Mãn sư ca là con ông cháu cha, có người đoán chắc anh ở Đại học nhất định ngày ngày trốn học và chỉ lo bám víu quan hệ mà đi cửa sau, còn có người đoán anh là công tử nhà giàu ném một đống tiền vào để mạ vàng kiếm giải thưởng cấp tỉnh."

Dương Trạch Khải có chút thất vọng về một vài người bạn học. Những ấn tượng rập khuôn có sẵn trong đầu họ đã ăn sâu bén rễ.

Nếu có một học trưởng dốc lòng phấn đấu thành công thì chỉ càng làm nổi bật sự lãng phí thời gian Đại học của họ.

Cho nên họ chỉ muốn tự huyễn hoặc mình bằng một câu chuyện đầy thành kiến, tự nhủ với bản thân rằng một trường Đại học hạng xoàng làm sao có thể có người thành công hơn họ được?

Cho nên những người thành công xung quanh họ nhất định là không trong sạch mà toàn là tà môn ngoại đạo, nhất định là những chuyện dơ bẩn mà họ "xấu hổ khi phải làm cùng".

Dương Trạch Khải lúc này thật sự mong chờ, những người bạn học từng chê bai anh khi biết Lộ Mãn chỉ là một học đệ mới thi Đại học chứ còn chưa tính là sinh viên Đại học, sẽ có một màn kịch hay như thế nào.

Anh chỉ vào chiếc USB trong tay Lộ Mãn, rồi lại chỉ vào phong bì đựng tiền quyên góp của Cố Gia Nhi: "Sư ca, chỉ cần nhìn những thứ này thôi, em muốn nói anh xứng đáng với tiếng sư ca——'đáng đời' các anh kiếm được nhiều tiền!"

Sự ngưỡng mộ của Dương Trạch Khải lộ rõ trên khuôn mặt. Sau khi biết Lộ Mãn không phải là sinh viên Đại học Sư phạm, tiếng sư ca này của anh ta lại càng chân thành hơn.

Sau khi nói chuyện thêm vài câu với Lộ Mãn, Dương Trạch Khải nhận được tin nhắn QQ của bạn cùng phòng giục anh về ký túc xá, nếu không sẽ bị khóa cửa.

Anh ta liền đi về phía ký túc xá của mình. Trước khi đi, cuối cùng vẫn buông một câu.

"Lộ sư ca cố lên, nhất định phải làm càng ngày càng lớn mạnh!"

Đợi Dương Trạch Khải đi rồi thì Cố Gia Nhi vươn cái cổ thon dài, ghé sát đầu vào vai Lộ Mãn. Cô cười híp mắt lặp lại một câu: "Lộ sư ca?"

Cố Linh Y cũng sợ thiên hạ chưa đủ loạn, có em gái trêu chọc trước nên cô cũng có thêm dũng khí bước một bước nhỏ tiến đến trước mặt Lộ Mãn.

Cố Linh Y cong cong đôi mày ngọt ngào gọi một tiếng: "Sư ca?"

"Thôi thôi thôi." Lộ Mãn không nhịn được mà bật cười. Tiếng sư ca này của Linh Y nghe thật là ngọt ngào và tê dại...

Nghe quen mấy tiếng "anh ơi" rồi, sau này để cô ấy lén gọi thêm vài tiếng "sư ca", nghĩ thôi cũng thấy thật tuyệt.

"Anh ơi, cái danh xưng học trưởng giả của anh vậy mà lại thành thật rồi kìa."

"Đừng trêu anh."

Vợ tương lai Cố Linh Y nhà mình gọi anh, Lộ Mãn cảm thấy có cảm xúc hơn, giống như một cơn gió hè thổi đến vây quanh bên cạnh. Giọng nói ngọt ngào mềm mại dường như có thể khiến người ta đắm chìm trong sự thoải mái.

Còn cô em vợ Cố Gia Nhi thì…giọng của em ấy và chị gái Linh Y đặc biệt giống nhau. Chẳng qua là do cách phát âm có hơi khác một chút nên ngữ điệu cao hơn, nghe giọng nói có vẻ giòn giã hơn một chút.

Khách quan mà nói, tiếng “sư ca” ngọt ngào của Cố Gia Nhi so với chị gái Linh Y không khác biệt là mấy.

Nhưng chủ quan mà nói…cũng chỉ đến thế thôi, bình thường.

Không có được cái cảm giác đặc biệt xao xuyến và sự rung động khi nghe Cố Linh Y gọi anh.

Thì ra không chỉ tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, mà tình nhân trong tai cũng vậy.

Lộ Mãn xua tay bảo Cố Gia Nhi nhường ra một chút không gian. Anh đi về phía Ngưu Bôn, vị học trưởng Ngưu của Khoa Văn vẫn còn đang chờ để trao đổi thông tin liên lạc với anh.

“Học trưởng Ngưu Bôn, số QQ của em là…”

Lộ Mãn mới chỉ kịp nói một nửa câu, còn chưa kịp đọc số. Nhưng đúng lúc này, Vương Học Ái đột nhiên lao lên một bước, phát huy sức bật kinh người của đội trưởng đội bóng đá nữ, thoắt một cái đã chắn trước mặt Lộ Mãn.

“Ngưu Bôn…tôi nghe thấy bạn học Lưu lúc nãy gọi cậu là ‘Sửu Thần’.” Vương Học Ái mắt nhìn chằm chằm vào chàng trai trước mặt.

“Cậu không phải thật sự là cái người được đồn đại, Sửu Thần của Khoa Văn đấy chứ?” Cô vừa nói, khóe miệng vừa bất giác run lên hai cái.

“Là tôi, là tôi. Cậu cũng nghe nói rồi à?”

Ngưu Bôn cười hề hề nói: “Trong tên tôi có bốn chữ Ngưu, trong mười hai con giáp thì là Tý chuột Sửu trâu. Hồi Tiểu học các bạn học gọi tôi là Sửu Sửu, có một bạn còn cùng tôi thi vào Khoa Văn của Đại học Sư phạm nên cái biệt danh này theo tôi suốt ba năm rồi.”

Vương Học Ái điên cuồng lắc đầu: “Đây không phải là trọng điểm!”

Cô lại che Lộ Mãn ra sau lưng: “Sửu Thần…bạn học Ngưu Bôn, cậu không cần kết bạn với Lộ Mãn đâu. Khi nào cần liên lạc thì cậu thông qua Tiểu Khải hoặc bạn học Lưu chuyển lời nhé.”

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đứng bên cạnh lắng nghe. Trong lòng hai người thấy kỳ lạ nên đồng loạt nghiêng nghiêng đầu.

Tại sao Tiểu Ái học tỷ đột nhiên như đối mặt với kẻ địch mạnh vậy?

Còn giống như gà mẹ trong trò chơi mèo đuổi chuột, giống như che chở gà con mà che chở cho Lộ Mãn nữa?

Hai chị em nghĩ mãi không ra.

“Hôm nay đến đây thôi nhé, Ngưu Bôn, bạn học Cúc Tiểu Ngọc…”

Vương Học Ái nói chuyện như đuổi xe ngựa, càng lúc càng nhanh.

“Ngày mai bọn tôi đều có việc phải dậy sớm nên mau chóng về ký túc xá thôi, các cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi!”

Nói xong, Vương Học Ái vội vàng kéo cặp song sinh và lại liếc mắt ra hiệu cho Lộ Mãn, bốn người họ nhanh chóng rời đi.

Trên con đường chính của trường, đi được một đoạn thì họ dừng bước bên đường.

“Chị Tiểu Ái, sao vậy ạ?”

Cố Gia Nhi chớp chớp đôi mắt hạnh xinh đẹp vô cùng tò mò.

Cô nàng này tính hiếu kỳ cao, bây giờ không làm rõ thì cả đêm nay cô sẽ ngủ không yên.

“Cái anh Ngưu học trưởng đó có vấn đề gì ạ?”

Vương Học Ái vốn luôn hào phóng dứt khoát, lúc này lại ấp úng khác thường: “Vấn đề lớn thì không có, chỉ là người này…khó một lời nói hết.”

“Trong giới sinh viên Đại học Sư phạm Tân Hải đồn rằng trong trường có tứ đại ác nhân bị ghét nhất, ‘Sửu Thần’ này có tên trong danh sách…”

Vương Học Ái sắc mặt phức tạp muốn nói lại thôi.

“Nói là đáng ghét thì cũng đúng…nhưng ở một phương diện nào đó anh ta lại rất được các bạn nam yêu thích…”