Cố Gia Nhi vẫn luôn trốn ở góc lớp và hướng mặt vào chiếc tủ sắt lớn đựng tài liệu, tay thoăn thoắt làm gì đó.
Sau một hồi ồn ào với Lộ Mãn, tuy nói là ồn ào nhưng đúng hơn là Cố Linh Y bị động trêu chọc anh thì để ý đến em gái mình. Cô dùng ngón tay chọc vào cánh tay Lộ Mãn.
Lộ Mãn hiểu ý, cả hai cùng đi qua xem cô bé đang làm trò gì.
“Gia Nhi.”
Cố Linh Y nhìn lên nóc tủ đứng trước mặt Cố Gia Nhi, em gái cô đang dùng keo sữa dán từng chiếc phong bì đựng ảnh lên đó.
“Anh ơi, sáng mai em muốn đến bệnh viện với anh.”
Cố Gia Nhi quay người lại, ánh mắt nhìn Lộ Mãn đáng thương vô cùng, giống như đang cầu cứu anh vậy.
“Anh xác nhận với anh kia xong dẫn em đi cùng, được không anh?”
“Anh tự đi được rồi.” Lộ Mãn không lay chuyển, lắc đầu, “Chắc phải dậy sớm lắm, em ngủ nướng có phải hơn không?”
Cố Gia Nhi ngượng ngùng cầm một chiếc phong bì ảnh lên, mở miệng phong bì ra: “Anh ơi, em muốn tìm cơ hội đưa cái này cho anh ấy.”
Trong phong bì, lặng lẽ yên vị mấy tờ tiền trăm tệ.
Lộ Mãn sững người nhìn chằm chằm Cố Gia Nhi, Cố Linh Y cũng nhìn em gái mình. Cố Gia Nhi bị hai người nhìn đến khó chịu thì nhỏ giọng nói: “Có phải…mọi người không đồng ý cho em làm vậy không…”
Khi Vương Xuân Phát kể về hoàn cảnh của mình thì mọi người đều có mặt, anh ta nói ba mình đã hấp hối nên bước tiếp theo là chuẩn bị hậu sự.
Lúc này quyên góp, Cố Gia Nhi cũng không chắc chắn vì cảm thấy như vẽ rắn thêm chân.
Chỉ là người lạ gặp mặt một lần mà Cố Gia Nhi đã động lòng trắc ẩn muốn quyên góp giúp đỡ người khác. Cô biết mình làm vậy có vẻ như là quá tốt bụng, nhưng cô vẫn muốn làm…
“Cũng có một chút…” Cố Linh Y ngập ngừng mở lời: “Gia Nhi, chị thấy là nghe anh Vương kia nói vậy, chúng ta dù quyên góp chút ít cũng không giúp ích được gì. Nếu chỉ muốn làm từ thiện, có thể cho những người cần hơn…”
Cố Linh Y cho rằng nếu em gái Gia Nhi vì đa sầu đa cảm mà quyên góp một khoản tiền không thể cứu chữa được người thì không có ý nghĩa lớn, chi bằng để dành giúp đỡ những người cần hơn.
Cố Gia Nhi cũng không biết đầu óc mình suy nghĩ thế nào, chỉ là nghĩ đến rồi bị cảm tính chi phối mà làm thôi.
Một lúc sau, Lộ Mãn thở ra một hơi rồi nói: “Gia Nhi à, chúng ta có đồng ý hay không cũng không quan trọng lắm.”
“Nhưng, em có thể nói cho anh và chị em biết em đang nghĩ gì không?”
Cố Gia Nhi lắc lư người: “Thì…thật ra… Haizz, em cũng không biết nói thế nào nữa. Anh ơi, em không nói được đạo lý lớn lao gì đâu…”
“Không cần sắp xếp logic hay phân tích gì cả.” Lộ Mãn nói, “Gia Nhi, chỉ cần nói những suy nghĩ trong lòng em thôi.”
Cố Gia Nhi cúi đầu xuống ngực, nghĩ ngợi vài giây rồi nói một cách rất thiếu tự tin: “Em thấy ba mẹ rất hiếu thuận, họ dù là với bà nội hay là với ông bà ngoại…đều đối xử hiếu kính như nhau.”
"Anh trai kia khiến em liên tưởng đến gia đình mình. Ừm… Em biết sự liên tưởng này có lẽ hơi vô duyên, nhưng…đó là ý nghĩ đầu tiên của em…"
Cố Gia Nhi ngước mắt nhìn Lộ Mãn.
"Ý nghĩ này càng trở nên mạnh mẽ hơn khi em giúp anh ấy phục chế đôi mắt trong bức ảnh cũ… Vì vậy em…"
Lộ Mãn nghe đến đây thì liếc mắt ra hiệu với Cố Linh Y bên cạnh. Cố Linh Y mỉm cười hiểu ý anh.
Cố Linh Y bước từng bước về phía trước tới ôm em gái Gia Nhi vào lòng an ủi.
Lộ Mãn cười nói: "Chỉ cần có lý do đó là đủ rồi. Tuy hoàn cảnh gia đình khác nhau và tình huống khác nhau nhưng tấm lòng hiếu thảo thì đều xuất phát từ một nguồn cội. Nó khơi gợi sự đồng cảm, và việc quyên góp này chính là thứ khẳng định cho sự đồng cảm đó."
Hàng mi rũ xuống của Cố Gia Nhi khẽ nâng lên. Lộ Mãn đã khiến cô cảm thấy được thấu hiểu: "Nhưng anh cũng từng nói với em rằng cứu người là ưu tiên hàng đầu. Nếu số tiền này không thể cứu được ba của anh Vương thì chẳng phải em chỉ đang mua sự an ủi cho cảm xúc của mình thôi sao…?"
"Như vậy có phải là…tệ lắm không ạ?"
Lộ Mãn lắc đầu: "Ngay lúc này, chắc chắn cũng có rất nhiều người cần giúp đỡ, nhưng chúng ta không biết đến họ."
"Còn chuyện tối nay chúng ta đã thấy và đã gặp, đặc biệt là khi có thêm những mối liên kết khác, ví dụ như việc chúng ta giúp anh ấy phục chế ảnh. Từ đó hình thành một sợi dây ràng buộc. Lúc này sự đồng cảm không còn là lòng thương xót vu vơ nữa, mà là chúng ta chịu trách nhiệm cho sợi dây ràng buộc đó."
"Em hình như…đã hiểu rồi." Cố Gia Nhi khẽ gật đầu.
Lời giải thích và khuyên nhủ của Lộ Mãn giúp đầu óc Cố Gia Nhi bừng sáng, cô có thêm những cảm xúc hoàn toàn khác so với trước đây.
Những suy nghĩ cảm tính trong đầu cô, cô có thể nghĩ ra nhưng không thể sắp xếp và diễn đạt chúng một cách mạch lạc.
Vì vậy, đôi khi cô không biết cảm xúc của mình là đúng hay sai.
Nhưng Lộ Mãn có thể xâu chuỗi những cảm xúc đó và cho cô một điểm tựa vững chắc.
Người anh trai trước mặt tuy không mang đến cho cô những bất ngờ hay lãng mạn nào, nhưng anh là người có thể hiểu cô.
"Về số tiền thì không cần quá nhiều, và phải hỏi ý kiến người ta một cách đường hoàng chứ không được ban ơn hay lén lút nhét tiền."
Lúc này, Lộ Mãn rút ra vài tờ tiền từ phong bì: "Anh đề nghị trích một phần từ số tiền lương mà Gia Nhi sẽ nhận được trong dự án khởi nghiệp nửa tháng tới. Vì đó là tiền do chính tay em làm ra nên rất phù hợp."
"Vâng." Cố Gia Nhi nhìn vào phong bì, chỉ còn lại một ít.
"Nhưng…"
Thấy cô vẫn còn hơi buồn, Lộ Mãn mỉm cười lấy thêm tiền từ trong túi của mình và nhét vào phong bì.
"Em không đơn độc một mình giúp đỡ đâu."
"Anh…" Hàng mi dài của Cố Gia Nhi run rẩy. Một cảm giác ấm áp chợt bừng lên và lan tỏa trong lồng ngực.
Đó là một cảm giác được nâng đỡ và có chỗ dựa vững chắc.
Cố Linh Y cũng sờ vào túi. Sờ soạng một hồi thì thấy trống không nên cô ngẩng đầu lên: "Gia Nhi, tiền của chị ở trong túi xách của em rồi."
"Phần của em anh trả trước rồi." Lộ Mãn liếc nhìn cô nàng, "Em còn phải giúp anh quản lý sổ sách nữa. Số tiền này tính vào lương của em sau, anh cho em ứng trước."
"Ồ... Vâng ạ."
Cố Linh Y có chút chột dạ. Cùng anh ấy góp tiền...
Chẳng phải có hơi giống hai người sau khi cưới về một nhà cùng nhau bỏ tiền mừng sao...
"Á, mình đang nghĩ linh tinh gì thế này?" Cố Linh Y giật mình hoàn hồn. Sao cô cũng trở nên giống Lộ Mãn, hễ động tí là suy nghĩ vớ vẩn đến chuyện cưới xin vậy?
Chắc chắn là bị tên này lây rồi!
Cố Gia Nhi thì vui vẻ khôn xiết, không hề nhận ra Lộ Mãn và chị mình dính lấy nhau có gì đó không ổn.
...
Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố tụ tập ở một góc, rất dễ dàng thu hút sự chú ý của những người khác trong lớp.
Nhóm ba người Lưu Khải Thừa cùng với Dương Trạch Khải và Vương Học Ái khi đi về phía tủ sắt đã nghe được đại khái chuyện Lộ Mãn và cặp song sinh đang bàn bạc.
Vương Học Ái nhớ lại khi Lộ Mãn chụp phim, Cố Linh Y đã kiên định tin tưởng vào thực lực của Lộ Mãn, cũng như bây giờ Cố Gia Nhi có lòng thương người và hành động đồng cảm.
"Lộ Mãn à, một cặp song sinh học muội, một người đối xử tốt với người khác vô điều kiện, một người tin tưởng em vô điều kiện."
Vương Học Ái tặc lưỡi.
"Đội hậu cần của em thật sự là vô địch đấy."
Cặp song sinh nhà họ Cố nghe thấy những lời này của Vương Học Ái thì đều có chút ngại ngùng, thân thể rất đồng bộ mà cùng nhau trốn sau lưng Lộ Mãn.
Hai chị em nấp sau lưng Lộ Mãn chạm phải ánh mắt nhau.
Hai chị em song sinh nhìn nhau cười.
