"Chị Tiểu Ái, phiền chị qua phòng thí nghiệm bên cạnh lấy cho em một cái máy ảnh phản xạ ống kính đơn, với cả đèn hắt sáng nữa."
"Gia Nhi, lấy một tờ giấy A4 trắng lót lên bàn đi."
Lộ Mãn quay sang Vương Xuân Phát nói: "Anh Vương, chuyện này em xin phép suy nghĩ đã. Tối nay em chụp lại tấm phim này nghiên cứu xem nên bắt đầu phục hồi từ đâu."
"Ôi, được, cảm ơn cậu nhiều lắm."
"Anh đừng khách sáo."
Máy ảnh, đèn và giấy A4 đã sẵn sàng, Lộ Mãn chụp liên tục mấy tấm phim để đảm bảo hình ảnh rõ nét.
"Anh Vương, anh cất kỹ tấm phim này đi."
Lộ Mãn nhìn đồng hồ treo trên tường: "Cũng muộn rồi, anh về bệnh viện sớm nhé? Anh cho em số điện thoại, ngày mai em liên lạc lại."
"Ôi, được!"
Vương Xuân Phát nâng niu mép tấm phim như thể đang cầm một món đồ thủy tinh dễ vỡ, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là làm hỏng mất.
Tiễn Vương Xuân Phát xuống lầu, Lộ Mãn quay lại lớp học thì nghe thấy mọi người đang xúm xít bàn tán.
"Bạn học Lưu Khải Thừa, các cậu lén tìm Tiểu Khải giúp việc này à?"
"Đương nhiên rồi, ông chủ không muốn dính vào chuyện này, còn khó chịu vì anh Vương đứng ở cửa mãi không chịu đi. Bên ngoài còn bao nhiêu sinh viên xếp hàng chụp ảnh thẻ nên ông ta sợ lỡ mất cơ hội kiếm tiền."
"Em không thể nhịn được nữa, ai mà chẳng thích tiền? Em cũng thích chứ."
Giọng Lưu Khải Thừa đầy phẫn uất.
"Nhưng một người đàn ông muốn an ủi ba mình trước khi qua đời, dù không mời người ta ly trà cũng không thể đuổi người ta đi vậy chứ! Nói vài câu tử tế rồi mời người ta về có khó lắm đâu!"
"Ừ, nên bọn em quyết định giúp anh Vương đến cùng. Mấy hôm nay bọn em không đi làm thêm ở tiệm ảnh nữa, cái công việc tồi tệ ấy ai mà thèm! Nếu ở gần trường không phục hồi được thì bọn em sẽ đi cùng anh Vương đến những nơi khác xem sao."
Lộ Mãn nghe vậy gật gù. Anh thích cái nhiệt huyết tuổi trẻ, hay nói đúng hơn là tấm lòng son trẻ của sinh viên.
Anh bước vào vỗ tay: "Bây giờ tôi sang phòng bên cạnh phục hồi ảnh, Trạch Khải anh có muốn sang xem không?"
"Cái gì?" Dương Trạch Khải giật mình quay lại, "Bây giờ sửa luôn á? Nhưng tấm phim anh Vương mang về rồi mà."
"Với lại chúng ta cũng không có phòng tối và thuốc tráng phim nữa." Lưu Khải Thừa ngạc nhiên nói.
"Không cần tráng phim. Tấm phim đối với anh Vương mà nói cũng là một kỷ vật đáng trân trọng, cứ để anh ấy giữ đi."
Lộ Mãn nói: "Dùng máy ảnh chụp lại phim là độ phân giải đủ rồi."
Dương Trạch Khải nhìn chiếc máy ảnh vừa dùng để chụp trên bàn: "Nikon D200...độ phân giải đúng là đủ thật..."
Chiếc Nikon D200 này là mẫu máy mới ra mắt cuối năm ngoái, hơn mười triệu điểm ảnh, giá khởi điểm 15500 tệ. Đặt vào thời điểm này là một chiếc máy ảnh cao cấp đáng gờm.
Thứ này bị khóa trong tủ phòng thí nghiệm, sinh viên năm nhất năm hai cơ bản không mượn được. Bình thường đăng ký mượn, thỉnh thoảng mượn được một chiếc Nikon D50 sáu triệu điểm ảnh là bọn họ đã khoe khoang với các nhóm khác mấy ngày liền.
Thầy Triệu Gia Toàn lại cho Lộ Mãn mượn chiếc máy ảnh xịn nhất phòng thí nghiệm, Dương Trạch Khải thầm tặc lưỡi, đúng là khác biệt đãi ngộ.
Lộ Mãn khơi gợi sự tò mò của mọi người khiến họ lũ lượt kéo nhau sang phòng dựng phim bên cạnh, muốn tận mắt chứng kiến làm thế nào từ một bức ảnh chụp lại phim có thể phục hồi như mới.
Khởi động máy, cài đặt phần mềm, chờ tải.
Cố Linh Y dịu dàng hỏi em gái Gia Nhi: "Phải làm thế nào mới sửa được đây, có vất vả lắm không?"
Cô lo lắng Lộ Mãn sẽ cố quá sức mà thức khuya.
Cố Gia Nhi nắm lấy tay chị gái Linh Y rồi nghiêng nghiêng cái đầu: "Em không biết nữa, em nghĩ mãi mà không ra."
Tuy em gái có đọc qua một vài sách chuyên ngành nhưng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Vấn đề lần này có chút vượt quá khả năng của cô.
Lúc này, Lộ Mãn đưa tấm phim vào phần mềm PS, tìm đến thanh tùy chọn có lệnh Invert.
Chỉ cần một cú nhấp chuột nhẹ nhàng, tấm phim đen trắng đảo lộn trong nháy mắt biến thành một tấm ảnh đen trắng bình thường.
Người phụ nữ trong ảnh tóc đen da trắng, mặc quân phục giản dị nghiêng nửa người, lộng lẫy trẻ trung vẫn còn rõ như in.
"Cái...?" Ngưu Bôn đứng sau lưng trợn tròn mắt như chuông đồng, "Đơn giản vậy thôi sao?"
Đây chính là cái giá sửa ảnh mà ông chủ tiệm ảnh đòi tận một trăm tám mươi tệ à?
"Đừng vội." Lưu Khải Thừa nhíu mày, "Cái khó còn ở phía sau."
Vì bị chôn vùi lâu ngày trong đất nền ở nhà cũ nên trên ảnh có không ít chỗ bị mất chi tiết, nghiêm trọng nhất là một bên mắt bị thiếu.
"May mà thiếu mắt..." Cố Gia Nhi có vẻ sợ hãi mà chậm rãi nói, "Tuy nhìn có vẻ khó nhằn nhưng không phải là không thể cứu vãn, nếu là mũi thì khó rồi..."
Đến bước này, Cố Gia Nhi đã học được một ít kiến thức về PS nên có thể tự suy luận ra các bước phục hồi tiếp theo.
"Anh ơi, phần mắt đó em thử xem nhé?" Cố Gia Nhi hỏi Lộ Mãn.
Cô muốn ít nhiều gì cũng đóng góp một phần công sức vào việc này cùng với Lộ Mãn.
Lộ Mãn vui mừng ngẩng đầu nhìn Cố Gia Nhi: "Em thử xem phải xử lý thế nào?"
"Sao chép con mắt lành lặn còn lại." Cố Gia Nhi giống như một học sinh Tiểu học bị gọi lên trả bài đứng thẳng tắp: "Xoay góc rồi dán vào phần bị thiếu, vì mắt người vốn dĩ đối xứng mà... Em nói có đúng không anh..."
Hai ngón trỏ và ngón cái của Cố Gia Nhi chụm lại đặt trước bụng, lo lắng chờ đợi Lộ Mãn đánh giá.
Lộ Mãn mỉm cười: "Trả lời hoàn hảo, chính là làm như vậy. Gia Nhi em làm thử đi, phần còn lại không được thì anh sẽ chỉnh sửa lại."
"Vâng vâng vâng!"
Lộ Mãn nhường chỗ, Cố Gia Nhi vui vẻ ngồi xuống bắt tay vào tách ảnh và di chuyển. Vài phút sau, hai mắt trên chân dung đã được phục hồi đầy đủ.
"Vẫn còn rất nhiều chi tiết..." Cố Gia Nhi quay đầu nhìn Lộ Mãn với vẻ cầu cứu.
"Tiếp theo giao cho anh, khoảng năm phút là có thể sửa xong." Lộ Mãn gật đầu, "Gia Nhi, em đã làm rất tốt rồi."
Cố Gia Nhi đứng dậy, trên mặt rạng rỡ nụ cười.
Niềm vui của cô thể hiện rõ trên khuôn mặt. Cố Gia Nhi cảm thấy cùng Lộ Mãn làm những việc như thế này thật sự rất rất có ý nghĩa.
Hơn nữa, cô mơ hồ cảm thấy cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc thu được lại còn vui hơn cả khi ở riêng hẹn hò vui chơi với anh ấy nữa thì phải?
Là vui hơn rất rất nhiều! Cố Gia Nhi thầm nghĩ.
Ở chỗ ngồi bên cạnh không xa, Cố Linh Y nhìn em gái mình cùng Lộ Mãn phục hồi ảnh thì có chút ngẩn ngơ xuất thần.
Cô em gái ngốc nghếch của mình vậy mà thật sự vì Lộ Mãn mà nghiêm túc học được những kiến thức có thể giúp đỡ anh ấy.
Ở nhà, cô em gái Gia Nhi lười như mèo. Bảo em gái rót cốc nước hay tắt cái đèn thì em ấy cũng ậm ừ chẳng buồn nhấc mông.
Đang lúc Cố Linh Y chưa quen với việc em gái mình bỗng dưng siêng năng, Cố Gia Nhi chợt nghĩ ra điều gì đó rồinhíu mày khẽ đấm nhẹ vào vai Lộ Mãn.
"Anh ơi, vậy lúc nãy sao anh lại bảo anh Vương về vậy?"
Cố Gia Nhi không hiểu ý Lộ Mãn: "Để anh ấy nhìn chúng ta phục chế xong, không được sao?"
"Mẹ kiếp, chẳng lẽ là...cũng muốn đòi giá cao?" Lưu Khải Thừa bên cạnh lèm bèm bất mãn.
Anh ta thấy Lộ Mãn phục chế dễ dàng như vậy mà lại đuổi Vương Xuân Phát đi, bảo anh Vương về bệnh viện trước, nên cứ tưởng là để giấu nghề tiện đường hét giá trên trời.
"Cậu nói gì đấy!" Dương Trạch Khải huých khuỷu tay vào ngực Lưu Khải Thừa, "Đừng có đoán mò!"
Tuy chỉ quen biết sơ sơ, nhưng qua vài lần trò chuyện ít ỏi với Lộ sư ca thì Dương Trạch Khải cảm thấy Lộ Mãn là người hào sảng, điềm đạm, làm việc có chủ đích và khiến những người xung quanh cảm thấy an tâm và đáng tin cậy.
Lộ sư ca chắc không phải là loại người chỉ biết đến tiền và hét giá trên trời. Dương Trạch Khải thuận theo cảm giác của mình và tự nhủ như vậy.
Nhìn Cố Gia Nhi chu mỏ, Lộ Mãn khẽ vỗ nhẹ vào cánh tay cô tỏ ý an ủi.
Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Sắp hết chuyến xe buýt cuối rồi."
Cố Gia Nhi ngẩn người, rồi đôi mắt hạnh ánh lên vẻ bừng tỉnh.
"À..."
"Ba của anh Vương đang điều trị bệnh nặng, nhìn quần áo của anh ấy chắc cũng không dư dả gì."
Lộ Mãn tiếp tục phục chế bức ảnh cũ: "Bệnh viện gần nhất cũng còn một đoạn đường dài nên anh sợ anh ấy không kịp bắt xe buýt, chắc chắn không nỡ bắt taxi, thậm chí tiền xe ba gác điện cũng muốn tiết kiệm."
Cố Gia Nhi và Cố Linh Y lúc này rất đồng điệu cùng nhau gật đầu lia lịa. Những người chất phác và tiết kiệm như vậy chắc sẽ đi bộ về.
Đây cũng là lý do...mà mình bó tay với anh ta, nhỉ?
Cố Linh Y thầm nghĩ trong lòng.
Nếu là một tên cặn bã thật sự có tư tưởng và giá trị quan nông cạn rồi thiếu lòng tốt và sự dịu dàng, cô sẽ không nhịn được mà để Lộ Mãn trêu chọc đâu.
"Anh ơi, trước đây em có khen anh bao giờ chưa?" Cố Gia Nhi cười rạng rỡ, cúi người lại gần Lộ Mãn, "Anh nghĩ cho người khác thật là dịu dàng đó nha."
Cô dường như đã phát hiện ra nhiều khía cạnh khác của Lộ Mãn, sự phát hiện này cũng khiến Cố Gia Nhi cảm thấy mới lạ và thoải mái.
"Chưa." Lộ Mãn đáp.
"Vậy bây giờ có nè~" Cố Gia Nhi dang rộng hai tay muốn ôm lấy cổ Lộ Mãn từ phía sau.
Một giây sau.
"Anh ơi, sao anh né tránh vậy!"
