Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 102: Bức ảnh chụp chung này kỳ lạ thật

"Linh Y, chị giúp em gieo xúc xắc đi."

"Gieo không tốt thì đừng trách chị đó..."

"A, sáu điểm! Chị giỏi quá đi~"

"Linh Y, em nên chọn lá bài nào?"

"Lá...lá thứ hai đi..."

"Á!! Lại là khủng hoảng tài chính, hết tiền rồi! Cố Linh Y chị làm ăn kiểu gì vậy!"

Mọi người xung quanh đang chơi trò chơi nhịn cười nhìn hai chị em song sinh này.

Đặc biệt là cô em gái Cố Gia Nhi, sau khi nhập cuộc chơi thì hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui của trò board game, dần dần bộc lộ hết vẻ hoạt bát và hiếu động của mình.

Giọng nói vốn dĩ dễ nghe của Cố Gia Nhi khi ở trước mặt người khác nghe không khác biệt lắm so với chị gái Cố Linh Y, đều là ngọt ngào pha chút dịu dàng. Nhưng giờ đây giọng cô đã cao hơn một chút, nghe như tiếng chim non líu lo đầy phấn khởi.

Còn có thái độ khác biệt của cô đối với chị gái Linh Y, khi chơi game kiếm được tiền ảo thì cô vui vẻ nắm chặt mấy tờ tiền đồ chơi không buông, chị gái muốn giúp cô đếm tiền tiết kiệm cũng bị cô từ chối.

Nhưng cứ đến giai đoạn cần dựa vào vận may, Cố Gia Nhi lại đổ hết trách nhiệm lên đầu chị gái mà nhờ chị giúp chọn xác suất tung xúc xắc.

Có việc thì chị ơi chị à, hết việc thì Cố Linh Y.

Hai chị em kẻ tung người hứng phối hợp vô cùng ăn ý.

Và rồi nghiễm nhiên trở thành người chơi (đôi) đầu tiên phá sản rời cuộc chơi.

Cố Linh Y bĩu đôi môi anh đào đỏ mọng, vẻ mặt ủ rũ: "Cái gì cũng đổ lên đầu chị hết vậy?"

"Em mặc kệ, tại chị hết đó."

Lộ Mãn đứng bên cạnh xem náo nhiệt. Trước đó Cố Gia Nhi còn nói với anh rằng Cố Linh Y là "gà què ăn quẩn cối xay", cô thường xuyên bắt nạt em gái.

Rốt cuộc ai mới là "gà què" hả, có chút tự giác đi chứ?

Cố Gia Nhi lại giở trò vô lý với Lộ Mãn, cô quay sang chỗ anh.

"Anh ơi, cho em vay sáu nghìn tệ."

"Được thôi." Lộ Mãn rút ra ba tờ tiền giấy 2000 tệ, "Sáu vòng sau cả gốc lẫn lãi trả lại anh 8000 tệ."

Đôi mắt hạnh long lanh của Cố Gia Nhi trợn tròn: "Anh ơi, anh có còn chút tình người nào không vậy! Em vay tiền anh mà anh lại còn bắt em trả?"

Lộ Mãn "chậc" một tiếng: "Thảo nào em đến tiền gốc cũng không định trả."

Thấy Lộ Mãn và Cố Gia Nhi cười cười nói nói, khóe miệng Cố Linh Y vô thức cong lên thành một nụ cười khẽ.

Nhưng ngay sau đó, cô lại cảm thấy một cảm giác kỳ lạ nghẹn ứ trong lòng.

"Mình làm sao vậy nhỉ?"

Cố Linh Y đặt tay lên trước ngực.

"Anh ấy và Gia Nhi đã làm lành như xưa rồi, mình phải vui cho họ chứ."

Cố Linh Y tự nhủ rằng Lộ Mãn và cô là bạn thanh mai trúc mã, với em gái Gia Nhi lại càng thân thiết. Mối quan hệ của hai người họ với Lộ Mãn nên công bằng như nhau, phải giống nhau mới đúng.

Hơn nữa, nói xa hơn thì Lộ Mãn là mối tình đầu của em gái Cố Gia Nhi. Em gái dùng chút chiêu trò nhỏ để thân mật hơn với Lộ Mãn và thử nối lại tình xưa, chẳng phải mình nên ủng hộ em gái mới đúng sao...

Cảm giác nghèn nghẹn trong lòng đã vơi đi, nhưng Cố Linh Y lại cảm thấy như có thứ gì đó khác cũng biến mất theo.

Điều này khiến cô có chút xao nhãng. Cô cũng không còn tâm trí giúp em gái chơi board game nữa, Cố Linh Y lặng lẽ đứng dậy đi về phía ghế sofa.

Vương Học Ái thấy vậy tưởng rằng Cố Linh Y thua game nên không vui, liền đặt đạo cụ trong tay xuống: "Linh Y? Em không sao chứ?"

"Chị Tiểu Ái, em...em muốn ra kia ngồi một lát." Cố Linh Y khẽ giải thích.

"Chị Tiểu Ái, chị đừng lo cho chị ấy." Cố Gia Nhi vén lại mái tóc đuôi ngựa sau đầu, "Chị ấy ở ngoài thì thích yên tĩnh hơn, cứ để chị ấy ngồi một mình một lúc là Linh Y sẽ thấy thoải mái hơn đấy ạ."

Vương Học Ái vẫn có chút lo lắng, đi đến bên ghế sofa quan tâm Cố Linh Y: "Thật sự không sao chứ?"

Cố Linh Y dịu dàng mỉm cười với cô: "Chị yên tâm đi, chị Tiểu Ái. Đúng như Gia Nhi nói đó, em và em gái em ở điểm này thực sự khác nhau."

Cùng lúc đó, Cố Gia Nhi từ tay Lộ Mãn giật lấy một vạn tệ tiền giấy trò chơi: "Trời ơi, sao anh keo kiệt vậy. Chút tiền lẻ này còn không bằng anh kiếm được ngoài đời thực hôm nay nữa."

"Ờ..."

Mọi người nghĩ ngợi, quả thật là như vậy. Chơi trò chơi mô phỏng còn không kiếm tiền nhanh bằng Lộ Mãn kiếm tiền thật.

"Thật sự là lợi hại quá đi..."

Cố Linh Y chống khuỷu tay lên đầu gối rồi tay chống cằm, đôi mắt to chớp chớp nhìn Lộ Mãn và em gái Gia Nhi.

"Nghĩ thế nào cũng nên chọn Gia Nhi nhỉ?" Cố Linh Y nghiêng nghiêng đầu, khổ não nghĩ.

Em gái song sinh của mình không hề có chứng ngại giao tiếp, đầu óc lại nhanh nhạy hơn mình nên chắc chắn sẽ được yêu thích hơn mình rồi.

Có Cố Gia Nhi ở bên thì Lộ Mãn có thể cùng em ấy trải nghiệm những điều thú vị, cuộc sống sẽ không còn tẻ nhạt.

Cố Gia Nhi muốn tham gia vào những trải nghiệm của Lộ Mãn, cũng muốn Lộ Mãn tô điểm thêm nhiều màu sắc tươi đẹp vào cuộc sống của em ấy.

Còn Cố Linh Y thì khác. Cô không có những ý nghĩ mạnh mẽ như đi cưỡng cầu mục tiêu gì cả.

Hơn nữa cô rất dễ dàng thỏa mãn, giống như bây giờ vậy.

Em gái Gia Nhi nhất định phải ngồi cạnh Lộ Mãn chơi trò chơi, còn cô thì không có ý nghĩ nhất thiết phải tham gia cùng. Chỉ cần ở phía sau Lộ Mãn rồi nhìn anh chơi trò chơi vui vẻ là được rồi.

Chỉ là nghe tiếng mưa rả rích bên ngoài, nhìn em gái hớn hở reo lên khe khẽ và nghe được thành tích mà Lộ Mãn đạt được, trong lòng cô cũng cảm thấy vui mừng và tự hào...

Không giống như Cố Gia Nhi theo đuổi và đạt được như vươn tới hái trăng; cô biết anh ở đó là được rồi, cô muốn anh tỏa sáng rực rỡ sánh ngang với mặt trời.

"Haizz." Cố Linh Y khẽ thở dài.

"Cái tên xấu xa này có lẽ qua một thời gian nữa sẽ cảm thấy chán ghét kiểu người trầm lặng như mình rồi từ bỏ thôi..."

Rốt cuộc mình còn đang vướng mắc chuyện gì thế này?

...

Lại qua hai ván, tiền của Bối Lệ Na đã cạn kiệt và bị loại khỏi cuộc chơi.

"Á, đất của em ít thu nhập quá." Bối Lệ Na chìa tay về phía Triệu Gia Toàn, "Chia cho em một nửa tiền tiết kiệm đi."

"Em đợi thêm vài ván nữa rồi vào lại." Triệu Gia Toàn từ chối vợ: "Gọt chút trái cây cho học sinh đi. Còn nữa, nhà mình còn kẹo lạc caramel không?"

"Sao anh không tự đi lấy? Đưa hết tiền còn lại cho em đi. Anh phá sản rồi, để em chơi thay cho anh." Bối Lệ Na ra oai tuyên bố chồng mình bị loại.

Triệu Gia Toàn khẽ cười khổ rồi đưa tiền giấy trong tay cho Bối Lệ Na.

Triệu Gia Toàn đứng dậy, trước tiên tháo hộp giấy khủng long trên đầu hai cô con gái xuống: "Hai đứa, muộn rồi đó, phải đi đánh răng đi ngủ thôi."

"Ba ơi, ngày mai anh trai và các chị có đến nữa không ạ?" Tiểu Thục Hiền mắt sáng long lanh, mong chờ hỏi.

Triệu Gia Toàn ngẩn người một chút, nói: "Anh trai và các chị đều có việc phải làm."

"Ồ..." Tiểu Thục Hiền ngước đầu lên, "Ba ơi, có thể mời anh trai và các chị chụp chung một tấm ảnh với chúng ta không ạ?"

Triệu Gia Toàn thấy đề nghị của con gái không tệ: "Để ba đi hỏi xem sao."

"Lộ Mãn, Thục Hiền và Thục Tuệ muốn chụp chung một tấm ảnh với các con."

Lộ Mãn ngẩng đầu, còn Cố Gia Nhi bên cạnh thì vui vẻ ngồi thẳng dậy, vai cô va vào cánh tay Lộ Mãn khiến anh hơi đau.

"Được thôi, lại đây Thục Hiền, chị bế nào."

Cứ như vậy, Cố Gia Nhi bế Triệu Thục Hiền và Cố Linh Y dắt Triệu Thục Tuệ ngồi xuống hai đầu ghế sofa, chừa lại một khoảng trống ở giữa.

Lộ Mãn bèn ngồi phịch xuống giữa khoảng trống đó. Cố Gia Nhi nhăn cái mũi, hình như có gì đó không đúng thì phải?

"Anh ơi, anh ngồi bên em này." Cố Gia Nhi chỉ huy.

Cô biết chỗ nào không đúng rồi. Hai chị em cô kẹp Lộ Mãn ở giữa, bình thường thì không có gì quá khác lạ.

Nhưng bây giờ hai chị em cô mỗi người lại bế một đứa trẻ con...

Nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quái.

"Anh không đổi." Lộ Mãn quả quyết từ chối, anh chỉ muốn ngồi cạnh Cố Linh Y thôi.

"Ê... Lộ Mãn." Bối Lệ Khiết cũng nhận ra có gì đó không ổn: "Con đổi chỗ cho hai người họ đi, để hai chị em ngồi cạnh nhau."

Cô giáo Bối Lệ Na chụm tay lại như cái loa rồi ghé vào tai Triệu Gia Toàn nhỏ giọng nói: "Sao em cứ cảm thấy giống như vợ lẽ của địa chủ chụp ảnh chung vậy..."

"Ừm... Quả thật không ổn..."

Triệu Gia Toàn cũng thấy nhức răng. Lộ Mãn mỗi bên một người, tuy rằng không phải là trái ôm phải ấp.

Nhưng phối hợp thêm hai cô con gái song sinh của mình tô điểm vào...

Quá giống một tấm ảnh gia đình biến chất rồi.