Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 101: Board game là một thứ hay ho

Trận mưa bao phủ đêm hè, mây dày che khuất sao trời. Ánh trăng mờ ảo lặng lẽ khuất sau chân trời, những tòa nhà cao tầng in bóng lẫn nhau sáng rực ánh đèn muôn nhà, thành phố chìm trong biển ánh sáng lung linh.

Khu nhà ở của cán bộ Đại học Sư phạm Tân Hải. Tại nhà thầy Triệu Gia Toàn, bên ngoài mưa đêm gõ cửa sổ, đám sinh viên sau khi ăn no nê thì ngồi lại trong phòng khách nhà thầy chờ mưa tạnh bớt rồi mới về.

Chiếc TV vẫn đang phát bộ phim 《Công viên kỷ Jura》, hai bé song sinh nhà thầy Triệu lại lôi bộ đồ khủng long bằng bìa carton do Lộ Mãn làm thủ công ra mặc, đối diện với con khủng long mỏ vịt trên màn hình mà kêu "gào gào".

Bộ đồ khủng long bìa carton cỡ lớn của Lộ Mãn bị nghiên cứu sinh Tiêu Chấn cưỡng chế "mượn đi", thậm chí còn có cả hàng dài nghiên cứu sinh xếp hàng đặt trước quyền sử dụng tiếp theo của món đồ này. Các học trưởng nổi hứng chơi đùa lại cùng Thục Hiền và Thục Tuệ nô đùa trong phòng khách.

"Hôm nay hiếm khi náo nhiệt như vậy, cô lấy cho các em mấy thứ tiêu khiển chống chán nhé."

Sư mẫu Bối Lệ Na từ phòng làm việc bước ra, bày một đống hộp lên bàn trà: "Có ai biết chơi cờ tỷ phú không? Cùng nhau giết thời gian nào."

Mọi người nhìn kỹ trên bàn trà, là mấy bộ cờ và đạo cụ trò chơi board game với kiểu dáng khác nhau.

"Ồ, không ngờ sư mẫu cũng sành điệu ghê."

Một nghiên cứu sinh lật xem mấy món đồ này. Có cờ tướng, cờ caro và cờ quân sự thì không hứng thú, cờ thú thì bỏ qua, còn có một tấm thảm nhỏ hình bàn cờ cá ngựa, cái này khiến mắt anh ta sáng lên.

"Có ai chơi cờ cá ngựa không? Lập đội nào!"

Lập tức có người hưởng ứng.

"Tôi chơi." "Tính tôi một chân."

Bối Lệ Na mở bộ cờ tỷ phú mà cô muốn thử: "Lệ Khiết, Gia Toàn, chơi không?"

Cô lại hỏi ý kiến Lộ Mãn và những người khác đang ngồi trên ghế sofa: "Trò chơi này có thể chơi nhiều người cùng lúc, các em thử xem nhé?"

Nhiều người tụ tập lại với nhau thì thích tìm niềm vui, mọi người đều gật đầu tham gia.

Chỉ có Cố Linh Y nhìn trò chơi cờ tỷ phú rụt rè do dự.

Cô có chút câu nệ đến gần Lộ Mãn: "Anh ơi, anh biết đấy, em không quen...những trò chơi như này..."

Chứng sợ xã hội của Cố Linh Y lại tái phát, đối với những trò chơi board game cần tương tác và giao tiếp với người chơi khác thì đúng là điểm yếu chết người của cô.

Cô nàng này vừa nãy cùng mọi người ăn cơm đã là một biểu hiện tốt rồi, cũng may có Lộ Mãn và em gái ở bên cạnh nên cô mới có thể bình tĩnh ăn hết phần của mình.

Còn hoạt động tiếp theo liên quan đến việc chủ động nói quá nhiều với người lạ, cô càng không dám.

Cố Gia Nhi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của chị gái Linh Y, cảm thấy bắp tay của chị đang căng cứng vì căng thẳng: "Không sao đâu, Linh Y. Hai chúng ta tính là một người chơi đi, em sẽ ra sân chơi và chị ở phía sau cho em ý kiến."

Nghe em gái quyết định như vậy, Cố Linh Y thoải mái hơn rất nhiều: "Ừm, vậy thì được..."

Chỉ cần không bắt cô phải giao tiếp với một đám người lạ thì mọi chuyện đều dễ nói.

Thầy Hoa hứng thú không ít nên cũng đến góp vui, thầy xách đến một chiếc ghế tròn nhỏ: "Lâu lắm rồi không chơi, cái này cũng thú vị đấy chứ. Nước mình thì đánh mạt chược, người nước ngoài thì chơi mấy trò board game này."

Bối Lệ Na thuần thục mở hộp phát cho mọi người những tượng người nhỏ tượng trưng cho người chơi cùng với tiền giấy ban đầu.

"Tiếc là board game trong thành phố chúng ta vẫn chưa phổ biến lắm." Thầy Hoa vừa nói vừa giúp trải tấm bản đồ giấy ra, "Năm ngoái ở Hỗ Thị chúng tôi hợp tác với một đoàn làm phim nước ngoài, mấy người nước ngoài trong đoàn cứ rủ chúng tôi chơi board game, trò gì ấy nhỉ…hình như là Dungeons & Dragons."

Lộ Mãn thầm "ồ" một tiếng trong lòng. Không ngờ thầy Hoa tuy lớn tuổi nhưng vẫn rất cởi mở với những điều mới mẻ, còn là một người chơi Dungeon & Dragon nữa.

Tuy ở trong nước nó còn khá mới mẻ, nhưng Dungeons & Dragons viết tắt là DND mà thầy vừa nhắc đến đã được phát hành ở nước ngoài từ những năm 1970, có thể coi là một board game kinh điển.

Thầy Hoa cầm con xúc xắc trong cờ tỷ phú và hồi tưởng: "Lúc đầu tôi còn sợ Tiếng Anh của mình không tốt lại làm trò cười cho người ta, nhưng chơi một ván rồi mới thấy nó giống như viết kịch bản phim vậy. Có cái thú vị của việc biên soạn câu chuyện mà lại có cả việc hóa thân thành nhân vật, đúng là rất hay."

Bối Lệ Na nghe vậy thì tỏ ra hứng thú: "Thầy Hoa, lúc đó thầy không mua một bộ mang về ạ?"

"Mua chứ, nhưng toàn để ở nhà bám bụi thôi." Thầy Hoa cười nói, "Trò này phải đọc cả đống luật lệ trước khi chơi nên không thích hợp cho người mới bắt đầu lắm, vẫn là mấy trò dễ chơi như 《Cờ Tỷ Phú》 dễ phổ biến hơn trong các buổi tụ tập. Không biết chơi thì dạy hai phút, chơi thử một ván là biết ngay."

Lộ Mãn nhìn chằm chằm vào những hộp board game đủ loại trên bàn trà phần lớn đều là những trò trí tuệ kiểu cờ tỷ phú, rồi anh suy nghĩ gì đó.

"Thầy Hoa, chuyện này cũng liên quan đến cơ sở hạ tầng của từng địa phương nhỉ?" Lộ Mãn hỏi, "Các cửa hàng board game ở Hỗ Thị chắc nhiều lắm, người thích chơi board game cũng có cơ hội tụ tập giao lưu nên cứ thế mà phát triển và lan rộng ra."

Thầy Hoa gật đầu: "Ít nhất là nhiều hơn tất cả các thành phố của tỉnh Lỗ cộng lại. Năm ngoái chúng tôi chơi ở một cửa hàng board game, cả một con phố có một nửa là quán board game đang hoạt động, nửa còn lại là quán board game đang tu sửa."

"Tính ra hai năm nay có lẽ là thời kỳ hoàng kim của board game." Lộ Mãn nghĩ thầm trong đầu.

Sự phát triển của board game ở trong nước có chút khúc khuỷu ngoài dự kiến.

Lộ Mãn nhớ lại trước khi lên Đại học, những trò chơi offline mà anh và bạn bè chơi cũng chỉ là cờ tỷ phú, cờ thú là mấy thứ từ thế kỷ trước. Nhưng đến năm đầu Đại học tức là năm 2006 này, trò chơi Ma Sói du nhập từ nước ngoài bỗng chốc trở nên thịnh hành ở các thành phố lớn.

Vì cần có địa điểm chơi offline nên theo quy luật kinh doanh thông thường, việc hạn chế địa điểm và đạo cụ này chắc chắn sẽ nâng cao rào cản thử nghiệm, loại bỏ một lượng lớn người chơi ở các thành phố khác. Và thực tế cũng chứng minh rằng ở Hỗ Thị có nhiều quán board game nhất vào năm đó đã chứng kiến vô số quán board game mọc lên như nấm sau mưa trong vòng hai năm, rồi sau đó gần như đóng cửa đến chín phần mười trong vòng năm năm tiếp theo.

Thế nhưng trong số đó có một board game nội địa mô phỏng trò Ma Sói là 《Bang!》 bất ngờ xuất hiện, với một bộ bài đơn giản đã tạo nên một làn sóng board game gia đình thống trị một kỷ nguyên giải trí giao tiếp.

"Chính là năm nay."

Lộ Mãn đứng dậy, nhét mấy món đạo cụ trên tay vào tay Cố Linh Y trước: "Linh Y, em giúp anh bày sẵn đạo cụ nhé. Anh về phòng đọc sách dùng laptop của Gia Nhi có chút việc gấp cần tra."

"Dạ..." Cố Linh Y nhận lấy đạo cụ trò chơi, đôi mắt hạnh ngơ ngác trông ngây thơ đáng yêu.

Lộ Mãn ra phòng đọc sách mở máy tính vào trang web Taobao.

Một đống chữ chi chít lộn xộn xếp đầy trang chủ Taobao bấy giờ trông như một đàn kiến chiếm cứ hết màn hình.

Từ đồ điện tử và túi xách nam nữ đến chợ chim cá cảnh, hàng trăm danh mục chen chúc nhau như thể muốn làm bạn hoa mắt chóng mặt mới thôi.

"Giao diện này cũ quá."

Lộ Mãn lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục bận rộn.

Trên thanh tìm kiếm của trang web Taobao, anh nhập ba từ khóa.

Tam Quốc Sát.

【Không tìm thấy sản phẩm tương ứng】

"Vẫn chưa có."

Tim Lộ Mãn đập nhanh hơn một nhịp.

"Trò chơi board game là một thứ hay ho đấy."

Từ phòng đọc sách đi ra, Lộ Mãn ngồi trở lại trước bản đồ cờ tỷ phú.

Cố Linh Y đang ngồi nghiêng trên tấm bìa cứng dưới đất thì vội vàng nhét lại những lá bài và tiền giấy đồ chơi vào tay Lộ Mãn.

Rồi cô nhích đầu gối từng chút một mà trốn ra sau lưng Lộ Mãn.

Đôi bàn tay mềm mại của cô đặt lên vai Lộ Mãn, người hơi áp sát vào anh.

Lộ Mãn cảm nhận được sau lưng có một cảm giác mềm mại như bông gòn mới.

"Em, em bốc trúng hai lá phạt đứng..."

Cố Linh Y cúi gằm đầu, trán tựa vào sau gáy Lộ Mãn.

Anh cảm nhận được sau lưng và trên cổ, hơi thở ấm áp và nhiệt độ của Cố Linh Y như đóa hoa hé nở tỏa ra hương thơm ngọt ngào bao phủ lấy anh.

"Không sao, thật sự không sao mà."

Lộ Mãn ngược lại cười vui vẻ.

Cảm ơn hai lá phạt đứng này!

Board game thật là một thứ hay ho.

[Hỗ Thị (沪市) là tên gọi tắt của thành phố Thượng Hải]