Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 174 : Số đo ba vòng của hai người tuyệt đối không giống nhau

Chương 174 : Số đo ba vòng của hai người tuyệt đối không giống nhau

10 rưỡi đêm, tan làm.

Lục Viễn Thu vốn định đưa hai bố con về nhà, nhưng mẹ cậu đột ngột gọi điện giục về, nên cậu đành về trước.

Trên đường về nhà, Bạch Thanh Hạ khoác tay bố. Đột nhiên Bạch Tụng Triết rùng mình một cái, miệng phát ra tiếng "brrr" vì lạnh.

“Bố lạnh ạ?”

Cô nắm tay bố, thấy tay ông không lạnh lắm, điều đó chứng tỏ tay cô còn lạnh hơn.

Sắp sang tháng 12 rồi, sau trận mưa này trời bắt đầu trở lạnh.

Bạch Tụng Triết không trả lời, mắt lim dim buồn ngủ. Bạch Thanh Hạ nhìn những chiếc khăn quàng cổ của người đi đường, bỗng dừng bước.

Bạch Tụng Triết bị con gái kéo lại, cơn buồn ngủ cũng tan biến.

“Bố con mình đi mua cái này nhé!”

Cô gái nhỏ quay sang nói với bố, giọng điệu vui vẻ.

Trong tiệm tạp hóa nhỏ bên đường Thanh Niên.

“Len á?”

Bà cụ bên quầy hàng kéo mục kỉnh xuống, nhìn cô gái nhỏ và người đàn ông trung niên ngây ngô bên cạnh.

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Vâng ạ, loại đan khăn quàng cổ ấy ạ...”

Cô muốn đan cho bố một cái khăn, coi như tập dượt, sau đó sẽ đan một cái đẹp hơn tặng bà nội Lục Viễn Thu làm quà sinh nhật.

Còn Lục Viễn Thu, chắc cậu ấy chẳng thiếu khăn quàng, mà cô cũng chẳng nghĩ ra lý do gì để tặng... nên thôi.

“Cháu đợi tí nhé, để bà đi lấy. Cháu muốn màu gì?”

“Có những màu gì ạ?”

Bạch Thanh Hạ dắt tay bố đi theo bà cụ.

Cô chưa từng đan khăn quàng cổ, nhưng từng đan găng tay, mà găng tay còn phức tạp hơn khăn quàng nhiều.

Mua xong mấy cuộn len đủ màu và hai que đan, Bạch Thanh Hạ xách túi nilon cùng bố bước ra khỏi cửa hàng, nỗi lo lắng suốt buổi chiều bỗng tan biến.

“Con đan cho bố cái khăn nhé, thế thì đi đường không sợ gió lùa vào cổ nữa.”

Nói xong, cô gái nhỏ mỉm cười tựa đầu vào vai bố, mà quên mất mình có sợ gió lùa hay không, trong khi tay cô còn lạnh hơn tay bố.

“Khăn quàng, khăn quàng...”

Người đàn ông lẩm bẩm lặp lại lời con gái trong cơn buồn ngủ, bóng hai bố con dần khuất trong màn đêm.

...

Khu chung cư Hạnh Phúc.

Lục Viễn Thu đứng trong phòng khách mặc thử bộ vest mẹ mới mua. Lúc đi đường cậu đã đoán được cuộc gọi của mẹ liên quan đến chuyện này.

Kiếp trước đúng là cậu mặc bộ này đi dự tiệc, nhưng lần này... Lục Viễn Thu quay sang nhìn Tô Tiểu Nhã.

Tô Tiểu Nhã đang hài lòng ngắm nhìn cậu con trai trong bộ vest, vẻ mặt như thể cảm thán con trai cuối cùng cũng trưởng thành rồi.

Còn Lục Dĩ Đông cũng đang mặc váy dạ hội đứng bên cạnh, hai chân dạng ra, không tự kéo khóa sau lưng được, gọi mẹ mấy lần mà Tô Tiểu Nhã cứ như điếc, mải mê ngắm Lục Viễn Thu.

“Bố ơi!!!” Lục Dĩ Đông đành gào lên với Lục Thiên đang nằm trong phòng ngủ.

“Mẹ, con không mặc vest được không?”

Lục Viễn Thu hỏi.

Tô Tiểu Nhã ngẩng lên: “Sao thế? Hôm đấy đông khách lắm, phải ăn mặc trang trọng chứ.”

Lục Viễn Thu giải thích: “Con rủ Bạch Thanh Hạ đi cùng, nhưng chắc chắn cậu ấy không có váy dạ hội.”

Nghe xong, Tô Tiểu Nhã cốc đầu con trai một cái: “Ngốc thế, lấy váy của mẹ cho con bé mặc là được chứ gì? Lại còn phải đợi con mặc cùng à, không mặc giống nhau là không chịu được hả?”

“Mẹ tưởng con không nghĩ đến à? Nhưng số đo của hai người chắc chắn khác nhau.”

“Khác chỗ nào? Mẹ nhớ chiều cao và số đo ba vòng của mẹ với con bé cũng sêm sêm nhau mà?”

Tô Tiểu Nhã thắc mắc.

Số đo ba vòng tuyệt đối không giống nhau... Chỉ là Lục Viễn Thu không tiện nói rõ.

Mông Bạch Thanh Hạ cong, eo nhỏ xíu, ngực lại đầy đặn, nói thế nào với mẹ đây?

Tô Tiểu Nhã: “Dù sao thì đặt may cũng không kịp nữa rồi, chỉ có thể đi mua một bộ vừa vặn với con bé thôi. Con biết số đo ba vòng của nó không?”

Hỏi đến câu cuối, trên mặt người phụ nữ nở nụ cười đầy ẩn ý.

Lục Viễn Thu lắc đầu nguầy nguậy: “Đương nhiên là không rồi.”

Đột nhiên, cậu nảy ra ý tưởng: “À đúng rồi, vốn định thứ Bảy này đưa cậu ấy đi đặt may váy múa, cũng phải đo số đo, con nhân tiện hỏi chủ tiệm luôn là được chứ gì?”

Tô Tiểu Nhã: “Thứ Bảy thì muộn quá, Chủ nhật là tiệc rồi.”

“Thế đổi sang chiều mai tan học, con đưa cậu ấy đi cửa hàng đồ múa luôn.”

Lục Viễn Thu bỗng thấy đầu óc thông thoáng hẳn.

Cậu lắc lư người, đắc ý vỗ mạnh vào mông em gái một cái. Lục Dĩ Đông quay phắt lại, đúng lúc Lục Thiên đang kéo khóa cho cô bé, cú quay người bất ngờ khiến cái khóa gãy cái rụp.

Lục Thiên cầm cái khóa gãy trên tay, hai bố con mặt cứng đờ.

Cả hai cùng quay sang nhìn "thủ phạm".

Biết mình gây họa, nụ cười trên mặt Lục Viễn Thu cũng cứng lại.

“Dù hai người có tin hay không, nhưng con cũng không cố ý đâu.” Cậu nhún vai bất lực giải thích.

Lục Dĩ Đông òa khóc nức nở: “Bố nhìn anh hai kìa!”

“Thằng cẩu kia!” Lục Thiên vớ lấy cái mắc áo bên cạnh lao tới. Lục Viễn Thu bật nhảy, chạy biến.

“Đánh chết anh ấy đi! Đánh chết đi! Váy con hỏng rồi mặc cái gì bây giờ!”

Cô bé tóc ngắn giậm chân bình bịch.

Tô Tiểu Nhã vừa can ngăn chồng vừa mắng con gái: “Dáng con thế kia mua đại cái nào chả được? Ba vòng như một, cứ theo size quần áo trẻ em mà mua là xong chứ gì?!”

Nghe câu này, Lục Dĩ Đông càng tủi thân, ngửa mặt lên trời gào khóc thảm thiết hơn.

Hôm sau.

Chủ nhật.

Đến trường, Bạch Thanh Hạ quay sang, thấy trên má trái Lục Viễn Thu có vệt đỏ hình bán nguyệt.

“Mặt cậu...” Cô gái nhỏ ngập ngừng hỏi.

Lục Viễn Thu quay mặt đi vẻ không tự nhiên, “À” một tiếng, rồi làm động tác tay hình khẩu súng đặt lên cằm, hất mặt lên nói: “Tạo hình mới của tớ đấy, ngầu không?”

Bạch Thanh Hạ nheo mắt quan sát vết hằn, thấy giống hình cái mắc áo.

Cô hiểu ra, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào, xót xa hỏi: “Sao lại bị đánh... còn đau không?”

Lục Viễn Thu bỗng thấy tủi thân: “Đau, thổi cái là hết đau ngay...”

Bạch Thanh Hạ không nghe lời cậu, lườm cậu một cái rồi rụt tay về, phán: “Chắc chắn cậu lại gây họa gì chọc chú Lục tức điên lên chứ gì.”

Lục Viễn Thu lười giải thích.

“Chiều tan học đi với tớ đến cửa hàng đồ múa.”

...

Hết tiết 4 buổi chiều, Lục Viễn Thu kéo cô gái nhỏ ra nhà xe. Bạch Thanh Hạ hơi kháng cự, giải thích: “Có muộn giờ tự học tối không?”

Lục Viễn Thu nhìn cô: “Cậu trốn học về sớm suốt mà còn sợ muộn à?”

“Lần đó tớ cũng xin phép cô giáo trước rồi mà...”

Lục Viễn Thu buông tay cô ra, nghiêm mặt nhìn cô: “Bạn học Bạch, tớ không thương lượng với cậu, đây là mệnh lệnh.”

Bạch Thanh Hạ cúi đầu. Mỗi lần Lục Viễn Thu giở giọng bá đạo này ra, nếu không nghĩ được lý do phản bác tuyệt đối, cô đều phải phục tùng.

“Thế chúng mình đi nhanh lên.” Cô nhượng bộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!