Chương 170 : Cậu có muốn chứng minh sự trong sạch với cô Tô không?
Tần Lạc giơ tay định vỗ vai Lục Viễn Thu khích lệ, nhưng rào cản tâm lý quá lớn nên lại buông thõng tay xuống.
“Đàn anh, em trai thẳng thật mà, anh muốn vỗ thì vỗ đi, rụt về làm gì?”
Nói xong, Lục Viễn Thu cầm tay Tần Lạc đặt lên vai mình. Tần Lạc hoảng hồn, rụt tay lại như phải bỏng: “Buông ra! Buông ra!”
“Không buông! Không buông!”
May mà có Cát-bá-thiên giải thích một hồi, Tần Lạc mới tin Lục Viễn Thu, trịnh trọng xin lỗi và chủ động add QQ cậu.
Nhưng Lục Viễn Thu cũng nhận ra một điều, vị đàn anh này cực kỳ dị ứng với mấy ông cong.
Trở về lớp, vừa bước vào cửa, Lục Viễn Thu đã thấy mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình. Một số người che miệng cười khúc khích, phía sau còn vang lên tiếng cười ha hả của Chung Cẩm Trình.
Lẽ ra giờ này Trịnh Nhất Phong đang ngủ, nhưng hôm nay cậu ta lại ngồi thẳng lưng ngay ngắn tại chỗ.
Trần Phi ngồi bên cạnh cậu ta với vẻ mặt vô cùng kỳ quái.
Lục Viễn Thu thản nhiên đi về phía cuối lớp, bất chợt nghe Trịnh Nhất Phong lên tiếng: “Thế tóm lại là đùa thôi đúng không? Lục Viễn Thu.”
“Đương nhiên rồi, tao kiên định thích con gái thơm tho mềm mại cơ.”
Lục Viễn Thu nhún vai, trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.
Nghe câu này, Bạch Thanh Hạ lặng lẽ rút nắp bút ra, đóng vào, rồi lại rút ra, đóng vào, lặp đi lặp lại mấy lần.
Trịnh Nhất Phong gật đầu, suýt chút nữa tưởng khả năng quan sát của mình có vấn đề. Theo cậu ta thấy, Lục Viễn Thu rõ ràng thích Bạch Thanh Hạ.
Cậu ta lại uể oải nằm bò ra bàn, nhắm mắt ngủ tiếp, chẳng muốn nghĩ đến mấy chuyện linh tinh này nữa.
“Thầy chủ nhiệm có phạt cậu không?”
Thấy Lục Viễn Thu ngồi xuống, Bạch Thanh Hạ vội hỏi, nãy giờ cô cứ lo lắng mãi.
Lục Viễn Thu cười: “Yên tâm, không sao đâu.”
Đúng lúc này, chuông vào học vang lên.
Một đôi chân dài mang bốt cao cổ, bó sát trong chiếc quần legging đen bước vào lớp. Tô Diệu Diệu ôm giáo án đứng trên bục giảng, nở nụ cười ngọt ngào với cả lớp.
“Lâu rồi không gặp nhỉ~ mấy ngày ở nhà các em có học hành chăm chỉ không đấy?”
Tô Diệu Diệu cất giọng ngọt ngào giao lưu với học sinh đầu giờ.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trịnh Nhất Phong mở mắt ra, rồi lại từ từ nhắm lại.
Cậu ta chẳng bao giờ nhớ tiết nào là tiết gì, vì giáo viên chưa vào lớp cậu ta đã ngủ rồi. Chỉ có một trường hợp duy nhất khiến cậu ta tự nhiên mở mắt, đó là khi nghe thấy giọng nói này.
Nhưng cậu ta vẫn không muốn nghe giảng.
Học sinh bên dưới nhao nhao trả lời, khiến Tô Diệu Diệu bật cười khúc khích trên bục giảng.
Không chỉ ở lớp 12-28, mà trong toàn trường, độ nổi tiếng của Tô Diệu Diệu rất cao, thậm chí còn cao hơn cả Bạch Thanh Hạ.
Cô giáo tính tình vui vẻ, lại xinh đẹp, trong mắt học sinh lúc nào cũng lung linh.
Lục Viễn Thu không nằm trong số những học sinh đang trả lời cô giáo. Cậu quay sang Bạch Thanh Hạ: “Chiều nay chúng mình cùng đến phòng hoạt động nộp đơn đăng ký nhé, trưa về tớ mang đàn guitar đến.”
“Được.”
“Cậu ở nhà tập tành thế nào rồi?”
Bạch Thanh Hạ chưa kịp trả lời thì trên bục giảng, Tô Diệu Diệu đã lên tiếng: “Vẫn như cũ nhé, cô gọi ba bạn lên bảng viết từ mới. Ừm... Bạch Thanh Hạ.”
Bạch Thanh Hạ vội ngẩng đầu lên, vành tai trắng ngần thoáng ửng đỏ. Cô đứng dậy luồn qua bàn, cúi gằm mặt bước lên bục giảng.
Tô Diệu Diệu quét mắt nhìn quanh lớp, chợt nhớ đến chuyện xảy ra giờ ra chơi, cười nói: “Lục Viễn Thu, Trịnh Nhất Phong, hai em lên bảng.”
Lục Viễn Thu đứng dậy, liếc sang bên cạnh thấy Trịnh Nhất Phong vẫn gục mặt xuống bàn, liền cầm quyển sách đập bốp vào đầu cậu ta.
“Dậy đi!”
Cảnh tượng này khiến Tô Diệu Diệu che miệng cười, cảm thấy rất đáng yêu.
Ba người đứng trên bục giảng, Bạch Thanh Hạ đứng giữa.
Tô Diệu Diệu bỗng nghiêng đầu, giọng trong trẻo đề xuất một ý tưởng nhỏ: “Lục Viễn Thu, hay em với Trịnh Nhất Phong đứng cạnh nhau viết nhé?”
Nghe vậy, cả lớp cười ồ lên, Chung Cẩm Trình thậm chí còn huýt sáo inh ỏi cuối lớp.
“Đứng cạnh nhau đi!”
“Đứng cạnh nhau đi!”
Cả lớp hùa theo hét lớn, Cao Cường là to mồm nhất.
Lục Viễn Thu quay mặt vào bảng, giả vờ e thẹn kiểu “tiểu thụ”, giơ tay xua xua ra phía sau: “Thôi đi~ thôi đi~ người ta không chịu đâu!”
Bạch Thanh Hạ: “...”
Trịnh Nhất Phong mặt không cảm xúc, ấn mạnh viên phấn làm nó gãy đôi, một nửa bắn xuống đất.
Giờ cậu ta bắt đầu thấy ghét Lục Viễn Thu rồi đấy.
Bạch Thanh Hạ liếc sang bên cạnh, ngoan ngoãn đi về phía Lục Viễn Thu, định đổi chỗ cho cậu. Tô Diệu Diệu thấy thế vội nói: “Không cần đâu, bạn Bạch, cô đùa thôi mà.”
Bạch Thanh Hạ khựng lại, nhưng cô không định quay về chỗ cũ nữa. Vành tai đỏ bừng, cô cầm phấn, chăm chú nhìn lên bảng đen.
Lục Viễn Thu quay đầu nhìn sang bên cạnh, hắng giọng, nơm nớp lo sợ dịch sang đứng cạnh Trịnh Nhất Phong. Vừa nãy trêu ngươi quá đà, giờ cậu hơi sợ bị ăn đấm.
Cậu thì thầm với Trịnh Nhất Phong: “Làm sao bây giờ người anh em? Cô Tô hình như hiểu lầm chúng ta rồi. Vừa nãy tôi đã kịch liệt phản đối đứng cạnh ông rồi mà không ăn thua... Ông có muốn chứng minh sự trong sạch với cô Tô không?”
Trịnh Nhất Phong không nói gì. “Rắc” một tiếng, nửa viên phấn còn lại trên tay cậu ta bị bóp vụn thêm một phần tư.
Lục Viễn Thu sững người.
“Thôi bỏ đi, người anh em, ông cứ bình tĩnh đã.”
Cậu nói nhanh rồi ngậm chặt miệng lại.
...
Hết tiết 4 buổi chiều.
Lục Viễn Thu đeo cây đàn guitar mang từ nhà đi, ra hiệu cho Bạch Thanh Hạ. Hai người cùng ra khỏi lớp, đi về phía tòa nhà hoạt động.
Khu vực tòa nhà hoạt động địa thế hơi trũng, mặt đất vẫn còn đọng nước xăm xắp, bên trên kê những viên gạch để đi lại.
Lục Viễn Thu đi trước, giẫm lên từng viên gạch. Bạch Thanh Hạ cẩn thận theo sau. Lên đến bậc thềm, Lục Viễn Thu quay lại đưa tay ra. Bạch Thanh Hạ định nắm tay cậu để nhảy lên, ai ngờ Lục Viễn Thu lại bước chân xuống một viên gạch, hai tay luồn qua nách cô, nhấc bổng cô lên đặt lên bậc thềm.
Hai chân chạm đất, cô gái nhỏ chưa kịp phản ứng, mở to đôi mắt xinh đẹp ngạc nhiên nhìn cậu.
Thấy biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Lục Viễn Thu buồn cười giải thích: “Sao thế? Viên gạch này cách bậc thềm xa quá, tớ sợ chân ngắn như cậu bước không tới thôi mà!”
Bạch Thanh Hạ ngượng ngùng quay mặt đi. Vừa nãy cô suýt tưởng Lục Viễn Thu định bế mình như bế búp bê, ôm vào lòng rồi một tay đỡ mông...
Lên đến phòng hoạt động tầng hai, Lục Viễn Thu thấy khá đông học sinh đang vây quanh.
Phản ứng đầu tiên của Bạch Thanh Hạ không phải là cảm thán đông người, mà là may quá vừa nãy lúc ở dưới lầu, khi cô bị nhấc bổng lên không có ai nhìn thấy.
Lục Viễn Thu: “Xem ra nhiều người đăng ký phết nhỉ.”
Vừa dứt lời, phía trước xuất hiện hai người quen mặt đi về phía Lục Viễn Thu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
