Chương 171 : Cậu biết nấu mì không? Mì sợi ấy?
Là Trương Dật Phi và Liễu Kiến Thanh!
Hai người này vừa đi vừa thì thầm to nhỏ, cười nói vui vẻ, có vẻ như đã duyệt xong tiết mục và chuẩn bị rời đi.
Không ngờ tình cũ lại cháy lên nhanh thế?
Nhìn thấy Lục Viễn Thu, cả Liễu Kiến Thanh và Trương Dật Phi đều sững sờ. Liễu Kiến Thanh lập tức lùi lại giữ khoảng cách với Trương Dật Phi, nhìn về phía Lục Viễn Thu đầy cảnh giác.
Trương Dật Phi nhíu mày, mặt sầm xuống ngay khi thấy Lục Viễn Thu.
Liễu Kiến Thanh quay sang nói nhỏ gì đó với Trương Dật Phi, rồi một mình bước tới.
“Lục Viễn Thu, lại đây.”
Cô ta nói giọng lạnh lùng, như muốn nói chuyện riêng với Lục Viễn Thu.
Bạch Thanh Hạ lo lắng nhìn cảnh này, vô thức đưa tay túm chặt ống tay áo cậu thiếu niên bên cạnh. Cô không biết Liễu Kiến Thanh, nhưng cô nhận ra Trương Dật Phi, kẻ lần trước suýt nữa đánh Lục Viễn Thu ở căng-tin.
Lục Viễn Thu chẳng thèm để ý Liễu Kiến Thanh, cứ đứng yên tại chỗ nhìn cô ta.
Liễu Kiến Thanh đành phải xuống nước bước tới, nghiêm giọng cảnh cáo: “Đừng có mà nói linh tinh với bố tôi nữa, nếu không, tháng sau trong tiệc mừng thọ bà nội cậu, tôi sẽ làm ầm lên cho cả hai bên cùng mất mặt. Cậu dám nói, tôi dám làm!”
Liễu Kiến Thanh cũng đến tiệc mừng thọ bà nội?
Cũng phải, nhà họ Liễu là đối tác làm ăn của Lục thị, chắc chắn sẽ được mời.
Lục Viễn Thu châm chọc: “Tình cảm sâu đậm gớm nhỉ? Dám chơi lớn thế cơ à?”
Liễu Kiến Thanh hừ lạnh: “Lần trước là tôi hèn, lần này cậu cứ thử xem.”
Lục Viễn Thu không đáp, đi thẳng về phía trước. Bạch Thanh Hạ vội vàng túm áo cậu đi theo, lén quay lại nhìn Liễu Kiến Thanh một cái.
Liễu Kiến Thanh là người duy nhất khiến cô có ác cảm ngay từ lần gặp đầu tiên.
“Anh cũng có tiết mục à?”
Khi đi ngang qua Trương Dật Phi, hắn ta bất ngờ lên tiếng hỏi.
Lục Viễn Thu không thèm nhìn, đáp trả: “Liên quan đếch gì đến cậu.”
Bốn người lướt qua nhau.
Đối với những kẻ sau này mình sẽ xử lý, hiện tại Lục Viễn Thu chẳng muốn dây dưa làm gì.
Có những người chỉ cần nhìn mặt, nghe tên thôi đã thấy ghét từ tận đáy lòng.
Chỉ có Bạch Thanh Hạ, cô gái nhỏ bên cạnh vẫn chưa hay biết gì, từ đầu đến cuối cô chỉ nghĩ đây là xích mích nhỏ nhặt trong trường học...
Nhưng lời của Liễu Kiến Thanh cũng nhắc nhở Lục Viễn Thu. Đến cửa phòng hoạt động, cậu nói với Bạch Thanh Hạ: “Mùng 1 tháng sau là đại thọ 70 tuổi của bà nội tớ, có tiệc mừng, cậu đi cùng tớ nhé?”
“Tớ đi được sao?”
“Đương nhiên là được, tớ còn muốn giới thiệu cậu với bà nội tớ nữa mà.”
Lục Viễn Thu nhướn mày, cười với cô.
Bạch Thanh Hạ nghe vậy cũng cười vui vẻ, nhưng rồi cô lại lo lắng về một chuyện khác, nụ cười dần tắt.
“Tiệc mừng? Nó như thế nào...” Cô rụt rè hỏi: “Có hoành tráng lắm không? Tớ phải làm gì?”
Với cậu thì đúng là không phải hoành tráng bình thường đâu... Lục Viễn Thu thầm nghĩ, nhưng miệng lại nói: “Đừng bận tâm mấy cái đó, cậu biết nấu mì không? Mì sợi ấy.”
Như bắt được vàng, cô gái nhỏ gật đầu lia lịa: “Biết!”
“Thế là được rồi, đến lúc đó cậu nấu mì cùng tớ.”
“Tại sao?”
“Đến lúc đó cậu sẽ biết.”
Bạch Thanh Hạ đành gật nhẹ đầu, không hỏi thêm nữa.
Nhưng đi dự tiệc sinh nhật, ai cũng phải chuẩn bị quà chứ nhỉ? Tuy Lục Viễn Thu không nhắc, nhưng Bạch Thanh Hạ nghĩ chuyện này phải tự giác.
Chỉ là cô không biết mình có thể tặng gì cho một người lớn tuổi mà mình chưa từng gặp mặt.
Thấy đám đông học sinh vây quanh cửa, Lục Viễn Thu hỏi một nam sinh: “Bạn ơi cho hỏi, trong kia thế nào rồi? Sao cửa đóng kín thế?”
Nghe tiếng gọi, nam sinh quay lại, thấy là Lục Viễn Thu thì trố mắt ngạc nhiên.
Lục Viễn Thu dạo này nổi tiếng khắp trường rồi còn gì!
Còn nữa, còn cả chị Bạch, nam sinh phát hiện Bạch Thanh Hạ đứng ngay bên cạnh thì mặt đỏ bừng, ấp úng không nói nên lời.
Tất nhiên Bạch Thanh Hạ cũng chẳng dám nhìn thẳng vào cậu ta.
Nghe giọng Lục Viễn Thu, trong đám đông cũng có một cô bé buộc tóc hai bên quay lại nhìn. Bạch Thanh Hạ nhận ra ngay cô bé này, và cô bé cũng nhận ra cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau, cảm xúc đều có chút phức tạp, rồi cùng lảng tránh ánh mắt của đối phương.
“Là thế này đàn anh ạ, phải từng người một cầm đơn đăng ký vào trong duyệt, người trước xong người sau mới được vào.”
Nam sinh nói xong liếc nhìn tờ đơn trên tay Bạch Thanh Hạ và Lục Viễn Thu, vẻ mặt kinh ngạc, vội huých tay bạn bên cạnh, thì thầm buôn chuyện.
Lần này cả đàn anh Lục và đàn chị Bạch đều có tiết mục!
Tiết mục của đàn anh Lục chưa nói, chứ tiết mục của đàn chị Bạch mà cũng cần duyệt á? Chẳng phải là qua trong một nốt nhạc sao? Chị ấy chỉ cần thay bộ đồ diễn đứng trên sân khấu là đủ đẹp lung linh rồi!
Đúng lúc này, cửa phòng hoạt động mở ra, một nữ sinh ủ rũ cầm tờ đơn đi ra.
Có tiếng xì xào: “Đi ra mà vẫn cầm đơn, thế là tạch rồi...”
“Người tiếp theo!”
Trong phòng vọng ra giọng nam the thé, nghe quen quen, Bạch Thanh Hạ cảm thấy đã nghe ở đâu rồi nhưng nhất thời không nhớ ra.
Nam sinh đứng gần cửa nhất lẽ ra là người tiếp theo, nhưng lúc này lại ga lăng lùi lại một bước, cười nói với Bạch Thanh Hạ: “Chị... chị vào trước đi ạ.”
Cậu ta nói câu này, gần như không ai phản đối, nhất là đám con trai.
Đám nam sinh đứng xếp hàng phía sau, mặt ai nấy đều ửng hồng e thẹn.
Nhưng họ không biết nữ thần trong lòng họ thực ra lại mắc chứng sợ xã hội cực nặng.
Bạch Thanh Hạ không bước lên, lo lắng túm chặt lấy tay áo Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu lập tức mở đường: “Cảm ơn, cảm ơn nhé, thế bọn tớ vào trước đây.”
Nói xong, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cậu kéo Bạch Thanh Hạ cùng vào phòng hoạt động. Nam sinh đứng cửa còn chưa kịp phản ứng thì cửa phòng đã đóng sầm lại.
Tại sao hai người họ lại vào cùng nhau??
Chẳng lẽ hai người chung một tiết mục?
Quan hệ giữa đàn anh Lục và đàn chị Bạch ngày càng đáng ngờ... Họ thực sự không hẹn hò sao?
Cô bé buộc tóc hai bên trong đám đông lúc này ánh mắt đượm buồn.
Vào phòng hoạt động, Lục Viễn Thu thấy căn phòng trống trải, phía trên kê ba cái bàn, ba người ngồi sau bàn làm giám khảo.
Trên một cái bàn đặt một xấp đơn đăng ký mỏng dính, chắc là những đơn đã được duyệt... Số lượng ít thật, hình như mới có ba bốn tờ.
Còn về ba vị giám khảo trước mặt, Lục Viễn Thu ngạc nhiên nhận ra trong đó có cô nàng đeo kính.
Chính là cô nàng bị cậu cướp micro ở hội thao, lật bảng điểm trận chung kết bóng rổ, và đứng bên phải cậu trên bục tập thể dục...
Cô nàng này thực ra có ngoại hình rất bình thường, gọi là "bốn mắt" cũng không oan, nhưng tần suất xuất hiện ở những nơi công cộng lại nhiều đến lạ. Điều vô lý nhất là đến giờ Lục Viễn Thu vẫn chưa biết tên cô nàng là gì.
Bạch Thanh Hạ cũng nhìn thấy chủ nhân của giọng nói the thé ban nãy.
Là tên nam sinh ẻo lả dạy nhảy cổ động lần trước, đeo khuyên tai mà không bị trường phạt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
