Chương 173 : Làm gì có chuyện sinh nhật mà không tặng quà?
Lý Đặc Kiều thấy phản ứng của Bạch Thanh Hạ thì cười khúc khích: “Nghe đồn đàn chị Bạch lạnh lùng, người lạ chớ lại gần, hôm nay gặp mặt mới biết hóa ra là 'bánh bèo' mềm mại.”
Lục Viễn Thu biết từ “mềm mại” trong miệng tên Nương Nương này ám chỉ tính cách.
Bạch Thanh Hạ hơi bất ngờ, không nghĩ mình vừa tỏ ra cứng rắn như vậy mà vẫn bị người ta nhận xét là mềm yếu.
Điều này khiến cô thấy hơi chạnh lòng.
Lục Viễn Thu không thích ai đánh giá Bạch Thanh Hạ như vậy trước mặt cậu.
Cậu phản bác: “Người ta chỉ hơi hướng nội thôi, chứ có phải dễ bắt nạt đâu mà bảo bánh bèo? Có mấy cô gái làm được như cậu ấy, gặp chuyện là dũng cảm đứng ra chắn trước mặt con trai?”
Lục Viễn Thu nhớ đây không phải lần đầu tiên.
Bạch Thanh Hạ thực sự đã “bảo vệ” cậu rất nhiều lần.
Như hôm sinh nhật gặp mấy anh đại giang hồ, hay ở căng-tin lúc Trương Dật Phi định ra tay, và cả hôm nay nữa.
Được Lục Viễn Thu khen ngợi, Bạch Thanh Hạ cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi bối rối, vì cô thấy mình không dũng cảm như lời cậu nói.
Nếu gặp người lạ bị bắt nạt, cô sẽ không ra tay giúp đỡ, mà sẽ cố gắng tránh xa rắc rối nhất có thể.
Người duy nhất khiến cô không cần suy nghĩ mà lựa chọn bảo vệ, chỉ có Lục Viễn Thu và bố, thế giới nhỏ bé của cô cũng chỉ đủ chỗ cho hai người này.
Nhưng nói thật, sau khi Lý Đặc Kiều tỏ ra “thiện chí”, cô cũng không cứng rắn nổi nữa.
Ai tốt với bố, với Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ cũng sẽ có thiện cảm với người đó.
Lý Đặc Kiều nhìn Lục Viễn Thu, giơ bốn ngón tay lên, làm động tác cong rồi duỗi thẳng, cuối cùng xác nhận lại: “Vậy cậu... là cái này thật à?”
Cậu ta dừng tay ở động tác duỗi thẳng.
Lục Viễn Thu: “Nói thừa!”
Bạch Thanh Hạ cũng vội gật đầu lia lịa bên cạnh, như đang nỗ lực làm nhân chứng sống cho Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu liếc nhìn tên Nương Nương, không nhịn được hỏi: “Tôi thấy hơi lạ đấy, cậu lúc nào cũng công khai thể hiện mình là... cái này trước mặt mọi người à?”
Cậu giơ bốn ngón tay lên, làm động tác cong xuống.
“Thì sao nào? Bạn bè tớ đều biết cả, tớ cũng chẳng quan tâm ánh mắt người đời.” Lý Đặc Kiều nhướng đôi lông mày được tỉa tót kỹ càng, rồi nhìn về phía hai giám khảo phía sau.
Bốn Mắt và Lông Mày Rậm đều gật đầu, có vẻ họ đều biết chuyện này.
Lý Đặc Kiều nói tiếp: “Sống thật với bản thân một chút đi người anh em, giấu giấu giếm giếm làm gì, miễn là bạn bè thân thiết không kỳ thị tớ là được.”
Bốn Mắt cười: “Kiều Kiều tốt lắm.”
Lông Mày Rậm nghiêm túc: “Trừ cái khoản kia tôi không đồng tình lắm, chứ Lý Đặc Kiều là người rất nhiệt tình, đội cổ vũ bóng rổ cậu ấy toàn dạy miễn phí trong thời gian rảnh đấy.”
Được hai người bạn khen, Lý Đặc Kiều cười tít mắt.
Cũng phải, trước đây chưa từng quen biết mà cậu ta còn chủ động nhắc nhở mình đi theo con đường năng khiếu thể thao, đúng là giúp đỡ rất nhiều... Lục Viễn Thu thầm nghĩ.
Tuy thành tích đang tiến bộ, nhưng Lục Viễn Thu cảm thấy điểm số cuối cùng của mình cũng chỉ đủ từ đội sổ lên mức đỗ đại học bình thường, hy vọng vào đại học trọng điểm vẫn còn mong manh lắm.
“Vừa nãy có lỡ lời câu nào làm cậu không vui thì bỏ qua nhé.”
Lục Viễn Thu xin lỗi.
Lý Đặc Kiều thở dài: “Điều duy nhất làm tớ không vui là cậu lại thẳng đuột.”
“...Chúng ta bỏ qua chủ đề này được chưa? Duyệt tiết mục được chưa? Đeo đàn guitar đau hết cả vai rồi đây này.”
Lục Viễn Thu nhún vai bất lực. Dây đeo đàn hơi ngắn, cậu lười chỉnh, cũng như cái bệnh lười mua giấy ăn vậy.
“Được.”
Lý Đặc Kiều trở về chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, vẻ mặt cậu ta lập tức trở nên nghiêm túc, khác hẳn lúc nãy.
Nhìn xấp đơn đăng ký mỏng dính chỉ có ba bốn tờ được duyệt, Lục Viễn Thu đoán tiêu chuẩn của ba người này chắc cũng khắt khe lắm.
Lý Đặc Kiều ngoắc tay: “Đưa đơn đây trước đã.”
Lục Viễn Thu đưa cả hai tờ đơn cho họ.
Bốn Mắt cúi đầu xem, miệng cười tủm tỉm: “Đàn guitar hát, múa ba-lê đơn... Anh chị ơi, hát chỉ cần hát một đoạn ngắn thôi, múa cũng thế, biểu diễn một đoạn ngắn để Kiều Kiều xem kỹ thuật cơ bản là được.”
Lục Viễn Thu: “Cậu ta nhảy thể dục nhịp điệu cơ mà? Có biết múa ba-lê không?”
Bị nghi ngờ năng lực, Lý Đặc Kiều suýt tắc thở, đập bàn đỏ mặt tía tai: “Tớ là chủ nhiệm câu lạc bộ khiêu vũ của trường đấy! Không chỉ biết thể dục nhịp điệu, tớ còn biết nhảy Jazz nữa nhé!”
“Rồi rồi rồi.” Lục Viễn Thu cười trừ.
Thế mà đã cuống lên rồi.
Không ngờ tên này chẳng quan tâm người ta dị nghị giới tính, mà lại để ý chuyện bị nghi ngờ chuyên môn thế.
“Để tớ trước nhé.”
Lục Viễn Thu tháo đàn xuống, kéo ghế ngồi.
Bạch Thanh Hạ lùi lại vài bước.
“Rầm!”
Cửa sổ phòng hoạt động bất ngờ bị gió thổi tung ra.
Bạch Thanh Hạ đứng gần đó vội bước tới đóng cửa sổ. Khoảnh khắc cửa đóng lại, tấm rèm bị gió thổi bay cũng rủ xuống. Lục Viễn Thu ngước mắt nhìn về phía đó, ngón tay gảy dây đàn, cất lên câu hát đầu tiên của bài Thiên Hắc Hắc.
“Ngày em còn thơ bé, những lúc ham chơi và ngây ngô.”
Bạch Thanh Hạ chưa vội quay lại. Cô nhìn chiếc lá đỏ bay qua cửa sổ, lắng nghe tiếng hát êm đềm phía sau, chợt nhận ra mùa thu đã đến từ lâu rồi.
Chỉ là trước đây mùa thu cô biết ở trên những tán cây, còn mùa thu lần này lại ở ngay bên cạnh.
Cô gái nhỏ mỉm cười, bỏ tay khỏi cửa sổ.
...
“Anh ngắm nhìn khuôn mặt em, nhẹ nhàng gảy những hợp âm~”
Đêm xuống.
Lục Viễn Thu đạp xe, miệng hát nghêu ngao. Cô gái nhỏ ngồi sau xe, đeo đàn guitar giúp cậu.
Hôm nay cả hai đều qua vòng duyệt, tâm trạng rất tốt.
“Lục Viễn Thu, bà nội cậu thích cái gì?”
Giọng Bạch Thanh Hạ bất chợt cắt ngang tiếng hát của cậu.
Lục Viễn Thu suy nghĩ một chút rồi cười đáp: “Bà nội tớ thích tớ nhất.”
Nhận được câu trả lời này, Bạch Thanh Hạ khẽ “ừm” một tiếng, đung đưa đôi chân buông thõng, không giải thích lý do tại sao lại hỏi như vậy.
Lục Viễn Thu quay đầu lại: “Cậu không cần nghĩ tặng quà gì đâu, không cần tặng đâu, đến chúc thọ bà là được rồi.”
Cô gái nhỏ này hay câu nệ lễ nghĩa quá, những dịp như thế này chẳng ai tặng quà sinh nhật đâu, chủ yếu đến dự tiệc để mở rộng quan hệ thôi.
Thời buổi này cũng ít ai tặng quà sinh nhật cho người lớn tuổi, thường là người lớn tặng quà cho con cháu, ít nhất ở nhà họ Lục là như vậy.
Bạch Thanh Hạ im lặng, cô nghĩ Lục Viễn Thu chỉ đang khách sáo.
Làm gì có chuyện sinh nhật mà không tặng quà? Giống như Lục Viễn Thu tặng quà cho cô vậy.
Nhưng cô nghèo quá... Tuy nói quà cáp quan trọng ở tấm lòng, nhưng Bạch Thanh Hạ không muốn tấm lòng mình thể hiện ra bên ngoài lại quá sơ sài.
Cô gái nhỏ đã lo lắng cả buổi chiều về chuyện đi dự tiệc mừng thọ, mỗi lời mời của Lục Viễn Thu đều có sức nặng rất lớn trong lòng cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
