Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 02 - Chương 159 : Lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của bà nội

Chương 159 : Lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của bà nội

Lục Viễn Thu ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn một phần tư khuôn mặt cô gái nhỏ, bất chợt cười: “Cậu không phải ghen đấy chứ?”

Tay Bạch Thanh Hạ đang cầm bút bỗng siết chặt, ngực phập phồng nhẹ, cô quay lưng về phía Lục Viễn Thu, nói nhanh: “Tớ phải làm bài đây, cậu cũng lo học đi.”

Lục Viễn Thu liếc nhìn cô, suy nghĩ một chút, đại khái đoán được tâm trạng của Bạch Thanh Hạ.

Dù sao đối với Bạch Thanh Hạ, cậu đã là người rất thân thiết, cô có cảm giác ỷ lại vào cậu. Giờ đột nhiên cậu nhận được thư tình của cô gái khác, nếu Bạch Thanh Hạ là người bình thường, sự chiếm hữu lúc này trỗi dậy cũng là điều dễ hiểu.

Lục Viễn Thu cười, phản ứng này của Bạch Thanh Hạ rất bình thường, nhưng vẫn khiến cậu thấy vui, kiểu vui sướng vì được ai đó để tâm.

Giống như nhiều năm trước, khi tranh cử ủy viên thể dục, biết được có người bỏ cho mình lá phiếu duy nhất vậy.

Được người khác để tâm, dù là lúc nào cũng mang lại sức mạnh ấm áp.

Lục Viễn Thu cất lá thư vào phong bì, lúc này lại nghe thấy Bạch Thanh Hạ quay lưng lầm bầm: “...Cậu từng bảo cậu muốn thi đại học mà... Yêu đương sẽ ảnh hưởng đến việc học, đợi thi xong đại học, chẳng ai quản cậu đâu...”

Nghe vậy, Lục Viễn Thu vội nói: “Không yêu không yêu, tớ chỉ thấy thú vị nên add QQ thôi, tớ có biết em ấy là ai đâu. Nếu cậu không tin, tớ đưa thư cho cậu, cậu xử lý đi.”

“Không liên quan đến tớ.”

Tâm trạng Bạch Thanh Hạ khá hơn chút, từ từ xoay người lại nhìn Lục Viễn Thu. Có lẽ chính cô cũng không nhận ra, đôi lông mày thanh tú vẫn đang nhíu chặt.

Lục Viễn Thu bất ngờ nhìn cô cười.

Bạch Thanh Hạ không hiểu cậu cười cái gì, nghĩ Lục Viễn Thu có lẽ đang vui vì lá thư tình kia, cô lại thấy khó chịu trong lòng.

Lục Viễn Thu thu lại nụ cười, hỏi: “Thế nếu có người gửi thư tình cho cậu thì sao? Cậu xử lý thế nào?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Thanh Hạ nghiêm túc, dường như muốn chứng minh sự giác ngộ của mình cho Lục Viễn Thu thấy, để cậu học tập, cô nói: “Nếu đưa tận tay, tớ sẽ không nhận. Nếu bỏ vào ngăn bàn, tớ cũng sẽ không đọc, vứt đi luôn.”

Hồi lớp 10, lớp 11 đúng là cô đã làm như vậy. Nhưng do cô mang lại cảm giác khó gần nên số nam sinh gửi thư tình cho cô không nhiều lắm.

“Oa~ Giác ngộ kiên định ghê ta~”

Lục Viễn Thu vỗ tay khen ngợi với biểu cảm khoa trương.

Bạch Thanh Hạ lườm cậu một cái, rồi cúi đầu nhìn đề thi trước mặt.

Lục Viễn Thu cười hỏi: “Nếu tớ gửi cho cậu thì sao? Cậu có vứt không?”

Nghe vậy, Bạch Thanh Hạ lặng lẽ quay đầu, dùng đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm cậu. Thấy nụ cười cợt nhả trên mặt cậu thiếu niên, cô lại nhíu mày: “Vô vị.”

“Vô~ vị~” Lục Viễn Thu chu mỏ, nhại lại giọng điệu của cô.

Bạch Thanh Hạ nhìn cậu, tức đến mức ngực phập phồng. Cô không nhịn được nữa, giơ tay đấm mạnh vào cánh tay Lục Viễn Thu một cái, mắt đỏ hoe: “Cậu không chịu để tâm vào việc học... Nếu lần này thi tụt hạng thì sao? Chú Lục sẽ mắng cậu, thầy cô chỉ trích cậu, các bác cậu cũng sẽ thất vọng về cậu đấy.”

Lục Viễn Thu ôm tay: “Sao cậu lại gây áp lực cho tớ thế?”

Bạch Thanh Hạ trừng mắt nhìn cậu đầy giận dữ, nước mắt bất ngờ trào ra, chính cô cũng không kịp phản ứng, cúi đầu nhìn xuống.

Lục Viễn Thu biết mình đùa quá trớn rồi, vội vàng nghiêm mặt lại gần, đưa tay lau nước mắt cho cô: “Sao lại khóc rồi, xin lỗi, xin lỗi, tớ đùa cậu thôi mà.”

Dường như nghe thấy ba chữ “đùa cậu thôi”, nước mắt Bạch Thanh Hạ càng chảy nhiều hơn. Ngón tay Lục Viễn Thu lau không xuể, bèn dùng tay áo lau cho cô.

“Xin lỗi nhé...”

Bạch Thanh Hạ đẩy tay cậu ra, quay mặt đi, hít sâu một hơi rồi dán mắt vào tập đề thi, không thèm để ý đến Lục Viễn Thu nữa.

Cô bỗng thấy mình thật vô dụng, sao mà dễ khóc thế này.

Nhưng mà...

Cảm giác bất lực khi thấy người khác gửi thư tình cho Lục Viễn Thu, sự ngạc nhiên khi nghe Lục Viễn Thu nói gửi thư tình cho cô, rồi lại hụt hẫng khi quay sang thấy cậu chỉ đang đùa.

Cảm xúc cứ lên xuống thất thường khiến cô không kìm nén được, cô cũng không ngờ mình lại rơi nước mắt một cách yếu đuối như vậy.

Chuyện này có là gì đâu, so với bao nhiêu chuyện cô từng trải qua thì chẳng đáng là bao, nhưng sao lại thấy buồn đến thế.

Bạch Thanh Hạ sụt sịt mũi, lau khô nước mắt, bắt đầu cắm cúi làm bài, không nói một lời.

Nhận ra mình đùa quá trớn, Lục Viễn Thu lặng lẽ quay sang nhìn cô, giờ phút này cậu chẳng dám ho he câu nào, cũng chẳng còn tâm trạng làm bài nữa.

Mẹ kiếp. Lục Viễn Thu nhìn phong thư trong tay, vo tròn lại ném thẳng vào thùng rác phía sau.

Tan học buổi tối, Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ cùng ra khỏi tòa nhà dạy học, đến nhà để xe. Cô gái nhỏ đi theo sau cậu im thin thít.

Lục Viễn Thu chịu hết nổi, quay lại, dùng ngón tay đẩy hai khóe miệng Bạch Thanh Hạ lên.

“Tớ sai rồi được chưa? Tớ xin lỗi cậu, tớ thề, sau này tớ nhất định sẽ chăm chỉ học hành, dồn hết tâm trí vào việc học! Không quan tâm đến mấy thứ linh tinh nữa.”

Tuy lý do giận dỗi không hẳn là vì chuyện này, nhưng thấy cậu thiếu niên chân thành nhận lỗi, Bạch Thanh Hạ vẫn khẽ gật đầu.

Lục Viễn Thu động viên: “Cười cái nào. Cậu có biết nhìn cậu buồn, tớ cũng buồn theo không. Cậu cười một cái là tớ vui cả ngày đấy.”

Nghe vậy, Bạch Thanh Hạ ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt dịu đi nhiều. Cô nhếch môi, nở nụ cười nhẹ.

Lục Viễn Thu lúc này mới kêu lên “Ui da”, cảm thấy tảng đá trong lòng được trút bỏ. Cậu nhéo má phúng phính của Bạch Thanh Hạ, cười nói: “Thế mới đúng chứ. Sau này nếu tớ nói gì làm cậu không vui, cứ dũng cảm chỉ ra, tớ sẽ sửa. Cậu cũng biết tính tớ đôi khi dở chứng thích làm trò con bò mà...”

Thấy cậu thiếu niên tự kiểm điểm, cô gái nhỏ cúi đầu cười, rồi lắc đầu: “Không có gì đâu, mình về thôi.”

“Ừ.”

Lục Viễn Thu khoác áo mưa vào, nói với cô gái ngồi sau xe: “Cậu chui vào sau lưng tớ này. Yên tâm, nếu tớ định đánh rắm sẽ báo trước cho cậu một tiếng.”

Bạch Thanh Hạ đấm nhẹ vào hông cậu một cái.

...

Đêm về đến nhà.

Lục Viễn Thu thấy Lục Thiên mặc bộ vest đang soi gương ngắm nghía.

“Đêm hôm mặc vest, bố định đi ăn cỗ à?”

Lục Thiên quay lại lườm con trai: “Vest đặt may vừa về, mặc thử xem sao. Mày không biết ngày 1 tháng 12 là đại thọ 70 tuổi của bà nội à?!”

“Ái chà, giờ con mới nhớ ra.”

Lục Viễn Thu ngẩng phắt lên, ngẩn người, đồng thời nhớ lại lễ mừng thọ 70 tuổi kiếp trước.

Lục Thiên nói: “Đại thọ 70, ông Nhị gia bảo phải tổ chức thật hoành tráng cho bà nội, lần này định làm tiệc mừng sinh nhật chính thức, mời nhiều người lắm.”

Lục Viễn Thu giật khóe miệng: “Có phải còn bắt đám con cháu chúng con trổ tài làm mì trường thọ cho bà nội ngay tại chỗ, ai làm ngon thì thưởng thỏi vàng không?”

Lục Thiên kinh ngạc ghé sát mặt vào: “Sao mày biết?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!