Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 158 : Trong ngăn bàn cậu có một bức thư

Chương 158 : Trong ngăn bàn cậu có một bức thư

“Dạ... em...”

Thấy bức thư bị phát hiện, cô bé buộc tóc hai bên bối rối giấu vội ra sau lưng, ấp úng định giải thích nhưng lại thôi.

Như sực nhớ ra điều gì, cô bé vội hỏi: “À đúng rồi chị Bạch, cho em hỏi, chị với anh Lục có phải là một cặp không ạ? Em thấy hai người hay đi cùng nhau lắm.”

Bạch Thanh Hạ lúc này đầu óc vẫn còn mơ màng, dường như không nghe rõ câu hỏi của cô bé.

Cô nhìn chằm chằm cô bé trước mặt, ấn tượng đầu tiên là rất xinh xắn, đáng yêu, da dẻ trắng trẻo mịn màng như thạch, băng đô và kẹp tóc trên đầu đều là những kiểu dáng rất đẹp, chắc là đắt tiền lắm.

Ngay cả phong bì cô bé cầm trên tay cũng là loại màu hồng in hình hoạt hình rất dễ thương.

“Chị Bạch ơi?”

Bạch Thanh Hạ hoàn hồn, vội lắc đầu, khẽ cụp mắt: “Không phải.”

“Hú hồn, em cứ tưởng hai người là người yêu cơ.” Cô bé buộc tóc hai bên vuốt ngực thở phào, rồi lại hỏi: “Chị Bạch, chị chỉ giúp em bàn của anh Lục là bàn nào với ạ?”

Bạch Thanh Hạ chỉ tay về phía bàn cuối cùng cạnh cửa sổ: “Bàn cuối cùng, phía ngoài dãy bên kia.”

“Dạ, em cảm ơn chị!”

Lúc này trong lớp không có ai, cô bé chạy vào trong, liếc nhìn tên trên sách vở để xác nhận, rồi nhét phong thư vào ngăn bàn Lục Viễn Thu.

Bạch Thanh Hạ bước vào cửa, thấy cô bé chạy ra thì vội tránh sang một bên.

“Cảm ơn chị Bạch nhé, em chào chị.”

Bạch Thanh Hạ dựa vào cửa, gật đầu nhẹ.

Cô về chỗ ngồi, lấy tập đề thi thử ra, lật đến trang mới nhất, nhưng ánh mắt cứ lơ đãng liếc về phía ngăn bàn Lục Viễn Thu.

Khoảnh khắc này, Bạch Thanh Hạ mới nhận ra, so với việc bản thân nhận được thư tình thì việc này còn khiến cô bối rối hơn nhiều.

Nhưng cô chẳng thay đổi được gì cả.

Ngoài cửa sổ mưa lại bắt đầu rơi, tiếng mưa đập vào bậu cửa sổ rào rào. Bạch Thanh Hạ vội đứng dậy đóng cửa sổ.

Lục Viễn Thu nói đúng thật, tranh thủ lúc tạnh mưa đi ăn cơm, nếu không lát nữa mưa to thì ô cũng chẳng che nổi.

Nhớ đến câu nói đó, Bạch Thanh Hạ ngồi thẫn thờ một lúc lâu. Cô khẽ lắc đầu, cố gắng gạt ba chữ Lục Viễn Thu ra khỏi tâm trí một lúc, dù chỉ một tiếng thôi cũng được, cô phải làm bài tập.

Khoảng hai mươi phút sau, cậu thiếu niên đầu húi cua bước vào lớp, lắc lắc đầu cho nước mưa văng đi.

“Vãi chưởng! Mưa đến bao giờ mới tạnh đây?”

Lục Viễn Thu lầm bầm.

Bình thường ăn trưa ở căng-tin xong cậu hay về nhà ngủ, nhưng giờ mưa to quá, cậu lười về, vả lại chắc chắn Bạch Thanh Hạ đang ở lớp.

Bạch Thanh Hạ vốn định không bắt chuyện, tập trung làm bài, nhưng quay sang thấy Lục Viễn Thu ướt như chuột lột, cuối cùng vẫn không đành lòng. Cô biết Lục Viễn Thu chẳng bao giờ mang giấy theo người.

“Lau đầu đi.”

Cô gái nhỏ lấy khăn giấy trong túi ra đưa cho cậu.

“Ồ cảm ơn.”

Lục Viễn Thu nhận lấy, lau qua loa mặt và đầu, tiện mồm hỏi: “Sáng nay không mưa, cậu có mang ô không?”

“Không.”

“May quá, tớ mang áo mưa, chiều về cậu ngồi sau xe tớ, chui vào trong áo mưa là được.”

“Được.”

Lau khô người xong, Lục Viễn Thu cũng hết buồn ngủ. Cậu lôi đề thi thử trong ngăn bàn ra, chợt nhớ đến chuyện Tết Dương lịch.

“À này, hôm biểu diễn Tết Dương lịch cậu có phải mặc váy múa ba-lê không? Kiểu váy ngắn tất trắng ấy...”

Lục Viễn Thu mở đề thi ra, cười hì hì nhìn sườn mặt cô gái nhỏ.

“Chắc là có...”

“Váy múa đó phải mua hay thuê?”

“Không rõ nữa.”

Bạch Thanh Hạ trả lời có phần lơ đễnh.

Cô đang nghĩ sao Lục Viễn Thu mãi chưa nhìn thấy phong thư trong ngăn bàn. Phải đợi cậu xem thư xong cô mới tập trung làm bài được.

Tất nhiên cũng có khả năng cậu xem xong cô lại càng không tập trung nổi.

Cảm giác này không giống bối rối, mà là bồn chồn lo lắng.

Bạch Thanh Hạ thầm nghĩ, giá như vừa nãy cô không chứng kiến cảnh đó, giá như cô không về lớp sớm như vậy thì tốt biết mấy.

Lục Viễn Thu bên cạnh bắt đầu làm bài.

Lớp học chỉ có hai người dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng bút sột soạt và tiếng lật giấy.

Cửa sổ đóng kín khiến tiếng mưa bên ngoài nghe rầm rì. Sự yên tĩnh lúc này lại khiến Lục Viễn Thu cảm thấy dễ chịu. Không nói chuyện là tốt nhất, cậu và Bạch Thanh Hạ cứ thế làm việc của mình.

Nghe tiếng thở của đối phương, không cần nhìn cũng cảm nhận được sự hiện diện của người bên cạnh.

Làm xong một mặt đề, cảm thấy cô gái bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình, Lục Viễn Thu quay sang cười: “Nhìn tớ làm gì? Thứ Sáu thi rồi tớ không được làm bài à? Ở nhà tớ cũng làm bài đấy nhé.”

“Trong ngăn bàn cậu có một bức thư.”

Bạch Thanh Hạ nhắc nhở nhẹ nhàng.

“Hả?”

“Có một bức thư.”

Lục Viễn Thu sững sờ, đẩy ghế ra sau tạo tiếng động chói tai. Cậu cúi xuống, quả nhiên thấy một phong bì màu hồng trong ngăn bàn.

Cậu lấy ra, cười hỏi Bạch Thanh Hạ: “Cậu viết cho tớ à?”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu, mắt nhìn xuống: “Một em gái khối 10 gửi cho cậu đấy, còn hỏi tớ chỗ ngồi của cậu ở đâu.”

“Thế sao vừa nãy không nói luôn, giờ mới nhắc.”

Bạch Thanh Hạ im lặng.

Nụ cười trên mặt Lục Viễn Thu tắt ngấm. Cậu cứ tưởng Bạch Thanh Hạ chơi trò lãng mạn gì với mình, vì theo sở thích của cô thì chắc chắn cô cũng chọn phong bì màu hồng.

Nhưng có người gửi thư tình cũng là trải nghiệm mới mẻ, kiếp trước cậu chưa từng nhận được thứ này bao giờ.

“Khụ khụ, để trẫm ngự lãm xem nào.”

Lục Viễn Thu chỉnh lại ghế, ngồi nghiêm chỉnh, xé phong bì, lấy lá thư bên trong ra.

Giấy viết thư màu vàng nhạt, bên trên in hình hoạt hình rất dễ thương. Bạch Thanh Hạ liếc nhìn, trong đầu hiện lên bốn chữ... tinh tế thật đấy.

Nét chữ trên giấy tròn trịa đáng yêu, hoàn toàn trái ngược với nét chữ thanh mảnh của Bạch Thanh Hạ.

Lục Viễn Thu đọc lướt qua. Nội dung bức thư khá dài, tóm tắt lại là:

Đàn anh ơi, anh ở hội thao và trên sân bóng rổ đều ngầu lắm, cảm giác anh ở ngoài đời cũng rất hài hước. Em để ý anh lâu rồi, muốn làm quen với anh, kết bạn QQ được không ạ?

Cô bé này không để lại tên hay lớp, nhưng để lại số QQ, chắc muốn nói chuyện kỹ hơn trên mạng.

Vừa hay Lục Viễn Thu mang theo điện thoại, cậu lấy ra, nhập số QQ đối phương để kết bạn.

Bạch Thanh Hạ nhìn cảnh này, trong lòng nghèn nghẹn thở hắt ra một hơi. Cô bấm bút bi hai cái, chuẩn bị tiếp tục làm bài.

Lục Viễn Thu vừa add QQ vừa cười nói: “Cậu muốn xem không? Tớ chả biết em ấy là ai mà khen tớ hết cả trang giấy, bảo là để ý tớ từ hồi hội thao rồi.”

Bạch Thanh Hạ nghe rõ từng chữ Lục Viễn Thu nói, nhưng vẫn lắc đầu: “Không xem.”

Gửi lời mời kết bạn nhưng chưa thấy phản hồi, chắc cô bé kia không mang điện thoại. Lục Viễn Thu cất điện thoại đi, tiện tay đặt lá thư lên bàn Bạch Thanh Hạ.

“Xem đi mà, học tập người ta một tí, xem người ta khen tớ thế nào.”

Bạch Thanh Hạ không nói gì, cau mày đẩy lá thư trở lại bàn Lục Viễn Thu, rồi xê dịch tập đề thi của mình về phía sát tường, hơi xoay lưng về phía cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!