Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10997

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 253 : Học kỳ 2 lớp 12 đến rồi!

Chương 253 : Học kỳ 2 lớp 12 đến rồi!

“Không ở lại chơi thêm mấy ngày nữa à? Sao đi sớm thế?”

Bà nội nhìn đám con cháu đã thu dọn xong hành lý, luyến tiếc hỏi.

Mỗi lần như thế này, Lục Viễn Thu lại chẳng biết nói gì. Bà nội chọn sống ở quê, nên việc ít gặp con cháu là điều khó tránh khỏi.

Ông Nhị Gia hôm nay im lặng lạ thường, lẳng lặng đứng một bên. Mấy hôm nữa ông cũng phải về thành phố, đợi bọn trẻ đi rồi, chỉ còn mình ông trò chuyện với bà nội thêm vài ngày.

Mấy người lớn an ủi bà vài câu, rồi đám con cháu lần lượt lên chào tạm biệt bà.

“Bên ngoài có ai không?”

Bác cả đứng trong sân hỏi vọng ra. Lục Thiên ở ngoài cổng ngó nghiêng một hồi rồi thì thầm: “Không có ai, đi thôi.”

“Được.”

Mọi người nối đuôi nhau đi ra. Lục Viễn Thu đi sau cùng Bạch Thanh Hạ, cậu quay lại cười vẫy tay chào bà. Bà nội như sực nhớ ra điều gì, vội vàng móc trong túi ra xấp tiền mấy vạn tệ định lén dúi cho Lục Viễn Thu.

Các chị nói không sai, bà nội trọng nam khinh nữ thật, màn dúi tiền này năm nào cũng diễn ra trước mặt Ông Nhị Gia.

“Không lấy không lấy đâu ạ, cháu chào bà!”

Lục Viễn Thu vội vàng đóng cổng lại.

Cậu rảo bước đuổi theo mọi người đi về phía rừng sau nhà. Đang đi, chị ba với cái chỏm tóc buộc trên đầu bỗng quay lại đi về phía cậu.

“Tiểu Thu cõng chị.”

“Tại sao?”

Vừa hỏi xong, Lục Viễn Thu nhớ ngay đến vụ chị ba dẫm phải mìn hôm qua, cậu giật khóe miệng, đành khom lưng xuống. Lục Đậu Tình cười tít mắt, nhảy lên lưng em trai.

“Tiểu Thu, sao sáng nay em nằm dưới đất lâu thế mới dậy?”

“Vì em yêu mảnh đất này tha thiết.”

Lục Viễn Thu mặt không cảm xúc đáp.

Chị ba trên lưng ngây ngô: “Ồ.”

Cả đoàn ra đến huyện, lên chiếc Lincoln Limousine màu đen.

Ngồi lại vị trí cũ, Bạch Thanh Hạ không còn rụt rè như hôm qua nữa. Dù sao cô cũng quen mặt mọi người trong xe rồi, nói quá lên một tí thì cũng là... nằm chung một sàn nhà rồi còn gì.

Cô gái nhỏ quay sang chỉnh cổ áo cho bố, bỗng cảm thấy có một bàn tay đặt lên đầu gối mình.

Cô quay lại, thấy Lục Viễn Thu đang sờ đầu gối phải của cô.

Bạch Thanh Hạ rụt chân lại, lí nhí: “Cậu làm gì đấy?”

Lục Viễn Thu cười nham hiểm: “Đầu gối đẹp đấy, tớ thấy cậu có cốt cách tinh kỳ... Sáng nay cậu mơ thấy gì à?”

Cậu chuyển chủ đề nhanh như chớp.

Bạch Thanh Hạ ngơ ngác nhìn cậu, rồi nhớ lại: “Hình như... tớ rơi xuống nước, cứ đạp nước cố ngoi lên mãi.”

Lục Viễn Thu: “Thế cách cậu đạp nước là co chân thúc mạnh lên trên à?”

Bạch Thanh Hạ im bặt, cô hiểu ý Lục Viễn Thu rồi, bèn yếu ớt hỏi: “Có phải tớ đã làm gì...”

“Không có không có.” Lục Viễn Thu xua tay dứt khoát.

...

10 giờ sáng ngày 3 tháng 2, cả đoàn về đến thành phố Lô Thành an toàn.

Ngày khai giảng là mùng 10 tháng 2, còn một tuần nữa. Bài tập nghỉ đông là cả đống đề thi chất cao như núi, mà Lục Viễn Thu vẫn chưa động vào tờ nào.

Về đến nhà, Lục Thiên ra chỉ thị: “Mấy ngày nay tập trung mà học đi, đừng có lêu lổng nữa.”

“Cần bố nhắc sao, con biết mình phải làm gì mà.”

“Mày biết thật không đấy?”

Lục Thiên bỗng nghiêm mặt nhìn con trai.

Lục Viễn Thu hiếm khi thấy bố nghiêm túc thế này, suýt thì tưởng mình không biết thật, bèn đáp lí nhí: “Biết... chắc thế?”

“Thế thì tốt.” Lục Thiên vỗ vai con trai cái bốp đầy trịnh trọng, rồi đi vào nhà vệ sinh... giải quyết nỗi buồn.

Khó hiểu thật.

Học kỳ 2 lớp 12, chẳng phải là...

Lục Viễn Thu bất ngờ giẫm chân lên bàn, hét lớn:

“Đập nồi dìm thuyền chiến cao tam (lớp 12), quyết một trận tử chiến lập thành tích, thanh xuân không hối tiếc, đại học tất thắng!”

Giọng cậu thiếu niên vang lên đầy khí thế.

“Đừng có chắn đường.” Lục Dĩ Đông kéo va li đi qua, lạnh lùng phán.

“À, ok.” Lục Viễn Thu né sang một bên.

Huhu cái gia đình này lạnh lùng quá.

...

Một tuần sau, học kỳ mới bắt đầu.

Lục Viễn Thu quàng khăn, đeo găng tay, đạp xe đến trường Trung học số 7.

Đi sát lề đường, cậu buông cả hai tay lái, thẳng lưng đạp xe.

Đây là kỹ năng thời trẻ trâu lâu rồi, không ngờ giờ vẫn còn điêu luyện chán. Lục Viễn Thu cười đắc ý, bỗng thấy phía trước có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, đeo ba lô hồng đang đi bộ.

Gặp Bạch Thanh Hạ trên đường đi học, chứng tỏ hôm nay cô chủ động đưa chú Bạch đi siêu thị, nếu không thì hai người đi ngược đường, sao gặp nhau được.

Lục Viễn Thu gọi to: “Bạch Thanh Hạ!”

Cô gái nhỏ quay lại, thấy Lục Viễn Thu liền mỉm cười.

Lục Viễn Thu chỉ vào màn buông hai tay lái xe của mình, hỏi: “Ngầu không?”

Bạch Thanh Hạ cau mày: “Cẩn——”

“Rầm!”

“Ái da!”

Chữ “thận” còn chưa kịp thốt ra thì Lục Viễn Thu đã ngã chổng vó ngay trước mặt cô.

Năm phút sau, cậu thiếu niên mặt mũi lấm lem bụi đất đạp xe đèo cô gái nhỏ, vừa đi vừa nghe cô càm ràm phía sau: “Lần sau đừng làm thế nữa, nguy hiểm lắm.”

Lục Viễn Thu thở dài: “Lâu rồi không đi kiểu đấy, hơi lụt nghề.”

Bạch Thanh Hạ đập nhẹ vào lưng cậu, nghiêm giọng: “Tháng sau cậu phải thi thể dục rồi đấy, nhỡ bị thương thì làm thế nào?”

“À ừ... suýt quên.”

Thấy cậu giờ mới nhớ ra, Bạch Thanh Hạ cạn lời, lườm cái lưng cậu một cái rõ dài.

Đến trường, vì không phải nghỉ sau kỳ thi nên không cần chuyển chỗ ngồi. Hai người về chỗ cũ, hạ ghế từ trên bàn xuống.

Mặt bàn phủ một lớp bụi mỏng. Thấy Bạch Thanh Hạ lấy khăn giấy lau bàn, Lục Viễn Thu vội nói: “Lát nữa đổi chỗ rồi mà? Cậu lau làm gì?”

Bạch Thanh Hạ khựng lại, ngước mắt nhìn cậu, ngập ngừng hỏi: “Cậu không ngồi với tớ nữa à...”

“Thế cậu có muốn ngồi với tớ không?” Lục Viễn Thu cố tình hỏi.

Bạch Thanh Hạ đưa tay gãi má, cúi đầu nhìn mặt bàn, tờ khăn giấy trên tay cứ cầm lên rồi lại đặt xuống, cô xấu hổ không nói nên lời.

“Trưởng thành rồi, cuối cùng cũng đủ 18 tuổi rồi.” Cao Cường đi về chỗ hạ ghế xuống, cảm thán.

Nghe cậu ta nói, Lục Viễn Thu mới sực nhớ: “Hình như sắp sinh nhật 18 tuổi của tớ rồi thì phải, còn 20 ngày nữa thôi, 20 ngày nữa là tớ cũng là người lớn rồi.”

Bạch Thanh Hạ lén nhìn cậu, hàng mi chớp chớp.

Cô vẫn nhớ như in sinh nhật tuổi 17 của mình, đó là sinh nhật đáng nhớ nhất từ trước đến nay.

“Trịnh Nhất Phong, bao giờ ông đủ tuổi thế?” Thấy Trịnh Nhất Phong đeo cặp bước vào, Lục Viễn Thu tò mò hỏi.

“Mùng 3 tháng 6, sao thế?”

“Thế chẳng phải ngay trước ngày thi đại học mấy hôm à?”

Trịnh Nhất Phong bĩu môi: “Sao cũng được, tôi có tổ chức sinh nhật đâu.”

Lục Viễn Thu quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ, cười nham hiểm: “Sắp thành người lớn rồi, có thể làm chuyện xấu rồi, khà khà khà.”

Bạch Thanh Hạ ngơ ngác hỏi: “Chuyện xấu gì?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!