Chương 252 : Cậu ngáp kiểu gì mà chảy nhiều nước mắt thế?
Xem Xuân Vãn được hơn một tiếng, hạt dưa cũng cắn, mọi người bắt đầu cởi áo khoác, chui vào chăn nằm xem cho thoải mái, buồn ngủ thì lăn ra ngủ luôn.
Thấy mọi người làm vậy, Lục Viễn Thu cũng cởi áo khoác. Bạch Thanh Hạ thấy thế, một mình ngồi trơ ra đó cũng kỳ, nên cũng cởi áo bông và quần ngoài ra.
Hai người chui tọt vào chăn, trên người chỉ mặc áo len và quần giữ nhiệt. “Lạnh lạnh lạnh lạnh...” Lục Viễn Thu quay mặt về phía cô, vừa run cầm cập vừa lẩm bẩm.
Cảm giác chui vào chăn ấm giữa mùa đông lúc nào cũng phê, cảm giác an toàn được bọc trong lớp chăn dày cộm là thứ không gì thay thế được.
Bạch Thanh Hạ cũng co ro trong chăn cười khúc khích. Lục Viễn Thu nắm lấy hai tay cô, thấy lạnh ngắt, bèn hỏi: “Sao tay cậu lạnh hơn tớ nhiều thế? Lạnh không?”
Cô gái nhỏ lắc đầu, rồi lại gật đầu: “Hơi hơi, đợi chăn ấm lên là đỡ ngay ấy mà.”
Hai người nằm nghiêng đối mặt nhau, mặt sát sàn sạt. Lục Viễn Thu không có gối, Bạch Thanh Hạ kéo gối của mình sang một nửa, hai cái đầu gối chung một cái gối, khoảng cách lại càng gần hơn.
Không khí trong chăn đang bình thường bỗng trở nên vi diệu lạ thường vì ánh mắt chạm nhau ở cự ly gần trên mặt gối.
Bạch Thanh Hạ vội chỉ tay về phía chiếc tivi sau lưng Lục Viễn Thu: “Xem... xem Xuân Vãn đi.”
“À, à ừ, tớ định đợi ấm người chút đã rồi xem, hì hì.”
Lục Viễn Thu cười trừ, rồi quay người lại.
Tivi đặt ngược hướng với khu vực Bạch Tụng Triết nằm, nên khi mọi người chăm chú xem tivi, chẳng ai để ý đến góc của Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ, trừ khi họ quay hẳn đầu lại nhìn ra sau.
Lục Viễn Thu xoay người trong chăn, hỏi: “Tớ có chắn tầm nhìn của cậu không? Hay đổi chỗ nhé, cậu nằm trước tớ đi.”
Bạch Thanh Hạ do dự. Thực ra vai Lục Viễn Thu nằm nghiêng đúng là chắn hết tầm nhìn của cô thật, nhưng tính cô thì đời nào chịu nói ra, cùng lắm là nghỉ xem, hoặc chịu khó chống tay ngẩng cao đầu lên một chút cho đỡ mỏi.
Lục Viễn Thu dứt khoát nằm ngửa ra, bảo Bạch Thanh Hạ bò qua người cậu đổi chỗ. Cô gái nhỏ ngại ngùng, chần chừ mãi không động đậy. Lục Viễn Thu cười, vươn tay ôm lấy eo thon của cô, nhấc bổng cô lên nhẹ như không, đặt sang phía bên kia.
Bạch Thanh Hạ ngơ ngác, chưa kịp định thần thì đã thấy mình nằm gọn phía trước Lục Viễn Thu, người co lại thành một cục tròn vo theo phản xạ.
Cậu thiếu niên nằm phía sau, chống khuỷu tay lên gối, khóe miệng tủm tỉm cười.
Tranh thủ ôm cái, sướng thật, eo nhỏ dã man, mặc áo len mà vẫn cảm nhận được sự thon thả.
Lục Viễn Thu biết số đo ba vòng của cô. Dù cô chưa từng nói, nhưng cậu biết rõ những con số đó thuộc hàng cực phẩm. Dù cũng có chút rạo rực, nhưng Lục Viễn Thu chỉ dám nghĩ trong đầu thế thôi.
Bạch Thanh Hạ không giống những cô gái khác.
Lục Viễn Thu sẽ không làm gì quá phận với cô, hay nói đúng hơn là... cậu không nỡ, và cũng không dám.
Cái không dám này không phải vì cô là đóa hoa trên núi cao không thể với tới, mà cậu cảm thấy cô như pha lê, trong suốt đẹp đẽ nhưng cũng mong manh dễ vỡ. Chỉ cần chạm sai cách một chút thôi, có thể sẽ tạo ra những vết nứt không thể hàn gắn.
Cậu vẫn đang cố gắng hàn gắn những vết nứt cũ, sao nỡ lòng nào gây ra thêm vết nứt mới cho cô?
Cô gái nhỏ lúc nào cũng dè dặt khi ở bên cậu, đâu biết rằng Lục Viễn Thu cũng cẩn trọng chẳng kém.
Haiz, ngốc ạ.
Mau tự tin lên đi chứ.
Lục Viễn Thu xem Xuân Vãn mà lòng lại lo lắng chuyện này, không biết lên đại học Bạch Thanh Hạ có khá hơn không. Tất nhiên, cậu biết cô đang dần tiến bộ rồi.
Về phần cô gái nhỏ, cảm nhận được hơi thở đều đều ngay trên đỉnh đầu, cô hồi hộp vô cùng, cố gắng giữ người không lùi lại phía sau, nhất là... cái mông, sợ chạm phải chỗ nhạy cảm thì ngượng chết mất.
Nhưng khi tivi chiếu đến tiểu phẩm Bạn cùng bàn, không khí bỗng chốc trở nên thoải mái hơn hẳn.
Lục Viễn Thu biết, đây là màn trình diễn cuối cùng của danh hài Triệu Bản Sơn trên sân khấu Xuân Vãn.
Tiểu phẩm hài hước khiến Bạch Thanh Hạ bớt căng thẳng, cô nằm trước ngực Lục Viễn Thu, cười khúc khích cùng mọi người.
Lâu lắm rồi không xem Xuân Vãn, Bạch Thanh Hạ dần bị cuốn hút, cô cũng thấy bùi ngùi và cảm thán, hóa ra ở nơi cô không biết, thế giới bên ngoài lại rực rỡ sắc màu đến thế.
Không biết qua bao lâu, Bạch Thanh Hạ cảm thấy có một cánh tay đặt lên eo mình.
Cô từ từ quay đầu lại, thấy khuôn mặt Lục Viễn Thu ngay sát bên. Cậu thiếu niên đang nhắm mắt, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Bạch Thanh Hạ xoay người lại, vươn tay tém lại góc chăn phía bên kia cho cậu, tư thế gần như đang ôm cậu vào lòng, rồi mới xoay người trở lại.
Suy nghĩ một chút, cô gái nhỏ chậm rãi nắm lấy bàn tay Lục Viễn Thu, đặt lại lên eo mình. Cô khẽ dịch người lùi lại phía sau, mọi động tác đều rất nhẹ nhàng, cho đến khi lưng chạm vào lồng ngực vững chãi của Lục Viễn Thu, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy Xuân Vãn rất hay, nhưng phía sau lưng ấm áp hơn nhiều. Bạch Thanh Hạ mỉm cười nhắm mắt, chuẩn bị đi vào giấc ngủ.
À còn một chuyện nữa.
Tay trên eo không phải cô tự đặt lên đâu nhé, là Lục Viễn Thu vốn dĩ đã để ở đó rồi, không liên quan đến cô.
Sáng hôm sau.
Lục Viễn Thu giật mình tỉnh giấc, bên ngoài vang lên tiếng pháo nổ đì đùng. Nhìn ánh sáng lờ mờ xung quanh, cậu đoán trời còn sớm, chỉ nghe thấy tiếng động khe khẽ ngoài sân, chắc bà nội đã dậy rồi.
Lục Viễn Thu cúi xuống nhìn người trong lòng. Bạch Thanh Hạ quay mặt về phía cậu, cuộn tròn trong vòng tay cậu, thở đều đều.
Tướng ngủ của cô gái nhỏ đáng yêu cực kỳ, người lại ấm sực như cái lò sưởi nhỏ. Lục Viễn Thu đang ngắm nhìn say sưa thì bất ngờ, Bạch Thanh Hạ trong mơ co chân phải lên, đầu gối thúc mạnh vào... hạ bộ của Lục Viễn Thu.
Trong đầu cậu thiếu niên hiện lên hình ảnh hai quả trứng gà đập vào đá vỡ tan tành. Cậu rên lên một tiếng đau đớn, trợn trừng mắt, bịt miệng nén cơn đau, lặng lẽ quay người đi.
Bạch Thanh Hạ bị động tĩnh làm thức giấc, mơ màng mở mắt.
Cô vội ngồi dậy, ánh mắt lướt qua tấm lưng Lục Viễn Thu đang quay về phía mình, nhìn sang bố. Thấy bố vẫn ngủ yên, cô mới nằm xuống lại.
Bạch Thanh Hạ há miệng ngáp một cái thật khẽ, đưa tay lau nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Bỗng nghe thấy tiếng bác hai lầm bầm như nói mớ cách đó không xa: “Dậy hết chưa? Đi thôi... tranh thủ lúc tờ mờ sáng.”
“Dậy... dậy rồi.” Bác ba mơ màng đáp.
Bác cả rõ ràng vẫn chưa dậy nhưng vẫn nhắm mắt giục giã: “Dậy đi dậy đi dậy đi...”
Mọi người bắt đầu lục đục ngồi dậy mặc quần áo. Bạch Thanh Hạ nghe tiếng động cũng vội vàng ngồi dậy mặc đồ. Mặc xong, cô nhoài người sang ém lại chăn cho Lục Viễn Thu thì phát hiện cậu đang mở mắt trân trân.
Bạch Thanh Hạ: “Cậu tỉnh rồi à?”
Lục Viễn Thu quay sang nhìn cô, một vệt nước mắt lăn dài nơi khóe mi.
Cô gái nhỏ ngẩn người, rồi bật cười: “Cậu ngáp kiểu gì mà chảy nhiều nước mắt thế, tớ mỗi lần ngáp chỉ ươn ướt tí thôi.”
“Hư hư hư...” (Tiếng cười đau khổ)
“Hả?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
