Chương 206 : Điều ước Giáng sinh
Lục Viễn Thu cầm đũa nhưng chưa ăn vội, mà thích thú ngắm nhìn cô gái bên cạnh.
Bạch Thanh Hạ vốn chỉ đỏ tai, thấy Lục Viễn Thu nhìn mình chằm chằm thì đỏ lây sang cả má. Múc xong viên bò viên vào bát, cô nhẹ nhàng đặt thìa xuống, quay đầu đi, không dám nhìn thẳng vào cậu, ngượng ngùng hỏi: “Nhìn gì mà nhìn...”
Lục Viễn Thu cảm thán: “Lớn thật rồi, cuối cùng cũng biết tự mở miệng xin muôi rồi...”
Bạch Thanh Hạ ngượng chín mặt, vội cúi gằm xuống bát ăn lấy ăn để.
Lục Viễn Thu cười sảng khoái.
Nguyễn Nguyệt Như bỗng tò mò hỏi: “Hai người đang chơi trò nuôi vợ từ bé đấy à?”
Lục Viễn Thu ngẩn người, nhìn cô gái đối diện, đáp trả: “Bọn tôi có chơi trò nuôi vợ từ bé hay không thì tôi không biết, nhưng hôm nay tôi thấy hai người chơi trò vợ chồng đấy nhé.”
Nguyễn Nguyệt Như méo mặt, còn Tào Sảng thì sướng rơn trong lòng, vào liền mấy miếng cơm cho bớt sướng.
Không để Nguyễn Nguyệt Như kịp mở miệng “xé nát” chủ đề tuyệt vời này, Tào Sảng vội xen vào đổi chủ đề: “Anh Thu ơi... anh dán giấy điều ước lên cây thông Noel chưa?”
Nguyễn Nguyệt Như quả không hổ danh là cô gái vô tư lự, nghe Tào Sảng nhắc đến chuyện này liền hứng thú ngay: “Mọi người dán rồi à?! Sao hoạt động này chỉ dành cho khối 12 thế! Em cũng muốn dán!”
Tào Sảng quay sang nhìn cô nàng: “Muốn dán thì lén đi dán là được chứ gì, trên giấy đừng ghi lớp mấy là được.”
“Em sợ sang khu nhà bên đó bị thầy chủ nhiệm bắt được lắm, anh Sảng dán hộ em được không?”
“Được thôi, có mang giấy nhớ không, ăn xong anh đi dán hộ cho.”
Lục Viễn Thu gõ tay xuống bàn: “Này này này, hai đứa mày lại buôn chuyện rồi, anh mày không chen vào được câu nào luôn.”
Tào Sảng cười hì hì: “Anh Thu dán chưa? Biết đâu được thầy chủ nhiệm chọn trúng thật đấy.”
“Mày cũng biết thầy chủ nhiệm đóng giả ông già Noel à?”
“Biết chứ anh, ai cũng biết mà, chỉ không vạch trần thôi.”
Nguyễn Nguyệt Như lôi ba lô ra trước ngực, lấy giấy nhớ và bút mang theo bên mình. Bạch Thanh Hạ chăm chú ăn, nghe mọi người bàn tán. Đã một tuần trôi qua rồi, cô vẫn chưa đi dán cái thứ đó, nhưng cô biết Lục Viễn Thu cũng chưa dán.
Lục Viễn Thu chìa tay ra: “Nào, cho anh xin một tờ với.”
Nguyễn Nguyệt Như xé một tờ đưa cho cậu, tiện tay đưa luôn cái bút.
Lục Viễn Thu xoay bút, đặt tờ giấy trước mặt, vừa ăn cá viên vừa suy nghĩ.
Thấy Nguyễn Nguyệt Như đã hào hứng viết, cậu không nhịn được quay sang hỏi Tào Sảng: “Mày viết cái gì thế?”
Tào Sảng vừa nhai vừa nói, mồm phồng lên: “Tivi.”
“Hả... Hả?!”
Lục Viễn Thu trợn mắt kinh ngạc, Nguyễn Nguyệt Như cũng quay sang nhìn cậu ta như người ngoài hành tinh.
Lục Viễn Thu: “Mày nghĩ thầy chủ nhiệm sẽ tặng mày cái tivi à? Hay mày nghĩ cái tivi nhét vừa cái tất? Hay mày nghĩ cành cây chịu được sức nặng của cái tivi?”
Tào Sảng chớp mắt ngơ ngác: “Thầy chủ nhiệm thấy giấy nhớ, không thể mang quà đến tận mặt em được à?”
“Mày nghĩ cái gì thế hả, đây chỉ là hoạt động nhỏ cầu chúc may mắn thôi, tặng quà nhỏ bỏ vào tất treo lên cây, làm sao mà tặng tivi được?”
Tào Sảng gật gù: “Cũng phải, tí nữa em đi sửa lại vậy... Thế anh Thu định viết gì?”
Lục Viễn Thu ngẫm nghĩ một chút, nhớ đến cảnh tuyết rơi dày đặc hôm Giáng sinh, hôm đó chắc chắn sẽ có màn ném tuyết.
Cậu nói: “Viết là... Trời lạnh rồi, tặng chút hơi ấm đi. Hê hê, cái này nghe rẻ tiền, thầy chủ nhiệm sẽ không thấy khó xử, chắc tặng đôi găng tay hay cái gì đại loại thế thôi.”
Lúc này Nguyễn Nguyệt Như cũng viết xong, đưa cho Tào Sảng. Tào Sảng cầm tờ giấy đọc to: “Ông già Noel kính mến, điều ước Giáng sinh của con là có một chiếc bút máy hiệu Hero.”
Cậu ta ngẩn người một lúc, rồi gật đầu cứng ngắc: “Được, lát nữa anh đi dán hộ cho.”
Nguyễn Nguyệt Như cười tít mắt: “Hê, cảm ơn anh Sảng.”
Tào Sảng ngượng ngùng: “Cảm ơn gì, anh em tốt cả mà.”
Lục Viễn Thu nhìn Tào Sảng thêm một cái, khóe miệng nhếch lên đầy ẩn ý.
Ăn xong, bốn người cùng đi đến chỗ cây thông Noel giữa hai tòa nhà khối 12.
“Vãi chưởng!!”
“Vãi chưởng!!!”
Lục Viễn Thu và Tào Sảng đồng thanh thốt lên.
Bạch Thanh Hạ cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn.
Cây thông Noel gần như bị phủ kín bởi những tờ giấy nhớ đủ màu sắc, lá kim giờ biến thành “lá rộng” hết rồi. Được đấy, giỏi thật.
Tào Sảng chửi thầm: “Chắc chắn là mấy thằng ranh con khối 10, khối 11 lén sang dán rồi, nghe thấy có quà là hám lợi ngay!”
“Anh Sảng...”
Bên cạnh vang lên giọng nói ngập ngừng của Nguyễn Nguyệt Như.
Tào Sảng vội quay đầu, chữa cháy như bị líu lưỡi: “À à à, anh không nói em, không nói em, không bao gồm em đâu.”
Nguyễn Nguyệt Như bĩu môi, nhìn cậu ta với vẻ nữ tính hiếm thấy. Tào Sảng vội quay mặt đi, ánh mắt nghiêm trọng tránh nhìn thẳng vào cô nàng... Dễ thương quá đi mất! Cậu ta gào thét trong lòng như một thằng đực rựa chính hiệu.
Lục Viễn Thu thở dài: “Nhiều giấy nhớ thế này, thầy chủ nhiệm nhìn thấy của tớ mới lạ đấy...”
“Kệ đi anh, biết đâu đêm Giáng sinh thầy lại soi từng tờ một thì sao?” Tào Sảng nói xong, cầm tờ giấy của Nguyễn Nguyệt Như trèo lên thang gấp, chọn một vị trí khá cao dán lên.
Lục Viễn Thu: “Anh mày cũng dán!”
Nhìn đám giấy chi chít trên ngọn cây, Lục Viễn Thu đứng dưới đất, không vội leo thang. Cậu cười nói: “Anh cá là thầy chủ nhiệm lười leo thang, sẽ ưu tiên chọn mấy đứa dán ở vòng dưới thấp thôi.”
Nói rồi cậu dán tờ giấy của mình vào tán cây dưới thấp, ngay hướng đối diện cầu thang, coi như mặt tiền của cây thông.
Bạch Thanh Hạ nhìn vị trí đó, bỗng nghe thấy tiếng Nguyễn Nguyệt Như bên cạnh: “Chị Bạch dán chưa ạ?”
Bạch Thanh Hạ mỉm cười lắc đầu.
“Sao chị không dán thế?”
Bạch Thanh Hạ trầm ngâm một lát rồi đáp: “Nhiều người dán quá, sẽ không được nhìn thấy đâu.”
“Ơ... chị đừng bi quan thế chứ!” Nguyễn Nguyệt Như khuyên nhủ.
Bi quan ư... có sao? Nhưng không được nhìn thấy mới là kết quả mà đa số mọi người phải đối mặt mà. Cô gái nhỏ thầm nghĩ.
Thấy Lục Viễn Thu dán ở dưới thấp, Tào Sảng cũng học theo, gỡ tờ giấy của mình trên đỉnh xuống, tiện thể sửa “Tivi” thành mô hình đồ chơi “Truy Phong Điểu” (trong phim hoạt hình Truyền thuyết bi ve).
Xong xuôi, cậu thiếu niên đầu húi cua số 1 và số 2 cùng lùi lại, đứng cạnh hai cô gái, ngước nhìn cây thông Noel với nụ cười nhàn nhạt trên môi.
Đột nhiên, Lục Viễn Thu quay sang hỏi Bạch Thanh Hạ: “Rốt cuộc cậu dán chưa?”
Đối mặt với câu hỏi của Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ không còn giữ được vẻ bình tĩnh như khi trả lời Nguyễn Nguyệt Như nữa, cô chọn cách im lặng.
...
Sáng hôm sau.
Lục Viễn Thu nắm chặt hai cổ tay Bạch Thanh Hạ, miệng từ từ tiến lại gần nắm đấm trắng trẻo mềm mại của cô gái nhỏ, đe dọa: “Lát nữa giờ ra chơi đi dán ngay, không dán là tớ cắn tay đấy, cho cậu 5 giây suy nghĩ.”
“Năm!”
“Hai!”
“Một!”
Bạch Thanh Hạ vừa xấu hổ vừa tức giận: “Tớ dán!”
Cái miệng “như chậu máu” của Lục Viễn Thu dừng lại cách nắm tay nhỏ bé trắng ngần kia chỉ đúng một centimet.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
