Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Tập 03 - Chương 212 : Chú Bạch nhận nhầm người

Chương 212 : Chú Bạch nhận nhầm người

“Cái này...” Tô Tiểu Nhã kinh ngạc thốt lên một tiếng, rồi cảm thán: “Cũng đẹp quá đi mất.”

Lục Thiên thì càng lúc càng thấy con trai mình không xứng với cô gái nhỏ này.

Đang mải ngắm, ông bỗng nghe thấy tiếng vợ sụt sùi bên cạnh. Lục Thiên quay sang thì thấy Tô Tiểu Nhã vừa khóc vừa nói: “Em cứ nghĩ đến mẹ Tiểu Hạ...”

Bà chưa kịp nói hết câu, Lục Viễn Thu đã nhanh tay gắp một cái cánh gà nhét vào miệng mẹ: “Ăn đi mẹ, đừng nghĩ linh tinh nữa.”

Trên bàn ăn mà nhắc lại chuyện buồn này thì không hay chút nào.

Lục Thiên lườm vợ một cái, vừa nãy còn chê ông không biết nói chuyện, giờ thì cũng “lấy chồng theo chồng” rồi đấy thôi?

Tô Tiểu Nhã cũng nhận ra mình lỡ lời, đành vừa khóc vừa gặm cánh gà, không nói thêm gì nữa.

Lục Thiên thở dài, động viên: “Thế nên Tiểu Hạ à, con xem con mặc bộ này đẹp biết bao, múa đẹp biết bao, giống như Lục Viễn Thu vừa nói... gì ấy nhỉ?”

Lục Viễn Thu: “Thiên nga.”

Lục Thiên gật đầu: “Đúng rồi, thiên nga, thiên nga trắng, ha ha ha. Thế nào, cửa hàng đồ múa chú giới thiệu được chứ?”

Bạch Thanh Hạ vội gật đầu: “Vâng ạ, cháu cảm ơn chú.”

Lúc này, Lục Viễn Thu cầm điện thoại lên, chưa vội cất đi mà đưa đến trước mặt Bạch Tụng Triết đang gặm cánh gà.

Bạch Tụng Triết đang ăn ngon lành, ngước mắt nhìn màn hình, ngẩn người ra.

“Nhiễm Nhiễm thiên nga xinh đẹp!”

Ông bất ngờ giơ cao cái cánh gà trên tay, hét lên vui sướng.

Bạch Thanh Hạ quay sang nhìn bố, Lục Viễn Thu cũng lặng lẽ nhìn cô. Bàn ăn bỗng chốc im lặng.

Họ biết, chú Bạch đã nhận nhầm người.

...

Ngày 31 tháng 12, thứ Hai.

Kết thúc lễ chào cờ, thầy hiệu trưởng đứng trên bục thông báo hôm nay chỉ học nửa buổi sáng, buổi chiều sẽ tổ chức dạ tiệc Tết Dương lịch toàn trường. Cả sân trường vỡ òa trong tiếng reo hò.

Lúc này có người phấn khích chỉ tay ra ngoài cổng trường, hét lớn: “Vãi chưởng! Lô Thành vãn báo kìa!”

Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ cùng quay đầu nhìn qua hàng rào sân vận động. Một đoàn xe ô tô con và xe thương vụ đang tiến vào khuôn viên trường, trên thân xe thương vụ in bốn chữ “Lô Thành vãn báo” nổi bật.

Học sinh trên sân vận động xôn xao, dõi theo đoàn xe tiến vào trường và bàn tán sôi nổi.

Thầy hiệu trưởng gầy gò đứng trên bục nhắc nhở trật tự, rồi nói: “Các em cũng thấy rồi đấy, hôm nay có phóng viên báo Lô Thành vãn báo đến quay phim chụp ảnh toàn bộ chương trình. Cố gắng đừng về sớm quá, biết đâu lại thấy mình trên tivi đấy.”

Cả trường lại được phen reo hò ầm ĩ.

Chiều được nghỉ học, được xem văn nghệ, mai lại được nghỉ một ngày, mong ngóng mãi cuối cùng ngày này cũng đến.

Lễ chào cờ kết thúc, học sinh giải tán về lớp.

Lục Viễn Thu định đi về thì bỗng nghe thấy tiếng thở dài của Lưu Vi bên cạnh.

“Sao thế cô? Sao lại thở dài ạ?”

Lưu Vi liếc nhìn cậu, trầm ngâm nói: “Sắp hết học kỳ này rồi, nghĩa là cô lại sắp phải tiễn một lứa học sinh nữa. Rõ ràng mới thân quen chưa được bao lâu, lại sắp phải thay một lứa mới. Em hiểu cảm giác của cô không? Lục Viễn Thu.”

Cậu thiếu niên đầu húi cua cười nhẹ: “Em hiểu.”

“Mong là em hiểu thật.” Lưu Vi cười mắng, khoác chiếc áo phao to sụ, chắp tay sau lưng đi về phía trước.

Lục Viễn Thu nhìn theo bóng lưng cô giáo, hít một hơi thật sâu.

Mỗi người đều có một đoạn đời riêng, có thể giao nhau một đoạn đã là may mắn lắm rồi.

Cậu quay sang nhìn cô gái nhỏ đứng bên cạnh, thấy Bạch Thanh Hạ quấn mình tròn vo như quả bóng, không nhịn được bật cười.

Đồng phục trường số 7 quanh năm suốt tháng chỉ có một bộ quần áo thu đông mỏng dính màu xanh trắng, nên mùa đông đến, học sinh phải nhồi nhét đủ thứ áo len áo bông bên trong, trông ai cũng như những chú chim cánh cụt béo ú màu xanh trắng.

“Sao thế?” Thấy Lục Viễn Thu nhìn mình chằm chằm, Bạch Thanh Hạ không kìm được hỏi.

“Đáng yêu.”

Cậu thiếu niên nói khẽ.

Bạch Thanh Hạ thu hồi ánh mắt, lẳng lặng đi về phía trước.

Lục Viễn Thu đứng đó cười một mình.

Cậu ngẩng đầu nhìn mặt trời mới mọc, dự cảm hôm nay sẽ là một ngày nắng đẹp. Tuyết trên mặt đất đã tan đi nhiều, ánh nắng chiếu vào người mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu.

Xem ra đám người tuyết dọc đường sắp đổ rạp hết rồi.

Bạch Thanh Hạ đi được một đoạn, bỗng quay đầu lại, như muốn “chất vấn” sao Lục Viễn Thu còn chưa đi theo.

...

Về đến lớp, Chung Cẩm Trình vừa bước vào đã oang oang: “Lớp mình không có tiết mục nào à? Không phải chứ? Chẳng nghe thấy ai đăng ký cả.”

Vì Vương Hạo Nhiên không hỏi công khai cả lớp xem ai đăng ký tiết mục, nên đến giờ mọi người vẫn chưa biết lớp 12-28 có tiết mục gì, hay ai đã đăng ký.

Vương Hạo Nhiên định nói thì bỗng nhếch mép cười, bảo: “Lớp mình có chứ, nhưng cậu đoán không ra là ai đâu.”

Trịnh Nhất Phong về chỗ là gục xuống ngủ, Bạch Thanh Hạ lặng lẽ lấy sách ra học, chỉ có Lục Viễn Thu tò mò nhìn sang.

Chung Cẩm Trình bắt gặp ánh mắt cậu, bỗng hét toáng lên: “Chắc chắn có thằng Lục Viễn Thu! Mẹ kiếp, thằng này chúa làm màu!”

“Xì, mày cũng làm màu kém gì, đường đường là Tay súng thần sầu, thân mang tuyệt kỹ, phàm nhân sao bì kịp?” Lục Viễn Thu cười khẩy.

Chung Cẩm Trình giơ ngón giữa về phía cậu.

Vương Hạo Nhiên cười “hê hê”: “Đoán đúng một người rồi, còn ba người nữa.”

Cao Cường: “Vãi chưởng, lớp mình 4 tiết mục cơ á?! Những ai thế?”

Cả lớp cũng đổ dồn sự chú ý về phía này.

Vương Hạo Nhiên cố tình úp mở: “ứ nói đấy, chiều nay khắc biết.”

Giờ ăn trưa, học sinh ở căng-tin tầng một vừa bưng khay cơm vừa thỉnh thoảng liếc nhìn về một hướng. Ở đó có một nhóm nhân viên của báo Lô Thành vãn báo đang ngồi ăn, họ mặc đồng phục, có người vừa ăn vừa cầm máy ảnh chụp cảnh trong căng-tin, vài học sinh phía xa còn giơ tay tạo dáng chữ V.

Nhìn bức ảnh vừa chụp, nhiếp ảnh gia râu quai nón cảm thán: “Đi học thích thật đấy, thanh xuân quá đi mất. Hồi tôi đi học, ngồi ăn cơm ở căng-tin, đối diện là cô gái tôi thầm thương trộm nhớ, nhớ hồi đó cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục...”

Tần Lạc ngồi bàn bên cạnh nghe thấy liền cười.

Đột nhiên một thanh niên mặt chữ điền bên cạnh ngạc nhiên thốt lên: “Sao nữ thần thời cấp ba của tôi cũng buộc tóc đuôi ngựa nhỉ?”

“Tôi cũng thế này.” Một nhân viên khác giơ tay.

Tần Lạc nhớ đến Sở Lan, vừa ăn cơm vừa nói: “Nữ thần của tôi thì không, hồi đó cô ấy để tóc xõa.”

“Cậu là dị giáo rồi, tóc đuôi ngựa mới là chân ái.”

Nhiếp ảnh gia râu quai nón phán, rồi hỏi: “Chủ biên Hồ đến chưa?”

Tần Lạc đáp: “Chiều nay mới đến, tối qua chủ biên duyệt bài muộn lắm. Anh ấy cứ bảo gương mặt trang bìa lần này thiếu thiếu cái gì đó, mà chính anh ấy cũng không nói ra được là cái gì.”

Nhiếp ảnh gia râu quai nón: “Tôi quen lão Hồ lâu rồi, lão ấy cứ hay theo đuổi cảm giác, làm gì có ai đáp ứng được hết mọi cảm giác lão muốn? Kệ lão đi.”

“Cũng phải, ha ha.”

Nghỉ trưa xong.

Ánh nắng chói chang bao phủ khắp khuôn viên trường số 7, tuyết trên mặt đất đã tan quá nửa.

Vài chú chim sẻ đậu trên dây điện, ríu rít gọi nhau.

Dưới đường, từng tốp học sinh mặc đồng phục trượt trên lớp tuyết đông cứng, cùng nhau đi về phía hội trường lớn của trường.

Dạ tiệc Tết Dương lịch cấp trường đầu tiên chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!