Chương 211 : Cùng cắn hạt dưa xem Xuân Vãn
“Đúng rồi đấy, thế mà cũng phát hiện ra, đúng là tiểu yêu quái thông minh của ta.”
Lục Viễn Thu quay lại liếc nhìn em gái, vừa nói vừa rót nước nóng vào cốc, không ngờ Lục Dĩ Đông nhanh nhảu quay người “bán đứng” anh trai.
“Bố! Lục Viễn Thu bỏ thứ gì kỳ lạ vào cốc của chị Bạch kìa! Màu đỏ ấy.”
“Anh ấy định hại chị Bạch.”
Lục Viễn Thu “xì” một tiếng, cười khẩy, cẩn thận dùng một chiếc ống hút sạch khuấy đều nước đường đỏ.
“Thứ gì kỳ lạ?” Lục Thiên ngó đầu ra.
Bạch Thanh Hạ vừa kéo tay bố đang định sờ vào cái tivi ở phòng khách lại.
“Ngoan nào bố.” Cô cau mày dặn dò, nghe thấy tiếng Lục Dĩ Đông cũng quay sang nhìn.
Tuy là khách, nhưng cô không dám rời bố nửa bước, chỉ sợ lơ là một chút là bố lại sờ mó linh tinh đồ đạc trong nhà người ta.
“Anh mày bỏ thuốc độc đấy.” Lục Viễn Thu bưng hai cốc nước đi đến bàn.
Cậu nhìn về phía Bạch Thanh Hạ, nói: “Không sao đâu, kệ chú ấy, đồ đạc không hỏng được đâu, chú thích cái gì cứ để chú cầm, toàn đồ rẻ tiền ấy mà.”
Lục Thiên cười hùa theo, rồi nhìn hai cốc nước trên bàn, thấy một cốc màu đỏ thì trợn tròn mắt: “Cái cái cái... cái gì thế này?”
Ông không nhớ trong nhà có loại đồ uống pha chế nào màu đỏ cả.
Lục Dĩ Đông buông một câu xanh rờn: “Là kịch độc màu đỏ.”
...Bố ngốc không nhận ra thì thôi, con ranh này cũng hùa theo nói linh tinh. Lục Viễn Thu lườm em gái một cái.
Cậu không giải thích, sợ Bạch Thanh Hạ ngại.
Sau khi hai bố con ngồi xuống ghế sô pha, Bạch Thanh Hạ ngó vào cốc nước, mắt hơi mở to ngạc nhiên. Cô lén nhìn Lục Viễn Thu một cái, ánh mắt e thẹn bưng cốc nước lên bằng hai tay.
Cô gái nhỏ đưa lên miệng nhấp một ngụm, khóe miệng khẽ cong lên, hơi ấm từ nước đường đỏ dường như lan tỏa vào tận trái tim.
Đến kỳ kinh nguyệt uống nước đường đỏ, chị Lệ từng dạy cô rồi, nên cô hiểu ý tốt của Lục Viễn Thu.
“Rốt cuộc là cái gì?” Lục Thiên vẫn tò mò hỏi.
Bạch Thanh Hạ vội nói: “Không có gì đâu ạ...”
Lục Viễn Thu: “Đồ uống nóng con mới mua đấy.”
Thấy Lục Thiên không hỏi nữa, Bạch Thanh Hạ đặt cốc xuống, khẽ nói với cậu thiếu niên ngồi bên cạnh: “Cảm ơn.”
Lục Viễn Thu cười khẩy: “Cảm ơn cái gì.”
Bạch Thanh Hạ lại cầm cốc của bố lên cho bố uống nước.
Lục Thiên: “Tiểu Hạ này, Tết năm nay ăn Tết cùng nhà chú nhé. Cháu với bố có hai người, buồn lắm, sang đây cả nhà mình cùng ăn Tết cho đông vui.”
Chưa đợi Bạch Thanh Hạ trả lời, Lục Viễn Thu chen ngang: “Đêm giao thừa nhà mình phải về quê mà bố?”
Bạch Thanh Hạ thực ra đang định đồng ý, thấy Lục Viễn Thu nói vậy liền im lặng ngồi nghe hai bố con nói chuyện.
Được con trai nhắc nhở, Lục Thiên mới sực nhớ ra: “À ừ nhỉ... phải về nhà thờ tổ cùng ba bác của con, nhưng Tiểu Hạ đi cùng cũng được mà.”
Bạch Thanh Hạ hỏi nhỏ: “Quê mọi người ở đâu ạ?”
Lục Viễn Thu quay sang: “Huyện Quách, ở quê, bà nội tớ bình thường sống ở đó, bà không quen sống ở thành phố.”
Bạch Thanh Hạ mù tịt về địa danh này, thấy cô ngẩn ra, Lục Viễn Thu cười giải thích: “Gần lắm, lái xe ba bốn tiếng là tới, chỉ ngủ lại đó đêm giao thừa thôi.”
“Thế em muốn ngủ với chị Bạch!”
Lục Dĩ Đông nhảy cẫng lên vui sướng, ôm cổ Bạch Thanh Hạ. Cô gái nhỏ chưa quen với sự nhiệt tình của cô bé nên chỉ cười gượng, bỗng nghe Lục Viễn Thu chất vấn: “Mày lấy tư cách gì mà đòi ngủ với cậu ấy?”
“Người chị ấy thơm, em thích ngủ cùng đấy thì sao nào.” Cô bé bĩu môi lắc lư cái đầu.
“Thế còn chú Bạch thì sao?”
“Đằng nào đến đấy cả nhà chả trải chiếu ngủ dưới đất, nằm chung hết ấy mà.”
Bạch Thanh Hạ đang bị cô bé ôm cổ thì ngớ người, thắc mắc: “Ngủ dưới đất ạ?”
Lục Viễn Thu nhếch mép bất lực: “Nhà cũ nhỏ, không đủ phòng, bà nội tớ lại không chịu chuyển chỗ ở, xây nhà mới cho bà cũng không chịu, nên lần nào cả đại gia đình mười mấy người về quê ăn Tết cũng phải trải chiếu ngủ chung dưới đất hết.”
Lục Dĩ Đông: “Em thấy thế vui mà, mọi người ngủ chung, tối còn được nói chuyện, cùng cắn hạt dưa xem Xuân Vãn (Chương trình chào xuân trên tivi).”
...Xem Xuân Vãn. Nghĩ đến tín hiệu tivi ở quê, Lục Viễn Thu lại đau đầu.
Lần nào cậu cũng bị sai ra ngoài xoay cái chảo ăng-ten, trời lạnh thấu xương, mấy ông bác lại bảo cả nhà toàn người già phụ nữ trẻ em, mỗi thằng cháu trai khỏe mạnh, chịu lạnh tốt, ra mà xoay chảo!
Lục Viễn Thu chỉ muốn chửi thề.
Lục Thiên nhoài người hỏi: “Tiểu Hạ có muốn đi không? Về quê ăn Tết với nhà chú.”
Về quê ăn Tết cùng nhau, câu nói nghe thật ấm áp.
Bạch Thanh Hạ nắm tay bố, gật đầu đầy mong đợi, cười ngượng ngùng: “Nếu được thì cháu muốn đi ạ...”
Lục Thiên cười ha hả: “Đương nhiên là được rồi, con bé này nói gì lạ thế.”
Trong bếp vọng ra tiếng Tô Tiểu Nhã: “Bưng mâm cơm!”
Bạch Thanh Hạ vội đứng dậy đi vào bếp, Lục Viễn Thu cũng đi theo. Lục Dĩ Đông dắt tay Bạch Tụng Triết vào phòng ăn, chỉ còn mình Lục Thiên ngồi trên ghế sô pha nhìn theo bóng dáng đôi bạn trẻ bưng mâm cơm đi qua mà cười tủm tỉm.
“Tiểu Hạ càng ngày càng giống người một nhà với chúng ta rồi, haiz, sau này mà thành con dâu nhà họ Lục thật thì tốt biết mấy.”
Lục Thiên cười vô tư lự.
Thấy Bạch Thanh Hạ đỏ bừng mặt cúi đầu đi vào phòng ăn, Lục Viễn Thu đang bưng đĩa thức ăn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn về phía bố mình mà khóe miệng giật liên hồi.
...Bố còn có thể phá hỏng bầu không khí giỏi hơn được nữa không, thưa phụ thân đại nhân? Bố làm được mà, bố luôn làm được, cố lên.
Tô Tiểu Nhã lén nhìn Bạch Thanh Hạ đang xấu hổ không dám ngẩng đầu lên bên bàn ăn, cốc mạnh vào đầu chồng một cái.
Bà hạ giọng: “Ông nói năng kiểu gì đấy, định dọa con bé chạy mất dép à?”
Lục Thiên mặt không biến sắc đưa tay che miệng.
Được rồi, từ giờ tôi câm miệng là được chứ gì... Ông tự kiểm điểm trong lòng.
Cũng may trong thâm tâm cô gái nhỏ không hề bài xích “lời nói thật lòng” vừa rồi của chú Lục, nên không khí trên bàn ăn nhanh chóng trở nên náo nhiệt và đầm ấm trở lại.
Tô Tiểu Nhã liên tục gắp thức ăn cho con dâu... à nhầm, cho Bạch Thanh Hạ, khiến Lục Viễn Thu nhìn mà chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Bạch Thanh Hạ mãi chẳng ăn được miếng nào, chỉ mải gật đầu cảm ơn.
Khi nhắc đến buổi dạ tiệc Tết Dương lịch ngày mai, Lục Dĩ Đông kinh ngạc suýt nhảy dựng lên trên ghế: “Cái gì?! Cả hai người đều có tiết mục á? Chị biết múa ba-lê ạ?”
Chuyện anh trai biết hát và hát khá hay cô bé biết, nhưng điều đó vẫn chẳng thay đổi được cái nhìn của cô bé về ông anh trai "thiểu năng" này.
Bạch Thanh Hạ ngượng ngùng gật đầu: “Biết một chút...”
“Khiêm tốn đấy.” Lục Viễn Thu nói, rồi lấy điện thoại ra, mở video quay được chiều nay.
“Xem đi, xem đi, thế nào mới gọi là thiên nga trắng thực thụ!”
Lục Thiên, Tô Tiểu Nhã và Lục Dĩ Đông cùng chụm đầu vào xem. Bạch Thanh Hạ xấu hổ cúi đầu ăn cơm, má đỏ hây hây.
“Thế này mà gọi là biết một chút á??” Lục Dĩ Đông kinh ngạc cắn đầu đũa.
Lục Thiên và Tô Tiểu Nhã cũng hết nhìn Bạch Thanh Hạ lại nhìn màn hình điện thoại, như để xác minh xem có đúng là cùng một người không.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
