Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 205 : Rốt cuộc là sai ở đâu

Chương 205 : Rốt cuộc là sai ở đâu

Tần Lạc thật sự không hiểu nổi.

Cô gái trên sân khấu rõ ràng đã hoàn hảo đến mức khiến một người thích phong cách quyến rũ như anh cũng phải xiêu lòng mà thay đổi “gu”, vậy mà chủ biên vẫn bảo cô ấy thiếu chút gì đó...

“Không... không phải chứ, chủ biên, cô ấy thiếu cái gì ạ?”

Tần Lạc thấy chủ biên đang rất sốt ruột, nhưng anh còn sốt ruột hơn. Thế này mà còn kén chọn nữa à? Rốt cuộc chủ biên muốn gì?! Hằng Nga giáng trần chắc?!

“Tôi không nói rõ được, chỉ là cảm giác thiêu thiếu. Dù cô bé ấy từ đầu đến chân, kể cả bài múa đã rất hoàn hảo rồi, nhưng cậu hỏi tôi thì tôi cũng chịu, không diễn tả nổi.”

Người đàn ông tóc dài nhíu mày, vẻ mặt đầy mâu thuẫn.

Tần Lạc thấy tay chủ biên run run... Chẳng lẽ bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế của sếp lại tái phát?

Khi bệnh này tái phát thì dù chỉ lệch một sợi tóc cũng bị coi là không hoàn hảo trong mắt họ.

Nhưng Tần Lạc biết rõ, vị chủ biên bên cạnh anh từng cho ra đời hàng chục bài viết gây bão, ngồi được lên vị trí này thì con mắt nhìn người chắc chắn rất tinh tường. Chủ biên đã nói thiếu thì chắc chắn là thiếu thật.

Nghĩ mãi không ra cô gái thiếu cái gì, Tần Lạc bắt đầu tự trách mình trình độ non kém, không theo kịp tư duy của sếp.

Anh quay lại tiếp tục thưởng thức màn trình diễn, kìm nén ham muốn vỗ tay tán thưởng. Nghe tiếng đàn piano Đám cưới trong mơ vang lên... Tần Lạc chợt nảy ra ý tưởng, vội vàng quay sang hỏi chủ biên: “Có phải thiếu khăn voan cô dâu không anh? Bài Đám cưới trong mơ mà!”

Chủ biên ngẩn người, vẻ mặt bất ngờ... rồi giơ tay cốc đầu Tần Lạc một cái rõ đau.

“Khăn voan cái gì?! Người ta là học sinh, đội khăn voan làm gì! Tôi đang suy nghĩ nghiêm túc, cậu đừng có nói nhảm làm phân tâm.”

Tần Lạc ôm đầu ấm ức quay đi.

Bài múa kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.

Lục Viễn Thu, Tào Sảng và mọi người đều đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt.

Bạch Thanh Hạ xấu hổ cúi đầu, hai tay giữ váy chạy nhanh xuống sân khấu.

Thấy cô gái xuống đài, chủ biên tiếc nuối kêu lên “Ấy chết”, dường như bài múa kết thúc trước khi ông kịp nghĩ ra điều gì còn thiếu sót.

Màn trình diễn này chắc chắn là tuyệt vời, nhưng... thiếu mất một yếu tố cực kỳ quan trọng.

“Cô bé tên gì nhỉ?” Chủ biên quay sang hỏi.

Tần Lạc vội đáp: “Bạch Thanh Hạ.”

Chủ biên cảm thán: “Bạch Thanh Hạ... khuôn mặt này đúng là cực phẩm, thanh thuần vô đối. Tiểu Tần à, cô bé này là thần tài của cậu đấy, cứ chờ mà xem.”

Tần Lạc nghe vậy cũng sốt ruột: “Thế sếp nói cho em biết cô ấy thiếu cái gì đi? Anh cứ úp mở thế này em lo lắm.”

Chủ biên lắc đầu, ánh mắt xa xăm lẩm bẩm: “Tạm thời tôi chưa nghĩ ra, nhưng tôi tin vào trực giác của mình. Màn trình diễn này lẽ ra có thể hoàn hảo hơn nữa, để lột tả trọn vẹn chủ đề... Thanh xuân, tiếc nuối... Thanh xuân, tiếc nuối... Haiz, đau đầu quá, rốt cuộc là sai ở đâu nhỉ.”

Tần Lạc lườm sếp mình một cái.

Thế này khác gì cố tình trêu ngươi người khác? Thà sếp đừng nói còn hơn.

“Thế... chốt ảnh bìa là em ấy chứ ạ?”

“Cơ bản là chốt rồi, nhưng cứ đợi xem buổi biểu diễn chính thức thế nào đã.”

Ngồi phía sau, Liễu Kiến Thanh nghe hết cuộc đối thoại của hai người, bàn tay lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm.

Bạch Thanh Hạ... cô ta dựa vào cái gì chứ?

Cô ta múa điệu phương Tây, mình múa điệu cổ phong Trung Hoa, nghĩ thế nào thì mình cũng phải có lợi thế hơn, có lý do để xuất hiện trên báo chí trong nước hơn chứ?

Liễu Kiến Thanh vốn đã chuẩn bị tinh thần để được lên báo Lô Thành vãn báo, khiến bố phải nhìn mình bằng con mắt khác, nào ngờ chỉ vài phút ngắn ngủi, ảo tưởng đó đã tan thành mây khói.

Cô ta không hiểu, và cũng không phục.

Lục Viễn Thu đi theo Bạch Thanh Hạ đến cửa phòng thay đồ nữ, nhưng không vào trong.

“Múa tuyệt lắm, lần đầu tiên tớ thấy cậu mặc bộ này múa đấy. Vừa nãy trên sân khấu, cậu chính là nàng thiên nga đẹp nhất trần đời.”

Lục Viễn Thu đứng sau lưng cô, không tiếc lời khen ngợi. Cô gái nhỏ quay lưng lại với cậu, trên môi nở nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay.

“Xoẹt——”

Tiếng khóa kéo vang lên, tấm lưng trần trắng ngần với đường cong mềm mại lộ ra trong không khí. Lục Viễn Thu chưa kịp nhìn thêm thì cô gái nhỏ đã quay lại, cười e thẹn nhìn cậu.

“Thật không?”

Cô đang chờ một lời khẳng định.

Lục Viễn Thu đưa tay búng nhẹ vào chiếc kẹp tóc màu hồng của cô, cười nói: “Thật! Cậu là nàng thiên nga đẹp nhất! Bạch Thanh Hạ!”

Bạch Thanh Hạ khẽ cắn môi, quay người chạy lon ton vào phòng thay đồ, không quên đưa tay ra sau che phần lưng áo bị hở.

Thật tốt quá... Lục Viễn Thu nhìn theo bóng cô.

Cậu biết Bạch Thanh Hạ cũng đang vui vì sự “thay đổi” lần này.

Thiên nga nhỏ của cô đã lớn rồi, cô Lạc Nhiễm ơi... Lục Viễn Thu nhìn về phía cửa, nụ cười rạng rỡ.

Thay đồ xong, Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ ra khỏi phòng thay đồ bằng cửa phụ, lén lút đi về phía khán đài. Ánh mắt chủ biên vẫn dõi theo Bạch Thanh Hạ, cả người ông cũng xoay hẳn ra sau nhìn theo.

Tần Lạc: “Đừng nhìn nữa sếp ơi, còn tiết mục khác mà.”

“Haiz, được rồi.”

Về chỗ ngồi, Tào Sảng dắt Nguyễn Nguyệt Như chạy tới rủ rê: “Đi anh Thu ơi, lên căng-tin ăn tối đi.”

Lục Viễn Thu nhìn về phía Trịnh Nhất Phong, hơi do dự. Dù sao cũng đi cùng nhau, bỏ về trước mà không xem tiết mục của bạn thì hơi kỳ.

Trịnh Nhất Phong nhận ra ánh mắt của cậu, nói vọng lại: “Các cậu cứ đi trước đi, tớ với cô Tô chưa qua vòng duyệt, chắc bị xếp xuống cuối cùng mới được tập.”

“Thế nhé, chúc tập luyện suôn sẻ.”

Lục Viễn Thu cười nháy mắt với cậu bạn, rồi kéo tay Bạch Thanh Hạ chạy theo nhóm Tào Sảng ra khỏi hội trường.

Căng-tin tầng 4, lẩu nhỏ.

Bốn người ngồi quanh một nồi lẩu. Lục Viễn Thu vừa đặt mông xuống ghế, bỗng thấy hai cánh tay cùng lúc chìa ra trước mặt mình.

Bạch Thanh Hạ ngồi bên cạnh, Nguyễn Nguyệt Như ngồi đối diện. Hai cô gái mỗi người cầm một phần tư số tiền đưa cho cậu, người thì tiền lẻ, người thì tiền chẵn.

Lục Viễn Thu: “Làm gì đấy?”

Cô gái tóc ngắn thanh tú đáp: “Chia tiền chứ gì.”

Lục Viễn Thu quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ, cô gái nhỏ cũng gật đầu.

“Cam quýt cái gì? Tôi mời, hai bà làm ơn học tập sự tự giác của thằng Sảng hộ tôi cái.”

Lục Viễn Thu vừa dứt lời, hai cô gái mới phát hiện Tào Sảng đã cắm cúi ăn ngấu nghiến từ bao giờ.

“Thế thì thôi vậy.” Nguyễn Nguyệt Như cất tiền đi. Thấy thế, Bạch Thanh Hạ do dự vài giây rồi cũng đút tiền vào túi.

Tào Sảng cười hề hề: “Hì hì, em mà đưa tiền cho anh Thu là anh ấy đấm em đấy.”

Lục Viễn Thu nhướn mày: “Chuẩn, anh mày thiếu gì tiền, bữa lẩu thôi mà.”

“Bạn học Nguyễn ơi, cho tớ mượn cái muôi một chút được không?”

Ba người đang định ăn thì bị giọng nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào thu hút.

Lục Viễn Thu, Tào Sảng và Nguyễn Nguyệt Như cùng lúc nhìn về phía Bạch Thanh Hạ. Nguyễn Nguyệt Như phản ứng nhanh nhất, vội đáp: “Được chứ, được chứ, chị Bạch.”

Cô nàng vội đưa cái muôi thủng qua, Bạch Thanh Hạ đỏ bừng vành tai đưa tay đón lấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!