Chương 210 : Anh đang bỏ thuốc chị ấy đấy à?
Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ cùng quay lại.
Tần Lạc đi tới, mỉm cười với hai người. Bạch Thanh Hạ đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo, nép sát vào người Lục Viễn Thu. Đối mặt với người lạ, nhất là khi biết đối phương là phóng viên đến tuyển người, cô vẫn chưa thực sự tự nhiên.
“Sao thế đàn anh Tần?” Lục Viễn Thu hỏi.
Tần Lạc nhìn cô gái hướng nội trước mặt, nói: “Là thế này, chủ biên và anh vừa xem xong phần trình diễn lần hai của đàn em này, về cơ bản đã chốt rồi, đến lúc đó sẽ chọn đàn em làm gương mặt trang bìa.”
Lục Viễn Thu nghe vậy vui mừng hỏi: “Thật sao ạ?”
Bạch Thanh Hạ cũng ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, nhưng phần nhiều là lo lắng, cô vô thức nắm chặt lấy cánh tay Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu nhìn ra phía sau, không thấy người đàn ông tóc dài đâu nữa: “Ơ? Chủ biên của các anh đi rồi à?”
Đi về trong ấm ức rồi... Tần Lạc giật khóe miệng.
Chủ biên vẫn chưa nghĩ ra cô gái này thiếu cái gì, nhưng quyết định chọn cô làm gương mặt trang bìa thì coi như đã chốt.
Tần Lạc gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy có việc nên về trước. Anh đến để dặn đàn em là hôm biểu diễn chính thức nhất định không được để xảy ra sai sót nhé. Hôm đó sẽ quay chụp trực tiếp, không chỉ chụp ảnh mà còn quay video nữa. À đúng rồi, đàn em Lục cũng sẽ được quay video đấy.”
Lục Viễn Thu cảm thấy vinh dự: “Thế ạ?”
Tần Lạc khen ngợi: “Cậu hát hay lắm, chủ biên còn bảo lên đại học cậu có thể lập ban nhạc nhỏ được đấy.”
“Ha ha, chuyện đó để sau hãy tính ạ.” Lục Viễn Thu đáp.
Tần Lạc dặn dò thêm lần nữa: “Hôm biểu diễn nhớ nghiêm túc, đừng để xảy ra sai sót. Cũng đừng áp lực quá, cứ diễn y như hai lần tổng duyệt này là được. Tất nhiên, nếu xuất thần hơn thì càng tốt.”
Anh càng nói Bạch Thanh Hạ càng căng thẳng, nụ cười trên môi cứng đờ, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Tần Lạc: “Ừm, thế thôi. Đàn em Bạch cho anh xin QQ nhé, có việc gì anh còn liên lạc.”
Bạch Thanh Hạ nhìn sang Lục Viễn Thu. Cậu nhanh nhảu đỡ lời: “Không sao đâu đàn anh, anh cứ nhắn cho em là được, cậu ấy gõ phím chậm lắm.”
Bạch Thanh Hạ gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng tình hết sức.
Tần Lạc bật cười: “Được rồi.”
Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói: “Xin lỗi, chắn đường rồi, tránh ra một chút được không?”
Lục Viễn Thu kéo Bạch Thanh Hạ sang một bên. Liễu Kiến Thanh đã thay xong bộ Hán phục, mặt lạnh như băng đi lướt qua.
Tần Lạc nhìn theo cô ta, thầm tiếc nuối. Cô bé tên Liễu Kiến Thanh này biểu diễn ngay sau Bạch Thanh Hạ, thực lực cũng rất đáng nể, chỉ tiếc là hình tượng không phù hợp với chủ đề, thiếu đi nét thanh xuân và trong sáng thời học sinh... Tất nhiên, đó là nguyên văn lời của chủ biên.
...
Hoàng hôn buông xuống, cô gái mặc áo bông trắng khoác tay người đàn ông mặc áo bông nâu đi vào chợ đường Thanh Niên.
Lần đầu đến nhà người ta làm khách, chắc chắn phải mua chút quà. Dù Lục Viễn Thu đã dặn đi dặn lại là không cần mua gì, nhưng Bạch Thanh Hạ có nguyên tắc của riêng mình.
Suy đi tính lại, cô quyết định mua ít hoa quả mang đến.
Mua ba loại quả: chuối, cam và táo, hết gần bốn mươi tệ. Bạch Thanh Hạ khoác tay bố bước ra khỏi chợ, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Đã bao lần cô từng mơ ước có một người bạn có thể chấp nhận hoàn cảnh nghèo khó của mình, làm bạn với mình một cách tự nhiên, và chấp nhận cả người bố ngốc nghếch của mình nữa. Giờ đây ước mơ đó đã thành hiện thực, không chỉ một người mà là cả một gia đình, và đó lại là... Lục Viễn Thu và gia đình cậu ấy.
Bạch Thanh Hạ cảm thấy mình thật may mắn.
“Không được, cái này mua cho nhà chú Lục, bố không được ăn.” Thấy bố cúi xuống định lấy chuối, Bạch Thanh Hạ vội chuyển túi hoa quả sang tay kia.
Bạch Tụng Triết rất thích ăn chuối, ông lèo nhèo đuổi theo túi hoa quả, miệng liên tục gọi: “Chuối! Chuối!”
Thấy người đi đường nhìn ngó, Bạch Thanh Hạ khó xử một lúc rồi bẻ một quả chuối từ bên hông nải chuối đưa cho bố, nhưng không quên ra điều kiện: “Đếm đến 1000 mới được ăn nhé.”
Bạch Tụng Triết vui vẻ cầm quả chuối, chạy vòng quanh con gái, miệng đếm: “Một, hai, ba...”
Thấy ngày càng nhiều người nhìn, cô gái nhỏ ngượng ngùng kéo tay bố rảo bước nhanh hơn.
Đến cổng khu chung cư Hạnh Phúc, Bạch Thanh Hạ nhìn cánh cổng “sang trọng” trước mặt, do dự một chút. Bố cô vẫn đang đếm số bên cạnh, cô quay sang bảo: “Bố ăn đi.”
Bạch Tụng Triết lúc này mới im lặng bóc chuối ăn.
Thấy có người đi vào, cô gái nhỏ vội khoác tay bố đi theo sau, nhưng lần này cảm giác “làm việc xấu” còn mãnh liệt hơn, có lẽ vì có bố đi cùng.
Trong phòng khách, Lục Viễn Thu đi ngang qua Lục Dĩ Đông, cố tình dùng mông hích nhẹ vào người em gái. Lục Dĩ Đông loạng choạng, nắm chặt tay, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách nhịn xuống.
Ngày nào cũng phải chịu đựng ông anh trai "thiểu năng" bắt nạt, cô bé cảm thấy mình sống được đến giờ này đúng là kỳ tích.
Nghe tiếng gõ cửa, Lục Viễn Thu đặt cốc nước xuống đi ra mở cửa. Đi qua Lục Dĩ Đông vẫn không quên đưa tay ấn đầu em gái một cái. Lục Dĩ Đông không nhịn được nữa, nhe nanh múa vuốt hét lên. Lục Viễn Thu vội quay lại, nghiêm mặt: “Khách đến rồi, trật tự.”
Lục Dĩ Đông (┙>∧<)┙
Lục Viễn Thu mở cửa, thấy hai bố con đứng bên ngoài, cậu cười xoa tay: “Ái chà chà, xem ai đến này, em gái xinh đẹp và ông chú đẹp trai~”
Cậu cất giọng trêu chọc đầy vẻ "gợi đòn".
Bạch Tụng Triết vừa ăn xong miếng chuối cuối cùng, nhìn Lục Viễn Thu, ợ một cái rõ to.
Bạch Thanh Hạ cười gượng, vội kéo bố vào nhà. Cô đặt túi hoa quả xuống đất, ngồi xổm xuống cởi giày cho bố ở huyền quan.
Tô Tiểu Nhã từ trong bếp đi ra, Lục Thiên nghe tiếng động cũng từ phòng ngủ bước ra.
“Đến rồi đấy à! Cô Tô đang nấu cơm đấy!”
Lục Thiên cười tháo kính lão xuống.
Lục Dĩ Đông cũng chạy tới chào hỏi.
Bạch Thanh Hạ lúc này hơi bận rộn, vừa quay lại gật đầu chào mọi người, vừa cởi giày cho bố. Lục Viễn Thu đưa đôi dép lê tới.
Cô gái nhỏ ngẩn người, nhìn mọi người trong nhà đều đi dép lê, thầm nghĩ mùa đông ở đây không đi chân trần...
Thay dép xong, Bạch Thanh Hạ xách túi hoa quả vào phòng khách. Cô liếc nhìn vỏ chuối trên tay bố, hơi ngượng ngùng nhưng không chủ động nhận “lỗi”.
“Đến chơi là được rồi, còn mua quà cáp làm gì?!”
Lục Thiên thấy thế vội bước tới đón lấy.
Lục Viễn Thu đứng bên cạnh lầm bầm: “Câu thoại kinh điển muôn thuở...”
Vừa dứt lời, cậu bị bố cốc cho một cái vào gáy, Lục Dĩ Đông nhìn mà sướng rơn.
Lục Thiên: “Đứng ngây ra đó làm gì, rót nước đi!”
“Vâng vâng.” Lục Viễn Thu vội đi lấy cốc. Nhớ ra đang là cuối tháng, cậu tìm lọ đường đỏ, đổ vào cốc nước của Bạch Thanh Hạ.
Lục Dĩ Đông chỉ nhìn thấy anh trai đổ thứ gì đó vào cốc, cô bé nhìn anh với ánh mắt đầy nghi ngờ: “Anh đang bỏ thuốc chị ấy đấy à?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
