Chương 208 : Không được ăn tất đâu...
Nhưng Lục Viễn Thu không ngờ, hóa ra cậu cũng có ông già Noel của riêng mình, hơn nữa “ông già Noel” này còn đến sớm hơn cả bọn cậu, xem thời gian thì chắc là vừa đến giờ mở cổng trường cho học sinh ngoại trú là cô ấy đã có mặt.
“Cậu đang đóng giả ông già Noel đấy à?”
Lục Viễn Thu vừa giậm chân cho tuyết rơi khỏi giày, vừa bước xuống bậc thang, cười hỏi cô gái nhỏ.
Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Vừa nãy khi Tào Sảng nói “Nguyễn Nguyệt Như xứng đáng”, Lục Viễn Thu cũng tự nhủ với lòng mình rằng Bạch Thanh Hạ cũng xứng đáng để cậu làm như vậy, cậu sẵn sàng thay đổi một phần tính cách vì cô.
Giờ nhìn thấy cô gái nhỏ xuất hiện ở đây, lại còn đến sớm hơn mình, Lục Viễn Thu bỗng nhiên cứng họng... như thể mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ biết hỏi một câu ngớ ngẩn: Cậu đang đóng giả ông già Noel đấy à?
Gặp Bạch Thanh Hạ vào giờ này, quả là một tình huống cậu không tài nào tưởng tượng nổi.
“Tớ... tớ không có, tớ...”
Cô gái nhỏ đứng bên gốc cây, ôm chặt chiếc khăn len, gãi đầu, ấp úng muốn nói lại thôi.
“Hai người cứ nói chuyện đi, em đi làm ông già Noel số 3 đây...” Tào Sảng khẽ thở dài, nhìn Bạch Thanh Hạ đầy ngưỡng mộ rồi nói với Lục Viễn Thu.
“Đi đi.”
Thấy Tào Sảng cầm tất leo lên thang, Lục Viễn Thu cũng bước về phía Bạch Thanh Hạ.
Cậu đứng trước mặt cô gái nhỏ, nhét tất và găng tay vào túi áo, rồi xoa hai bàn tay vào nhau, hà hơi cho ấm, đoạn áp hai lòng bàn tay lên đôi tai của Bạch Thanh Hạ.
Đôi tai mềm mại lạnh ngắt, chắc hẳn đã đông cứng vì đứng lâu trong tuyết.
Cô gái nhỏ ngẩng đầu lên, giơ chiếc khăn len trên tay, giải thích: “Cái này tớ đan từ lâu rồi, định tặng cậu, nhưng mà...”
Cô ngập ngừng một lúc lâu.
Lục Viễn Thu cười tiếp lời: “Nhưng mà không biết lấy lý do gì để tặng? Tự nhiên tặng khăn len cho con trai thì kỳ cục quá? Hành động này mập mờ quá?”
Bạch Thanh Hạ cụp mắt xuống, má đỏ ửng lên, không biết là do lạnh hay do ngại, nhưng cô không trả lời, coi như ngầm thừa nhận.
Cô nói tiếp: “Hôm qua tớ chợt nghĩ, chắc thầy chủ nhiệm sẽ không nhìn thấy tờ điều ước của cậu đâu, nên tớ định dùng chiếc khăn này giả làm quà Giáng sinh của cậu. Hình như cũng khớp với điều ước của cậu mà, nhưng tớ nhớ cậu muốn... găng tay thì phải?”
Cô ngẩng đầu nói, giọng càng về cuối càng nhỏ dần như muốn tìm sự xác nhận, nhưng vẻ mặt thì vẫn nghiêm túc vô cùng, như thể đang giải trình một bài toán khó.
Lục Viễn Thu nhìn sâu vào đôi mắt đẹp hút hồn ấy, cậu cực kỳ thích cái vẻ nghiêm túc này của cô mỗi khi nói chuyện.
Cậu thiếu niên vẫn áp tay lên tai Bạch Thanh Hạ, cười đáp: “Không sao, đều là sự ấm áp cả, không lạc đề đâu.”
Cô gái nhỏ cũng mỉm cười vui vẻ.
Lục Viễn Thu hỏi tiếp: “Nhưng cậu ngụy trang cũng phải cho giống chút chứ, ít nhất cũng phải kiếm cái tất mà bỏ vào.”
Vừa dứt lời, như để chứng minh sự “chuyên nghiệp” của mình, Bạch Thanh Hạ vội thò tay vào túi áo, lôi ra một chiếc tất ống màu đen thật...
Lục Viễn Thu nghẹn lời.
Cô cúi đầu ủ rũ, nhưng ánh mắt lại liếc lên trên: “Khăn to quá, chỉ có loại tất này mới nhét vừa, nhưng nhét vào trông xấu lắm, phồng to tướng lên, với lại thầy chủ nhiệm cũng chẳng dùng loại tất này đâu... Cậu chắc chắn sẽ đoán ra là tớ tặng.”
Phồng to tướng... Hóa ra cô ấy đã thử nhét vào thật rồi.
“Thực ra...” Lục Viễn Thu bất lực nói: “Tớ cũng biết thầy chủ nhiệm khó mà nhìn thấy tờ giấy nhớ của tớ, nếu tớ nhìn thấy chiếc khăn này, chắc chắn tớ sẽ đoán ra là cậu tặng.”
Bạch Thanh Hạ ngẩn người, rồi như chấp nhận số phận, cô mở miệng: “Thế à...”
Lục Viễn Thu chuyển tay từ tai xuống má cô, nhẹ nhàng xoa nắn: “Đã bị tớ nhìn thấy rồi thì cậu quàng cho tớ đi.”
“Cậu tự quàng đi...”
“Tớ không biết quàng, thật đấy, tớ có quàng khăn bao giờ đâu. Chậc, lúc quàng cho bà nội tớ cậu có do dự tí nào đâu, phân biệt đối xử quá đấy nhé.”
Nghe Lục Viễn Thu càm ràm, Bạch Thanh Hạ kiễng chân lên, đưa tay quàng khăn lên cổ cậu, quấn từng vòng, từng vòng. Lục Viễn Thu cúi đầu xuống, hai khuôn mặt vô tình sát lại gần nhau, hơi thở phả ra hòa quyện vào nhau.
Gương mặt cậu thiếu niên dần tiến sát lại gần khuôn mặt thanh thuần bên dưới. Bạch Thanh Hạ sững sờ, ánh mắt đờ đẫn trong giây lát. Khi môi Lục Viễn Thu sắp chạm vào má cô, cô hoảng hốt quay đầu nhìn về phía Tào Sảng, vội lùi lại nửa bước.
Hai tay Bạch Thanh Hạ nắm chặt bên hông.
Lục Viễn Thu khó hiểu: “Cậu làm gì thế?”
Rồi cậu bật cười khẩy: “Đừng bảo cậu tưởng tớ định hôn cậu nhé? Tớ định thổi bông tuyết trên lông mi cậu thôi, vừa nãy lúc cậu quàng khăn, tuyết trên tóc tớ rơi xuống đấy...”
“...Tớ không tưởng bở đâu, không cần thổi.” Bạch Thanh Hạ vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, lúc này mới để ý mắt trái hơi mờ mờ, vội đưa tay quệt bông tuyết đi.
Lục Viễn Thu lại bước tới, phồng má thổi một cái vào mắt phải cô, thổi bay bông tuyết trên lông mi mắt phải, Bạch Thanh Hạ vội nhắm mắt lại.
“Lông mi dài thật đấy, hứng được cả tuyết.”
Lục Viễn Thu thấy cô ngượng ngùng bèn trêu chọc một câu.
“À đúng rồi.” Cậu lấy chiếc tất và đôi găng tay màu hồng từ trong túi ra, nói: “Trùng hợp ghê, tớ đến sớm thế này cũng là để tặng chút hơi ấm cho cậu đấy.”
Bạch Thanh Hạ mở to mắt kinh ngạc, cô ngẩng đầu nhìn Lục Viễn Thu, như không dám tin vào tai mình: “Cho tớ á?”
“Ừ, hôm nay tớ cũng định đóng vai ông già Noel của cậu mà.”
Lục Viễn Thu cười nhìn cô, rồi nhét đôi găng tay vào chiếc tất dài của mình, đặt vào tay Bạch Thanh Hạ: “Cầm lấy, quà Giáng sinh của cậu đấy!”
Cô gái nhỏ đưa hai tay đón lấy, khẽ lắc lắc chiếc tất phồng to, vui sướng không thôi.
Lục Viễn Thu nói: “Đưa tất của cậu cho tớ đi, không có tất sao gọi là quà Giáng sinh trọn vẹn được?”
Bạch Thanh Hạ nghe xong liền vui vẻ cúi đầu, lấy chiếc tất ống màu đen trong túi ra, đưa cho Lục Viễn Thu.
Sự dứt khoát của cô khiến Lục Viễn Thu cũng phải ngạc nhiên.
“Cho tớ thật à?”
“Ừm.”
Lục Viễn Thu nhận lấy chiếc tất ngắm nghía, cười gian xảo: “May mà tất chưa bị nhăn, không thì ăn mất ngon.”
Nghe câu này, sắc mặt cô gái nhỏ lập tức thay đổi, cô vội đưa tay túm lấy một góc chiếc tất, lắc đầu nguầy nguậy: “Không được ăn...”
Người khác nói câu này có thể là đùa, nhưng Lục Viễn Thu thì có khi làm thật lắm.
Lục Viễn Thu kiên quyết không buông tay: “Không được, tớ muốn ăn!”
“Không được ăn... không cho cậu nữa, trả đây.”
“Không trả không trả, nhất quyết không trả.”
Tào Sảng trèo xuống thang, thấy hai người kia đang giằng co cái tất, ánh mắt cậu ta di chuyển qua lại một lúc rồi ngượng ngùng lên tiếng: “Xin lỗi... làm phiền chút, mình về được chưa?”
Lục Viễn Thu quay đầu đáp: “Về.”
“Xem cái tính keo kiệt của cậu kìa, tớ thèm vào lấy tất của cậu.”
Cậu trả lại chiếc tất cho Bạch Thanh Hạ. Cô gái nhỏ liếc xéo cậu một cái đầy oán trách, rồi nhanh chóng cất chiếc tất vào túi áo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
