Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 223 : Cậu không cần tớ nữa chứ gì?

Chương 223 : Cậu không cần tớ nữa chứ gì?

Đồng hồ sắp điểm mười hai giờ đêm, Tào Sảng chia sô-cô-la cho ba chàng trai còn lại. Trịnh Nhất Phong xua tay từ chối, thế là Lục Viễn Thu ăn luôn cả phần của cậu ta.

“Được đấy anh Sảng, chơi cả Ferrero cơ à.”

Lục Viễn Thu nhướn mày khen. Tào Sảng thấy trong hộp còn sót lại một viên cuối cùng, định bóc ra ăn thì Lục Viễn Thu nhanh tay chộp lấy, bóc vỏ bỏ tọt vào mồm. Tào Sảng nhìn theo thòm thèm, nuốt nước miếng cái ực.

Thôi kệ, sô-cô-la cho anh Thu ăn cũng không phí, dù cuối cùng chính cậu ta chẳng được miếng nào... Tào Sảng ngậm ngùi nghĩ.

Lục Viễn Thu xem đồng hồ, chửi thầm: “Sắp đến giờ G rồi, bảo mượn người một tiếng thôi mà sao mãi chưa trả?! Đừng bảo là định đón giao thừa với Bạch Thanh Hạ luôn nhé? Ông mày sắp điên rồi đây!”

Trịnh Nhất Phong dửng dưng nghe, thậm chí còn muốn nằm vật ra đường ngủ một giấc. Đón giao thừa? Liên quan gì đến cậu? Mọi ồn ào náo nhiệt của thế gian này đều chẳng còn liên quan gì đến cậu nữa rồi.

Tào Sảng đội cái vỏ hộp sô-cô-la rỗng tuếch lên đầu, đầu óc cũng rỗng tuếch, đang ngẩn ngơ thì thấy một cái bóng lù lù tiến lại gần.

Cậu ngẩng đầu lên, đỡ lấy cái hộp đang trượt xuống, thấy Nguyễn Nguyệt Như đang đứng trước mặt mình với vẻ mặt u ám.

“Anh Sảng, cây bút máy treo trên cây thông Noel thực ra là anh tặng em, đúng không?”

Nguyễn Nguyệt Như hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

Lập tức, ba chàng trai còn lại đồng loạt im bặt, tò mò hóng chuyện.

Tào Sảng ngơ ngác gật đầu, phủi mông đứng dậy, tiện tay ném cái vỏ hộp vào người Cao Cường, nhìn Nguyễn Nguyệt Như ấp úng: “Là... là anh, nhưng sao em biết?”

Nguyễn Nguyệt Như bĩu môi: “Vì màu tất khác hẳn màu tất thầy Cát tặng, với lại... tất hơi thối.”

Tào Sảng sững người, từ từ quay sang nhìn Lục Viễn Thu. Lục Viễn Thu gãi đầu, nhìn lảng sang chỗ khác, tránh ánh mắt cậu ta.

“...Tất là anh Thu cho anh mượn đấy.”

“Đừng có ngậm máu phun người! Chuyện này chả liên quan gì đến tao cả!” Lục Viễn Thu trừng mắt phản bác ngay.

...Bạch Thanh Hạ còn nâng niu cái tất của mình bằng cả hai tay cơ mà, sao không thấy thối? Mũi có vấn đề chắc!

Tào Sảng lảng sang chuyện khác, nói với cô gái trước mặt: “Xin lỗi chuyện vừa nãy nhé...”

Nguyễn Nguyệt Như nhìn đi chỗ khác, lầm bầm: “Nể tình anh tặng bút máy, em tha cho đấy. Nhưng lần sau cấm tái phạm, chúng ta là anh em tốt mà? Anh em tốt sao lại hôn nhau?”

“Phụt!” Cao Cường bụm miệng cười phì.

Lục Viễn Thu lặng lẽ đưa tay bịt tai, giả vờ như không nghe thấy gì, Trịnh Nhất Phong tiếp tục gà gật.

“Không hôn, không hôn, đừng nghe con bé nói linh tinh.” Tào Sảng cười gượng gạo, đẩy Nguyễn Nguyệt Như đi: “Đúng đúng, anh em tốt, đi thôi, ra tháp đồng hồ đếm ngược nào.”

“Đi thôi!” Nỗi buồn bực của Nguyễn Nguyệt Như tan biến ngay tức khắc, cô nàng lại vui vẻ bước đi bên cạnh Tào Sảng.

Hai người vừa đi khỏi thì Chung Cẩm Trình hốt hoảng chạy về, túm lấy tay Cao Cường: “Nhanh nhanh nhanh, Cường ca, cứu mạng!”

Cao Cường ngơ ngác: “Sao thế? Vừa nãy tao thấy mày nói chuyện với chị thiếu phụ kia vui vẻ lắm mà?”

Chung Cẩm Trình suy sụp: “Tao mới biết bả có chồng rồi! Giờ điện thoại tao bị chồng bả tịch thu rồi, mày ra giải thích hộ tao là học sinh trường số 7 đi, tao không phải người thứ ba đâu!”

“Hả... hả?” Cao Cường cứ thế bị Chung Cẩm Trình vừa lôi vừa kéo đi trong sự ngỡ ngàng.

Lục Viễn Thu cảm thán: “Quen thằng Chung Cẩm Trình bao lâu nay, lần nào nó cũng làm mình tối sầm mặt mũi với mấy pha xử lý đi vào lòng đất.”

Trịnh Nhất Phong không đáp lại.

Lục Viễn Thu thấy cậu ta gà gật sắp ngủ, vỗ vai an ủi: “Yên tâm đi, dù bây giờ thế nào thì kết quả cuối cùng vẫn sẽ tốt đẹp thôi.”

Trịnh Nhất Phong mở mắt nhìn cậu, thở dài: “Giờ tôi bắt đầu mong ông là người trọng sinh thật rồi đấy.”

Tay Lục Viễn Thu khựng lại trên vai cậu bạn, nhếch mép: “Ông tin cái chuyện tôi chém gió hôm thuyết trình thật đấy à?”

“Lúc cùng đường rồi thì cũng muốn tin thử một lần.”

“Thôi thôi thôi, chưa đến mức cùng đường đâu.” Lục Viễn Thu an ủi, tuy không biết vừa xảy ra chuyện gì nhưng cậu nhận ra tâm trạng Trịnh Nhất Phong đang rất tệ.

Tình hình này chẳng lẽ vừa tỏ tình bị từ chối à?

Vãi chưởng, người anh em, ông chơi bài ngửa luôn à?

Hai người ngồi thêm một lúc, dòng người bắt đầu đổ về phía tháp đồng hồ. Một người phụ nữ mặc áo gió trắng bước đến bên vệ đường.

Lục Viễn Thu ngẩng đầu lên nhìn, tiện tay vỗ vào lưng Trịnh Nhất Phong một cái.

Trịnh Nhất Phong ngẩng đầu, thấy Tô Diệu Diệu, cậu lại lảng tránh ánh mắt cô.

“Trịnh Nhất Phong, đi với cô một lát.”

Tô Diệu Diệu nói, giọng vẫn dịu dàng như thế, nhưng so với trước kia đã thiếu đi rất nhiều thứ.

“Đi đi.” Lục Viễn Thu giục.

Trịnh Nhất Phong gật đầu, đi theo Tô Diệu Diệu về phía tháp đồng hồ. Nhìn cô vẫn cầm cây đàn violin trên tay, cậu đề nghị: “Để em đeo đàn cho, cầm tay lạnh lắm, lát về em đưa lại cho cô.”

Tô Diệu Diệu “ừ” một tiếng, đưa đàn cho cậu, rồi xoa hai bàn tay đỏ ửng vì lạnh, đưa lên miệng hà hơi.

Hai người im lặng đi theo dòng người đón giao thừa. Tô Diệu Diệu phá vỡ bầu không khí im lặng: “Chuyện tối nay cô sẽ coi như em chưa từng nói gì, sau này đừng nhắc lại nữa. Tương lai em còn rộng mở, đừng lãng phí thời gian và tâm sức vào cô, hiểu chưa?”

Trịnh Nhất Phong gật đầu: “Vâng.”

Vẻ mặt Tô Diệu Diệu lúc này mới giãn ra đôi chút, cô nói tiếp: “Vừa nãy cô nghĩ lại rồi, đêm giao thừa là phải vui vẻ, dù em có nói gì thì việc cô bỏ em lại một mình là không đúng. Cô xin lỗi nhé.”

“Em biết rồi, cô ơi, gió to quá...” Trịnh Nhất Phong nói xong kéo mũ áo lông vũ lên đội, vành mắt đỏ hoe ẩn sau lớp mũ trùm đầu.

Tô Diệu Diệu ngước nhìn đồng hồ trên đỉnh tháp, quay sang cười nói: “Còn mười phút nữa là sang năm 2011 rồi. Trịnh Nhất Phong, chúc em năm mới thi đỗ đại học top 1 nhé.”

Cậu thiếu niên không nói gì, cái đầu dưới lớp mũ trùm chỉ gật gật liên hồi.

...

Lục Viễn Thu ngồi bên vệ đường, ngẩn ngơ nhìn theo hướng Trịnh Nhất Phong và Tô Diệu Diệu rời đi, lẩm bẩm: “Tôi biết kết cục của tất cả mọi người, nhưng lại chẳng biết kết cục của chính mình...”

Cậu xem đồng hồ, còn mười phút nữa. Đứng dậy, cuối cùng cậu cũng thấy một cô gái mặc áo bông màu hồng đang hớt hải chạy về phía mình.

Bạch Thanh Hạ hai tay bưng một cốc trà sữa, thở hổn hển đứng trước mặt Lục Viễn Thu. Cô quay sang nhìn tháp đồng hồ, thấy chưa đến 12 giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Lục Viễn Thu hậm hực: “Cậu không cần tớ nữa chứ gì? Thế thì tớ cũng không cần cậu nữa.”

Bạch Thanh Hạ vội lắc đầu, đưa cốc trà sữa trên tay cho Lục Viễn Thu bằng cả hai tay, nói: “Đây là trà sữa tớ thắng được nhờ thi gói sủi cảo đấy, cho cậu!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!