Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 224 : Thế Bạch Thanh Hạ định báo đáp tớ thế nào?

Chương 224 : Thế Bạch Thanh Hạ định báo đáp tớ thế nào?

“Gói sủi cảo á?”

Thấy Bạch Thanh Hạ kiên quyết đưa trà sữa, Lục Viễn Thu đành nhận lấy.

Cô gật đầu: “Xuân Xuân kéo tớ đi tham gia đấy. Quán trà sữa đằng kia tổ chức cuộc thi ngay cửa, ai gói được nhiều sủi cảo nhất trong 5 phút sẽ được tặng miễn phí một cốc trà sữa.”

“Cậu thích uống trà sữa à?”

“Cho cậu đấy...”

Cô gái nhỏ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn cậu.

Lục Viễn Thu cạn lời, hất đầu ra hiệu đi về phía tháp đồng hồ, Bạch Thanh Hạ vội vàng đi theo.

“Lại còn Xuân Xuân... gọi thân mật gớm nhỉ.”

“Cậu ấy bảo tớ gọi thế mà.”

“Thế cậu gọi tớ là Thu Thu đi.”

Lục Viễn Thu dừng bước, quay lại nhìn cô. Bạch Thanh Hạ há miệng, như bị hóc xương, đứng sững một lúc rồi lắc đầu từ chối, vẻ mặt ngại ngùng.

Lục Viễn Thu biết ngay mà.

Chợt nhớ ra gì đó, Bạch Thanh Hạ thò tay vào túi, lôi ra một nắm kẹo dẻo nhét vào túi áo Lục Viễn Thu: “Kẹo này tớ cũng thắng được đấy, cho cậu ăn.”

“Lại cuộc thi gì nữa đây?”

“Nặn viên trôi nước.”

Lục Viễn Thu: “...”

Cậu không nhịn được cà khịa: “Sao cậu giống bà nội tớ thế, đi ra ngoài kiếm được cái gì ngon cũng mang về cho tớ ăn à?”

Bạch Thanh Hạ nghe vậy cười, gật đầu với cậu, không hề phủ nhận.

Lục Viễn Thu nhét cốc trà sữa lại vào tay cô: “Cậu uống đi, vất vả lắm mới thắng được lại cho tớ làm gì.”

Cô không nhận, nhưng lại xòe lòng bàn tay phải ra. Lục Viễn Thu nhìn thấy trong lòng bàn tay nhỏ nhắn ấy còn có một chiếc ống hút nhựa.

Cô gái nhỏ mong chờ nói: “Tớ xin thêm một cái ống hút rồi, cậu uống xong để lại cho tớ một ít nhé, tớ muốn nếm thử.”

Vừa dứt lời, một cơn gió thổi qua hất bay chiếc ống hút trên tay cô, lăn lông lốc xuống lề đường.

Bạch Thanh Hạ kêu lên “Á” định chạy lại nhặt, nhưng phát hiện chiếc ống hút nhựa đã lăn tọt xuống dưới mông một cậu bé đang ngồi xổm tè bên đường, chiếc quần thủng đít hở toang hoác. Mẹ cậu bé đứng ngay cạnh.

Cậu bé, bà mẹ và Bạch Thanh Hạ cùng cúi xuống nhìn chiếc ống hút nằm trong vũng nước tè, rồi ngẩng lên nhìn nhau trân trối, không khí gượng gạo vô cùng.

Bà mẹ cười ngượng nghịu, xốc con lên rồi vội vàng bế đi.

Bạch Thanh Hạ ủ rũ nhìn xuống đất.

Lục Viễn Thu đi tới, xoa cằm tỏ vẻ tiếc nuối, lắc đầu: “Thế thì chịu rồi, cậu có ngại dùng chung ống hút với tớ không? Hoặc cậu uống trước đi, nói trước là tớ không ngại dùng đồ của cậu đâu nhé, vì tớ không chê cậu bẩn.”

Bạch Thanh Hạ cau mày: “Cậu uống đi, tớ không uống nữa.”

“Cậu chê tớ bẩn chứ gì?” Lục Viễn Thu bất ngờ trừng mắt, giọng điệu đầy đe dọa.

Bạch Thanh Hạ vội lắc đầu: “Tớ không có...”

“Không có?” Lục Viễn Thu cắm phập ống hút vào uống một hơi, hất hàm nhìn cô: “Không có chứ gì? Tớ uống trước để lại cho cậu một ít, cậu không uống là chê tớ đấy.”

Thấy cô gái nhỏ khó xử đến đỏ cả tai, cậu vừa uống vừa cười khà khà đắc ý.

“Ái chà, ngon phết đấy.” Lục Viễn Thu nhướn mày khen ngợi, không biết là thật lòng hay cố ý trêu cô, nhưng Bạch Thanh Hạ đúng là đang nhìn cốc trà sữa trên tay cậu thèm thuồng, trong lòng rạo rực. Liễu Vọng Xuân bảo vị này ngon lắm nên cô mới chọn mà.

Hai người đi đến rìa đám đông gần tháp đồng hồ. Lục Viễn Thu uống một nửa rồi hào phóng đưa cho cô, cố tình không nhìn sang.

Thời gian trôi dần về 12 giờ đêm, nghe tiếng “rột rột” hút cạn đáy cốc bên cạnh, khóe miệng cậu thiếu niên khẽ nhếch lên.

Cậu đeo ba lô ra trước ngực, lắng nghe tiếng đếm ngược vang dội xung quanh.

“Năm!”

“Bốn!”

“Ba!”

“Hai!”

“Một!”

Bạch Thanh Hạ ngẩng đầu nhìn kim đồng hồ chỉ đúng số 12. Tiếng chuông ngân vang hòa cùng tiếng reo hò dậy sóng, cả phố đi bộ bừng lên không khí náo nhiệt.

“Chúc mừng năm mới...” Cô thì thầm hòa theo mọi người.

Nói xong, cô quay sang nhìn Lục Viễn Thu, thấy cậu đang kéo khóa ba lô, lôi ra một chiếc khăn len màu hồng.

Cậu thiếu niên nói: “Cậu chẳng chịu đan khăn cho mình, thế thì tớ tặng cậu một cái làm quà năm mới vậy. Không đắt đâu, chút lòng thành thôi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Thanh Hạ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Lục Viễn Thu quàng chiếc khăn hồng lên cổ cô, không quên càm ràm: “Thấy tớ đối xử với cậu tốt chưa, tặng khăn còn quàng hộ luôn, không như ai kia, phải đợi tớ cầu xin mới chịu quàng cho tớ.”

Bạch Thanh Hạ bị cậu nói cho ngượng chín mặt, nhưng tay vuốt ve góc khăn len, cô vẫn mỉm cười hạnh phúc.

Đột nhiên, Lục Viễn Thu thổi phù một hơi vào tay phải, giơ tay lên trời làm động tác chộp lấy thứ gì đó, rồi nhanh chóng thò tay vào ba lô, hô “Hây! Hây!” hai tiếng như làm ảo thuật, lôi ra một chiếc mũ len màu hồng, loại có hai cục bông tròn treo lủng lẳng hai bên.

Cậu cười nói: “Tặng thêm cái mũ nữa này.”

Bạch Thanh Hạ nhìn chằm chằm chiếc mũ cho đến khi Lục Viễn Thu đội nó lên đầu cô. Cậu hài lòng ngắm nhìn cô gái nhỏ toàn thân hồng rực, cười nhận xét: “Đẹp thật đấy, ấm không?”

“Ấm.”

“Lục Viễn Thu đối xử với cậu có tốt không?”

“Tốt.”

“Thế Bạch Thanh Hạ định báo đáp tớ thế nào?”

Bạch Thanh Hạ nhìn quanh, vô tình thấy một cặp đôi đang ôm hôn nhau thắm thiết ngay bên cạnh. Cô thu hồi tầm mắt, quay lại nhìn Lục Viễn Thu đầy nghiêm túc.

...

Tô Diệu Diệu quay sang cười với Trịnh Nhất Phong: “Chúc mừng năm mới nhé, Trịnh Nhất Phong. Em có muốn ước một điều ước năm mới không?”

Thấy cậu thiếu niên bên cạnh vẫn đội mũ trùm đầu đứng im lìm, Tô Diệu Diệu thở dài trong lòng. Vẻ mặt cô phức tạp, há miệng muốn nói lại thôi. Vài giây sau, cô vẫn nói ra câu đó:

“Trịnh Nhất Phong, dậy đi nào...”

Cậu thiếu niên dưới lớp mũ trùm đầu khẽ cử động. Cậu hơi ngẩng đầu lên, đưa tay kéo mũ xuống, rồi chắp tay hướng về phía tháp đồng hồ, nắm chặt tay đặt lên trán, thầm ước một điều ước không lời.

Bên kia, Tào Sảng và Nguyễn Nguyệt Như phấn khích hét lớn chúc mừng năm mới. Thấy bên cạnh có người đàn ông công kênh bạn gái lên cổ, Tào Sảng và Nguyễn Nguyệt Như nhìn nhau cười: “Mình cũng làm thế nhé?”

“Chơi luôn!”

Một phút sau.

Tào Sảng mặt không cảm xúc ngồi trên cổ Nguyễn Nguyệt Như. Chuyện này khác xa kịch bản cậu tưởng tượng...

“Em khỏe thật đấy, bình thường ăn nhiều không phí cơm gạo tí nào.” Tào Sảng cúi đầu nói.

Nguyễn Nguyệt Như gồng mình run lẩy bẩy, vẫn cứng miệng: “Đương nhiên! Không xem... không xem bà đây là ai à!”

...

Lục Viễn Thu để ý thấy Bạch Thanh Hạ vừa quan sát cặp đôi hôn nhau, cậu lập tức phấn khích hỏi: “Cậu... nghĩ ra cách báo đáp tớ rồi à?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu, luyến tiếc móc trong túi ra một cây kẹo mút cầu vồng to đùng đưa cho Lục Viễn Thu: “Vốn định mang về cho bố, giờ cho cậu đấy...”

Nụ cười trên mặt Lục Viễn Thu cứng đờ.

“Ở đâu ra đấy?”

“Cán vỏ bánh thắng được đấy, quán trà sữa đó tổ chức hai cuộc thi lận.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!