Chương 227 : Một cơn ác mộng
Đồng tử Lục Viễn Thu co rúm lại, điện thoại rơi xuống đất đánh "cốp" một tiếng, màn hình nứt toác.
“Bốp!”
Đầu cậu lệch sang một bên, cảm giác má như bị ai đó giáng một cú trời giáng, đau rát. Cùng lúc đó, một giọng nói vang lên bên tai:
“Mấy giờ rồi mà còn chưa dậy?! Hôm nay không đi học à?!”
Mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Lục Viễn Thu giật nảy mình, mở mắt ra lần nữa, thấy khuôn mặt giận dữ của Lục Thiên.
Tầm nhìn rõ ràng, âm thanh rõ ràng, đầu óc cũng rõ ràng... Lục Viễn Thu nhìn chằm chằm lên trần nhà, ngẩn ngơ một lúc, rồi bật dậy.
Cậu cúi xuống nhìn, mình vẫn đang mặc bộ quần áo tối qua, chưa cởi ra. Trên bàn học trước mặt là tập bài tập tối qua đang làm dở, đúng trang cậu nhớ.
Lục Viễn Thu đỏ hoe mắt quay sang nhìn bố, giọng run run: “Bố... hôm nay... là ngày nào?”
Lục Thiên khó hiểu nhìn con trai: “Mùng 2 tháng 1 chứ ngày nào? Hôm nay không phải đi học à? Bố đang định ra siêu thị, ra đến cửa mới thấy mày vẫn còn ngủ, tưởng mày đi học từ lâu rồi.”
Nói xong, ông dí cái đồng hồ báo thức vào mặt Lục Viễn Thu, chất vấn: “Nhìn đi! Nhìn xem! Mấy giờ rồi!”
Lục Viễn Thu nhìn đồng hồ chỉ 9 giờ rưỡi, vò đầu bứt tai, lúc này mới nhận ra mình vừa gặp ác mộng.
“9 rưỡi rồi, hết tiết 1 rồi đấy nhỉ? Hả? Mày...”
Lục Thiên định mắng tiếp thì khựng lại, thấy con trai đang ngồi trên giường khóc nức nở.
“Ơ kìa... khóc cái gì? Muộn có một tiết thôi mà, nghiêm trọng thế à?” Lục Thiên ngơ ngác hỏi.
Ông đưa tay xoa đầu con trai, dở khóc dở cười: “Rốt cuộc là khóc cái gì? Sao thế? Thằng ranh con này, trước trốn học suốt, nay muộn có một tiết mà hối hận thế cơ à?”
Lục Viễn Thu không trả lời, xuống giường ôm chầm lấy bố, khóc toáng lên.
“Bố ơi, con sợ quá...”
Lục Viễn Thu ôm chặt lấy bố, nước mắt nước mũi tèm lem, gào khóc thảm thiết. Kể từ khi lên cấp ba, lâu lắm rồi cậu mới khóc lóc thảm thương trước mặt bố thế này.
Lục Thiên tuy khó hiểu nhưng vẫn vỗ về lưng con trai: “Gặp ác mộng à? Thằng này trời không sợ đất không sợ cơ mà? Ác mộng gì mà sợ đến mức này?”
“Con sợ lắm, con sợ lắm, con sợ một ngày nào đó thức dậy, mọi thứ lại thay đổi...”
Lục Thiên gãi đầu, đoán chắc con trai mơ thấy thiên tai nhân họa gì đó, trong lòng thấy ấm áp, cười hỏi: “Có phải mày mơ thấy bố chết không?”
Lục Viễn Thu sụt sịt mũi: “Nếu là cái đó thì con cũng không đến nỗi đau lòng thế này...”
Mặt Lục Thiên biến sắc, tát một phát vào gáy con trai: “Cút đi học ngay!”
Lục Viễn Thu buông bố ra, lau nước mắt, vội vàng thu dọn đồ đạc trên bàn. Cậu đeo cặp lao ra khỏi nhà, thậm chí còn chưa kịp đánh răng rửa mặt.
Cậu thiếu niên chạy như bay, chạy được nửa đường mới nhớ ra quên đi xe đạp, khựng lại một chút rồi lại tiếp tục chạy bộ.
Vượt đèn đỏ, nhảy qua rào chắn, lách qua mấy cô lao công, thậm chí còn nhảy lên bẻ gãy một cành cây trên đầu.
Chạy một mạch đến cổng trường số 7, nhìn cánh cổng đóng kín mít, Lục Viễn Thu chống tay lên đầu gối thở hồng hộc, cười khổ ngước nhìn bác bảo vệ: “Xin lỗi bác, cháu ngủ quên...”
Bác bảo vệ liếc xéo cậu một cái đầy kiêu ngạo, chẳng nói chẳng rằng, mở cổng cho cậu vào.
Lục Viễn Thu chạy đến tòa nhà khối 12, leo lên tầng hai, xông đến cửa lớp 12-28.
Cậu đẩy mạnh cửa lớp, một tay vịn cửa, một tay xách cặp, đứng thở hổn hển.
Cả lớp quay lại nhìn. Lưu Vi đang đứng trên bục giảng cũng quay lại: “Ngủ quên à?”
Lục Viễn Thu gật đầu.
Cậu từ từ đứng thẳng dậy, hơi sợ hãi không dám nhìn về phía bàn cuối cạnh cửa sổ, nhưng cuối cùng vẫn nhìn.
Cô gái nhỏ vẫn ngồi đó, hôm nay mặc chiếc áo bông màu hồng, buộc tóc đuôi ngựa, trên đầu cài chiếc kẹp tóc hồng. Cũng giống như Lục Viễn Thu đang nhìn cô đầy quan tâm, Bạch Thanh Hạ lúc này cũng đang nhìn cậu với ánh mắt lo lắng.
Lục Viễn Thu mỉm cười nhẹ nhõm, nhưng nước mắt lại chực trào ra.
Cậu hít sâu một hơi, kìm nén cảm giác cay cay nơi sống mũi, chỉ tay về phía bàn cuối, nhìn Lưu Vi: “Thưa cô, em...”
Lưu Vi hất đầu: “Về chỗ đi, nhìn bộ dạng này chắc là ngủ quên thật, không có lần sau đâu đấy.”
Lục Viễn Thu lễ phép lạ thường: “Em cảm ơn cô.”
Cậu đi qua từng hàng ghế, nhìn thấy Cao Cường đang ngồi đó. Cao Cường trẻ trung và đầy sức sống hơn nhiều so với trong giấc mơ. Đúng rồi, cậu ta của hiện tại vẫn chưa biến thành tên nhân viên văn phòng "trâu ngựa" chỉ biết ngắm nhìn thế giới qua màn hình điện thoại.
Lục Viễn Thu cười xoa đầu Cao Cường một cái. Cao Cường né tránh đầy ghét bỏ: “Làm gì đấy mày.”
Vương Hạo Nhiên cúi xuống, nhìn thấy Lục Viễn Thu chân trái đi giày Nike, chân phải đi giày Adidas, không nhịn được bật cười.
Lưu Vi nghe thấy tiếng động quay xuống, Vương Hạo Nhiên vội ngậm miệng.
Lục Viễn Thu đi về phía cuối lớp, thấy Chung Cẩm Trình giơ ngón giữa về phía mình từ xa. Lục Viễn Thu không để bụng, ngược lại còn cười hiền hòa với cậu ta. Chung Cẩm Trình ngớ người, vẻ mặt vừa khó hiểu vừa bất ngờ, rồi chán nản thu ngón tay về, quay lên bảng.
Trịnh Nhất Phong vẫn gục xuống bàn ngủ. Lục Viễn Thu đi ngang qua vỗ nhẹ vào đầu cậu ta: “Trịnh Nhất Phong, dậy đi.”
Trịnh Nhất Phong chẳng thèm phản ứng, vẫn nằm im bất động.
Ngồi xuống chỗ của mình, Lục Viễn Thu nhét cặp vào ngăn bàn. Cậu quay sang nhìn cô gái nhỏ bên cạnh. Bạch Thanh Hạ nheo mắt quan sát kỹ đôi mắt cậu, đang thắc mắc sao mắt Lục Viễn Thu lại đỏ thế kia thì bất ngờ bị cậu thiếu niên nâng mặt lên, hôn chụt một cái vào trán.
“Chụt!”
Bạch Thanh Hạ giật mình ngả người ra sau, đồng thời đưa tay đẩy ngực Lục Viễn Thu.
“Cậu...”
Cô vội nhìn quanh, may mà lúc này không ai chú ý đến góc này, Lưu Vi đang mải viết bảng.
Tuy bực mình vì hành động vừa rồi của Lục Viễn Thu, nhưng thấy mắt cậu đỏ hoe như vừa khóc, lại nhớ đến chuyện cậu đi học muộn, Bạch Thanh Hạ không kìm được hỏi: “Cậu... cậu sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”
“Tớ gặp ác mộng, trong mơ tớ không tìm thấy cậu, gọi điện cũng không được, lo chết đi được.”
Lục Viễn Thu nói khẽ.
Nhìn vệt nước mắt khô nơi khóe mắt Lục Viễn Thu, lòng Bạch Thanh Hạ chợt ấm áp. Cô gái nhỏ dường như quên béng chuyện vừa bị hôn trộm, đặt bàn tay trắng ngần lên cánh tay Lục Viễn Thu, cũng khẽ nói:
“Không sao đâu, giấc mơ thường ngược lại với hiện thực mà.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
