Chương 222 : Haiz——
Trịnh Nhất Phong bất giác nhớ lại khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của người phụ nữ ấy mỗi khi đứng ở cửa phòng thi, nghiêng đầu nhìn cậu.
Giọng cô dịu dàng, đôi mắt cô sáng ngời. Từng khoảnh khắc trong suốt hai năm qua cứ thế hiện về trong tâm trí cậu như ngọn đèn kéo quân.
“Trịnh Nhất Phong, dậy đi nào~”
“Trịnh Nhất Phong, dậy đi nào!”
“Trịnh Nhất Phong! Dậy đi nào~”
Cậu thiếu niên nằm bò trên bàn, nghe thấy tiếng gọi, lòng tràn đầy thỏa mãn, đổi tư thế nằm tiếp. Ở một góc không ai nhìn thấy, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên, nhưng dù thế nào cậu cũng không tài nào ngủ được nữa.
...
“Cho nên mấy ngày nay em không hề buồn ngủ chút nào.”
“Có lẽ là vì được ở bên cô.”
Trịnh Nhất Phong nhìn Tô Diệu Diệu bên cạnh, nói.
Tô Diệu Diệu quay mặt đi chỗ khác, mày cau chặt. Cuối cùng cô cũng nhận ra tình hình lần này khác hẳn mọi khi.
Lần trước cô còn hùng hồn khẳng định với Lưu Vi là không sao đâu, không vấn đề gì đâu, Trịnh Nhất Phong cũng như bao nam sinh khác thôi, chỉ là thấy lạ lẫm với cô giáo mới nên thế, nhưng giờ thì...
“Cô Tô...”
“Được rồi đừng nói nữa!”
Cô giáo dịu dàng ngọt ngào thường ngày giờ đây lại ngẩng lên trừng mắt nhìn cậu, vẻ mặt đầy giận dữ.
Trịnh Nhất Phong sững sờ, rồi gật đầu nhẹ nhõm. Cậu không nhìn cô nữa, lặng lẽ quay đi hướng khác.
“Xin lỗi...” Tô Diệu Diệu thở dốc, nói lời xin lỗi.
Cô lấy ví, lôi hết mấy trăm tệ trong đó ra, nhét vội vào tay Trịnh Nhất Phong, rồi cầm cây đàn violin quay lưng bỏ đi.
Sau khi cô đi, Trịnh Nhất Phong cúi đầu nhìn số tiền trong tay, đứng chôn chân một lúc lâu. Sau đó, cậu cầm tiền đi đến bên vệ đường ngồi xuống, tiện tay bỏ hết số tiền đó vào cái bát của người ăn xin bên cạnh, rồi ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đầy sao.
“Cậu em, cậu...”
Người ăn xin ngạc nhiên quay sang nhìn cậu.
Trịnh Nhất Phong chỉ ngẩng đầu nhìn trời, không nói một lời, thậm chí còn bắt đầu thấy buồn ngủ.
Người ăn xin thấy cậu cho cả đống tiền mà chẳng nói năng gì, lại còn ngồi lì bên cạnh không chịu đi, sợ quá “chân què” bỗng lành lặn trở lại, ôm bát tiền chạy biến.
“Buồn ngủ quá, muốn đi ngủ ghê.” Trịnh Nhất Phong lẩm bẩm một mình.
...
“Anh Sảng, sao anh lại thích Tôn Ngộ Không thế?”
Bên kia, Nguyễn Nguyệt Như tay cầm xiên kẹo hồ lô, đường đỏ dính đầy quanh miệng, quay sang hỏi Tào Sảng.
“Không không không, anh thích Tề Thiên Đại Thánh, không phải Tôn Ngộ Không.” Tào Sảng cười tủm tỉm, lắc ngón tay.
Nguyễn Nguyệt Như đảo mắt, thắc mắc: “Khác nhau à?”
Tào Sảng sải bước nghênh ngang, đáp: “Khác chứ, anh thích Tề Thiên Đại Thánh đại náo thiên cung, chứ không phải Tôn Ngộ Không đi thỉnh kinh, em thấy sự khác biệt chưa?”
Nguyễn Nguyệt Như gật gù ra chiều đã hiểu.
Tào Sảng ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nói: “Trong lòng anh, anh Thu chính là người giống Tề Thiên Đại Thánh nhất ngoài đời thực. Không chỉ võ công cao cường, mà trong lòng còn đầy nghĩa khí, thấy chuyện bất bình chẳng tha! Không sợ gây chuyện, thấy chướng tai gai mắt là sút cho một phát luôn! Tiếc là hồi cấp hai anh không học cùng trường với anh ấy, nghe bảo hồi đấy anh ấy còn ngầu hơn.”
Nguyễn Nguyệt Như nghe một hồi rồi hỏi: “Thế anh thích đàn anh Lục à?”
“Khụ khụ khụ khụ!” Tào Sảng sặc nước bọt, mặt đỏ bừng, vội xua tay giải thích: “Là sùng bái, sùng bái thôi! Anh thích con gái!”
“À...” Nguyễn Nguyệt Như kéo dài giọng, rồi cắn một miếng kẹo hồ lô.
Tào Sảng nhìn cô nàng, chợt nhớ ra điều gì, cậu kéo chiếc ba lô sau lưng ra trước ngực, liếc nhìn Nguyễn Nguyệt Như một cái rồi cười hì hì kéo khóa, lấy ra một hộp sô-cô-la.
“Tèn ten ten tèn!”
“Ferrero!”
Nguyễn Nguyệt Như nhìn thấy hộp sô-cô-la bọc giấy vàng óng ánh, hét lên sung sướng, xiên kẹo hồ lô trên tay bỗng chốc mất hết sức hấp dẫn.
Tào Sảng đưa hộp sô-cô-la cho cô, cười nói: “Em bảo muốn ăn cái này nhưng không đủ tiền tiêu vặt, không sao, anh mua rồi đây, quà năm mới anh Sảng tặng em đấy!”
“Cảm ơn anh Sảng! Từ giờ em hứa không block bóng anh nữa!” Nguyễn Nguyệt Như cầm xiên kẹo dậm chân vui sướng.
Như chợt nhớ đến chuyện mất mặt nào đó, Tào Sảng vội lảng sang chuyện khác: “Mở... mở ra ăn thử một cái đi.”
“Vâng!”
Nhìn cô gái thanh tú trước mặt, Tào Sảng hắng giọng lấy bình tĩnh. Đột nhiên, cậu liếc thấy phía trước bên trái có một cặp đôi đang ôm hôn nhau thắm thiết bên đường.
Tào Sảng nheo mắt, nhìn đến ngẩn ngơ, rồi lặng lẽ thu hồi tầm mắt, nhìn lại cô gái trước mặt.
Trong đầu cậu thiếu niên đầu húi cua số 2 bỗng hiện lên một cảnh trong phim Cùng ngắm mưa sao băng. Cậu làm công tác tư tưởng một lúc, càng nghĩ càng kích động, bèn khẽ gọi người đối diện: “Nguyễn Nguyệt Như.”
Nguyễn Nguyệt Như đang nhai sô-cô-la ngẩng đầu lên, bất ngờ thấy Tào Sảng nhắm mắt, chu mỏ ghé sát mặt cô: “Moa moa moa moa——”
Cô nàng hoảng hốt, đấm thẳng một cú.
“Á đù!”
...
Tào Sảng cầm hộp sô-cô-la Ferrero ủ rũ đi dọc lề đường, bỗng thấy Trịnh Nhất Phong đang nhắm mắt ngồi bên vệ đường.
Cậu thở dài, ngồi xuống bên cạnh Trịnh Nhất Phong: “Haiz——”
Nghe tiếng động, Trịnh Nhất Phong mở mắt quay sang, thấy là Tào Sảng, bèn hỏi khẽ: “Em gái lớp 10 của ông đâu?”
Tào Sảng định trả lời, thấy Trịnh Nhất Phong ngồi một mình liền hỏi ngược lại: “Cô Tô của ông đâu?”
Trịnh Nhất Phong không trả lời, chỉ cười nhạt đầy bất lực.
“Haiz——”
Lại một tiếng thở dài vang lên bên cạnh. Trịnh Nhất Phong và Tào Sảng quay đầu lại, thấy Lục Viễn Thu cầm hai quả bóng bay màu hồng ngồi xuống bên kia Trịnh Nhất Phong, không thấy Bạch Thanh Hạ đâu.
“Bạch Thanh Hạ của ông/anh đâu?”
Trịnh Nhất Phong và Tào Sảng đồng thanh hỏi.
Lục Viễn Thu nhìn hai kẻ thất tình ủ rũ, đáp: “Gặp bạn trường Nhất Trung trên đường, bị người ta dụ đi mất rồi.”
Tào Sảng tò mò: “Bạch Thanh Hạ cũng có bạn á?”
“Bảo là tình cờ quen biết.” Lục Viễn Thu nhún vai giải thích. Lần trước sau tiệc sinh nhật cậu đã hỏi Bạch Thanh Hạ rồi.
Cô nhóc này biết tự kết bạn cậu tất nhiên là vui, nhưng cũng hơi khó chịu, cảm giác như món đồ vốn dĩ thuộc về mình bị người khác chia sẻ mất vậy. Cái tính chiếm hữu đáng sợ này...
“Haiz——”
Lại thêm một tiếng thở dài não nề.
Ba người quay lại, thấy Cao Cường ngồi xuống cạnh Tào Sảng.
Tào Sảng: “Mày lại làm sao?”
Lục Viễn Thu: “Tay súng thần sầu bỏ mày rồi à?”
Cao Cường giải thích: “Chung Cẩm Trình gặp một chị hàng xóm dắt con đi dạo, dáng người bốc lửa lắm, nó bảo quen biết nên chạy sang tiếp chuyện người ta rồi.”
Lục Viễn Thu tiếp lời: “À, chị hàng xóm đấy tao biết, mùa hè hay mặc váy bó sát, ở ngay cạnh nhà Chung Cẩm Trình.”
Cao Cường chớp mắt: “Cho tao cái mặt của Trịnh Nhất Phong, với cái độ dày của Chung Cẩm Trình, chắc tao vô đối thiên hạ mất.”
“Haiz——”
“Haiz——”
“Haiz——”
“Haiz——”
Bốn chàng trai ngồi bên vệ đường, cùng nhau thở dài thườn thượt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
