Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 225 : Tớ chỉ không muốn hoài phí thanh xuân thôi

Chương 225 : Tớ chỉ không muốn hoài phí thanh xuân thôi

Lúc hai người về đến khu chung cư Hạnh Phúc thì đồng hồ đã điểm hơn 1 giờ sáng. Mở cửa phòng khách, Lục Viễn Thu thấy đèn vẫn sáng trưng. Lục Thiên và Lục Dĩ Đông đang ngồi xem phim hoạt hình cùng Bạch Tụng Triết trên ghế sô pha.

Tô Tiểu Nhã chắc đã đi ngủ. Nhìn cảnh bố và em gái gà gật buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn cố ngồi lại trông chừng chú Bạch, Lục Viễn Thu thấy buồn cười, còn Bạch Thanh Hạ thì ngại vô cùng.

Đột nhiên, Bạch Tụng Triết ngồi trên sô pha cất giọng hát theo bài hát chủ đề phim hoạt hình: “Ta đánh thức biển cả! Đánh thức núi đồi! Ta đánh thức sa mạc, những nơi tràn ngập sắc màu tươi đẹp!”

Tiếng hát bất ngờ làm Lục Thiên và Lục Dĩ Đông giật bắn mình tỉnh cả ngủ. Bạch Thanh Hạ vội chạy tới, lấy tay bịt miệng bố: “Suỵt! Bé thôi bố!”

Lục Thiên thấy thế gắng gượng mở đôi mắt nặng trĩu, cười hỏi: “Về rồi đấy à? Đêm nay còn đi nữa không?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu. Cô vẫn bịt miệng bố, ngoái lại tìm cái điều khiển tivi, thấy nó trên bàn liền cầm lên đưa cho Lục Viễn Thu, thì thầm: “Tắt đi hộ tớ với.”

Lục Viễn Thu tắt tivi.

“Muộn thế này rồi còn đi đâu nữa? Ngủ lại đây một đêm đi.”

Cậu đề nghị với cô gái nhỏ.

Lục Dĩ Đông dụi mắt, cũng nói thêm vào: “Đúng đấy chị, ngủ phòng em này... Oa, mũ của chị đẹp thế!”

Lúc này cô bé mới để ý đến chiếc mũ len màu hồng trên đầu Bạch Thanh Hạ, tò mò sán lại sờ sờ hai cục bông hồng lủng lẳng hai bên mũ.

Bạch Thanh Hạ cười ngượng ngùng, lén nhìn Lục Viễn Thu. Lục Dĩ Đông thấy thế liền hỏi với giọng đầy “mùi” hóng hớt: “Có phải anh em tặng chị không?”

“Ừ.” Cô gái nhỏ đáp nhanh, trên mặt thoáng nét e thẹn.

“Anh em đối xử với chị tốt thật đấy, chẳng bao giờ thấy ổng tặng em mấy thứ này.”

Nghe câu này, Bạch Thanh Hạ gãi đầu qua lớp mũ len, càng thêm xấu hổ.

“Tối nay ngủ lại đây đi, cậu sang phòng Lục Dĩ Đông, để chú Bạch ngủ phòng tớ, xa xôi thế này tớ lười đưa cậu về lắm.” Lục Viễn Thu cố tình ngáp một cái thật to.

Bạch Thanh Hạ áy náy nhìn bố, nói với cậu: “...Phòng cậu có trải chiếu ngủ dưới đất được không? Tớ ngủ cạnh bố vẫn yên tâm hơn, nhỡ đêm bố tỉnh dậy làm phiền cậu ngủ...”

Có bố và em gái ở đây, Lục Viễn Thu cũng không tiện trêu chọc cô quá trớn, đành đẩy cô về phía phòng Lục Dĩ Đông.

“Cậu cứ yên tâm đi, mai có phải đi học đâu, với lại tớ với chú Bạch có phải người lạ đâu.”

“Thế... thế cũng được, có chuyện gì cậu nhớ gọi tớ ngay nhé.”

Cô gái nhỏ vừa đi vừa ngoái lại dặn dò. Lục Dĩ Đông như đạt được mục đích, sướng rơn, chạy tới khoác tay Bạch Thanh Hạ: “Chị có rửa chân không?”

“Có.”

“Thế mình rửa chung đi, dùng một chậu thôi.”

Lục Viễn Thu đánh hơi thấy mùi “vui”, liền sán lại cười nham hiểm: “Cho anh rửa chung với được không?”

Lục Dĩ Đông quay lại lườm anh trai đầy cảnh giác, đẩy chị Bạch vào phòng rồi đóng cửa lại, sau đó lạnh lùng lướt qua anh trai đi vào nhà vệ sinh lấy nước nóng.

“Xì, làm như báu lắm ấy.” Lục Viễn Thu lầm bầm.

Nhân lúc Lục Dĩ Đông đi lấy nước, cậu lén mở cửa phòng em gái.

Bạch Thanh Hạ đang đứng giữa căn phòng ngập tràn màu hồng phấn, tò mò nhìn ngắm xung quanh, dường như không tưởng tượng nổi phòng ngủ của con gái lại có thể tinh tế và đẹp đẽ đến nhường này. Thấy Lục Viễn Thu mở cửa, cô vội thu hồi ánh mắt, đứng nép vào một góc, cười ngại ngùng nhìn cậu thiếu niên ở cửa: “Phòng này... đẹp quá.”

Lục Viễn Thu dựa vào cửa cười hì hì: “Có cậu ở trong thì phòng càng đẹp hơn đấy.”

Bạch Thanh Hạ được khen đỏ cả mặt, cúi đầu chạy lon ton ra ngoài, nói với Lục Dĩ Đông: “Đông Đông, em đợi chị chút nhé! Chị rửa chân cho bố xong sẽ rửa cùng em.”

“Vâng, cũng được ạ.”

Sau khi Bạch Tụng Triết ngủ say, hai chị em ngồi rửa chân chung một chậu ở phòng khách. Lục Viễn Thu ngồi bên cạnh vắt chéo chân, cắn hạt dưa, đường hoàng ngắm nhìn bốn bàn chân trắng ngần trong chậu nước.

Hai chân size 35, hai chân size 36, đúng là bổ mắt, người nhà cả không ngắm thì phí, lại còn miễn phí nữa chứ.

Lục Dĩ Đông quay sang: “Anh không rửa chân ngồi đây nhìn bọn em làm gì?”

“Đợi chậu rửa chân chứ làm gì, hai đứa rửa xong đến lượt anh.”

“Làm như nhà có mỗi một cái chậu không bằng... Với lại bình thường anh toàn vào nhà vệ sinh dội nước qua loa là xong, hôm nay bày đặt dùng chậu làm gì?”

“Hôm nay anh muốn sống tinh tế một chút không được à?” Lục Viễn Thu cắn hạt dưa, thủng thẳng đáp lại, lý lẽ đầy mình.

“Đồ biến thái cuồng châ, lý do lý trấu.” Lục Dĩ Đông bĩu môi.

Bạch Thanh Hạ không nói gì, chỉ biết đỏ mặt tía tai.

Rửa chân xong, Lục Dĩ Đông cố tình cọ rửa cái chậu thật sạch sẽ, như sợ còn dính “thức ăn thừa” nào đó, khiến Lục Viễn Thu nhìn mà cạn lời. Trong mắt em gái, anh trai nó đã biến thái đến mức độ này rồi sao?

Lúc rửa chân ở phòng khách, thấy Bạch Thanh Hạ đi đôi dép bông rón rén đi về phía phòng ngủ bên kia, ngó vào thấy bố ngủ say sưa rồi mới nhẹ nhàng khép cửa lại.

“Ngủ ngon.” Lục Viễn Thu quay đầu nói.

Bạch Thanh Hạ dừng bước, đứng dựa vào tường đáp lại Lục Viễn Thu bằng giọng nhẹ nhàng: “Ngủ ngon.”

Nói xong cô gái nhỏ bước vào phòng, đóng cửa lại. Trong phòng ngủ nhanh chóng vang lên tiếng reo hò bị nén lại của Lục Dĩ Đông.

Lục Viễn Thu thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh con bé Lục Dĩ Đông lao vào ôm ấp Bạch Thanh Hạ... nghĩ đến đây, cậu vừa lau chân vừa thở dài thườn thượt trong lòng, hận mình không phải con gái.

Nhớ lại mấy lần hiếm hoi được ôm Bạch Thanh Hạ đều là trong những tình huống nghiêm túc đứng đắn, chẳng có tâm trí đâu mà cảm nhận xem cô gái trong lòng thơm tho, mềm mại thế nào.

Giờ nghĩ lại, thấy tiếc hùi hụi.

Hôm sau.

Lục Viễn Thu ngủ một mạch đến tận 1 giờ chiều. Khi tỉnh dậy, nhà chỉ còn mỗi em gái đang ngồi xem tivi ở phòng khách.

Thấy anh trai dậy, Lục Dĩ Đông nói: “Trong tủ lạnh có đồ ăn đấy, tự hâm nóng lại mà ăn.”

Lục Viễn Thu đi đánh răng trước. Bỗng nghe Lục Dĩ Đông nói vọng từ phòng khách: “À, chị Bạch dặn em nhắc anh ôn tập cho tử tế vào.”

“Biết rồi.” Lục Viễn Thu ngậm đầy bọt kem đánh răng trả lời.

Ăn trưa xong, cậu về phòng ngủ, lấy tập đề thi trong cặp ra đặt lên bàn bắt đầu cày cuốc. Giọng Lục Dĩ Đông bất ngờ vang lên từ cửa phòng: “Anh học thật đấy à...”

Lục Viễn Thu quay lại.

Em gái đang ngậm kẹo mút, nhìn anh trai với vẻ ngạc nhiên xen lẫn lạ lẫm, như thể ông anh trai ngoan ngoãn chăm học này là người xa lạ vậy.

Lục Viễn Thu buồn cười: “Ngốc ạ, tối nào anh mày chẳng học đến 12 giờ đêm mới ngủ, mày không biết à?”

Lục Dĩ Đông lắc đầu: “Em ngủ tít rồi, biết anh làm gì trong phòng đâu... Nhưng mà anh, sao học kỳ này tự nhiên anh chăm thế, muốn thi cùng trường đại học với chị Bạch à?”

Nghe câu hỏi này, Lục Viễn Thu nằm bò ra bàn, xoay xoay cây bút trên tay.

“Phải, mà cũng không hẳn...” Cậu quay sang nhìn em gái, đáp: “Anh chỉ không muốn hoài phí thanh xuân của mình thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!