Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 229 : Cô Tô nổi giận

Chương 229 : Cô Tô nổi giận

Cô Tô đứng ngẩn người nhìn theo bóng lưng cậu học trò, cuối cùng chỉ biết lắc đầu bất lực, ôm tập đề thi bước vào lớp.

Tiếng chuông vào học vang lên, Tô Diệu Diệu bắt đầu sửa bài thi tiếng Anh. Lục Viễn Thu chẳng thèm quan tâm môn gì, lôi toẹt đề thi tổ hợp Khoa học Tự nhiên ra cày.

Bạch Thanh Hạ liếc sang, thấy Tô Diệu Diệu đang đi xuống bục giảng, cô hoảng hốt đập nhẹ vào tay Lục Viễn Thu một cái, rồi vội vàng ngồi ngay ngắn như học sinh ngoan.

“Làm cái gì đấy?” Lục Viễn Thu quay sang, mặt tỉnh bơ.

Cô gái nhỏ đá lông nheo liên tục, mắt đảo như rang lạc về phía Tô Diệu Diệu, rồi lại liếc xuống tờ đề Lý Hóa Sinh trên bàn cậu, cái mặt như muốn gào lên: Cậu bảo tớ làm cái gì? Cô xuống kìa!

Lục Viễn Thu nhún vai: “Chả sao cả.”

Bạch Thanh Hạ lườm cậu một cái cháy mặt, rồi mặc kệ cái đồ điếc không sợ súng này. Cô cứ ngỡ cô Tô sẽ cuộn tờ đề lại gõ cho Lục Viễn Thu một cái u đầu, nào ngờ cô lại thản nhiên lướt qua cậu như một cơn gió, không thèm liếc mắt lấy một cái.

Lục Viễn Thu vẫn bình chân như vại làm bài, còn Bạch Thanh Hạ thì tròn mắt kinh ngạc đến mức ngẩn người.

“Bộp!”

Tiếng cuộn giấy gõ vào đầu vang lên giòn tan, nhưng nạn nhân không phải Lục Viễn Thu, mà là Trịnh Nhất Phong.

Tiếng động không lớn nhưng đủ khiến cả lớp giật mình khi Tô Diệu Diệu nghiêm giọng quát: “Trịnh Nhất Phong!”

Trịnh Nhất Phong uể oải ngóc đầu dậy, lưng thẳng lên một chút nhưng mắt vẫn díp lại vì buồn ngủ.

Nhìn cái mặt bàn trống trơn của cậu chàng, Tô Diệu Diệu gằn giọng: “Đề thi đâu? Tối qua làm chưa?”

“Quên mang rồi.” Trịnh Nhất Phong đáp gọn lỏn, giọng ngái ngủ.

Tô Diệu Diệu suýt thì nghẹn họng. Trần Phi ngồi bên cạnh vội vàng đẩy tờ đề tiếng Anh của mình sang: “Cô ơi... cô ơi, để bạn ấy xem chung với em ạ.”

Tô Diệu Diệu nhíu mày, nén giận bỏ qua, tiếp tục giảng phần đọc hiểu.

Mọi người quay lên bảng, Bạch Thanh Hạ cũng thu hồi tầm mắt. Cô nhìn sang Lục Viễn Thu, liếc qua bài thi của cậu, rồi bất ngờ chỉ vào câu trắc nghiệm cuối cùng môn Lý, thì thầm đầy vẻ ngạc nhiên: “Dạng bài khó thế này mà cậu cũng biết làm rồi sao?”

Lục Viễn Thu hất ngược mái tóc (vô hình) ra sau, cười điệu cười thương hiệu đầy gợi đòn: “Lợi hại không?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu, cười tít mắt: “Lợi hại! Tuy đáp án sai nhưng cách làm cũng... tiệm cận đúng rồi.”

Nụ cười trên mặt Lục Viễn Thu cứng đờ.

Cậu giật giật khóe miệng: “Trắc nghiệm... mà cậu bảo đáp án tiệm cận đúng là thế quái nào?”

Bạch Thanh Hạ vẫn ngây thơ động viên: “Cậu chọn B, đáp án là A, A với B đứng cạnh nhau mà, gần lắm.”

“Bà cô ơi, có mỗi bốn đáp án A B C D thôi...”

“Thì... thì cũng là gần đúng rồi mà.”

Lục Viễn Thu lườm cô một cái dài thườn thượt, rồi mếu máo tô đen ô tròn đáp án A.

Cậu đang định vắt óc suy nghĩ tại sao lại chọn A thì bỗng một tiếng quát lớn vang lên từ bục giảng: “Trịnh Nhất Phong!”

Tiếng quát như sét đánh ngang tai khiến cả lớp giật bắn mình, Trịnh Nhất Phong đang gật gù cũng mở bừng mắt.

Tô Diệu Diệu đập mạnh cuộn đề thi xuống bàn giáo viên, chỉ tay ra sau: “Ra cuối lớp đứng nghe giảng cho tôi!”

Mọi người đều sững sờ. Cô Tô nổi tiếng là hoa hậu thân thiện nhất trường, trước đây Trịnh Nhất Phong ngủ trong giờ cô cũng mặc kệ, sao hôm nay lại nổi cơn tam bành thế này?

Chung Cẩm Trình ngồi gần cửa cúi đầu, lẩm nhẩm tính ngày tháng trên đầu ngón tay, rồi ngẩng lên lầm bầm: “30, 31, 1, 2... Quái lạ, hôm nay đâu phải ngày 'đèn đỏ' của nữ thần đâu nhỉ?”

Cậu chàng lại ngơ ngác nhìn lên.

Thấy Trịnh Nhất Phong vẫn ngồi ỳ ra đó, Tô Diệu Diệu lại quát: “Nghe thấy không? Lời cô nói là gió thoảng bên tai em đấy à?!”

Trịnh Nhất Phong cúi đầu, lầm lũi đứng dậy đi xuống cuối lớp.

Tô Diệu Diệu lúc này mới hậm hực giũ tờ đề thi, giọng vẫn còn run run vì giận: “Tiếp tục... vừa nãy sửa đến câu mấy rồi?”

Cao Cường nhắc: “Câu trắc nghiệm thứ ba ạ.”

Cô giáo trên bục giảng trừng mắt nhìn về phía cuối lớp một cái rồi mới tiếp tục giảng bài.

Lục Viễn Thu quay đầu lại nhìn, suýt thì rớt hàm. Trịnh Nhất Phong dựa lưng vào tường cuối lớp, lại nhắm mắt, tiếng thở đều đều vang lên.

Vãi chưởng đại ca, đứng thế mà cũng ngủ được? Tại hạ bái phục!

Hết một tiết, Lục Viễn Thu mới cày được nửa đề thi. Chuông reo, Tô Diệu Diệu đi thẳng xuống cuối lớp.

“Đi theo cô vào văn phòng.” Cô ra lệnh cho Trịnh Nhất Phong, giọng điệu không cho phép từ chối.

Lục Viễn Thu đang định làm tiếp, bỗng máu hóng hớt nổi lên. Thấy hai người ra khỏi lớp, cậu cầm tờ đề thi giả vờ đi hỏi bài rồi lén lút bám theo. Ai dè quay lại thấy Chung Cẩm Trình cũng đang rón rén đi sau lưng.

“Mày làm cái gì đấy?”

“Mày làm gì tao làm nấy.”

Lục Viễn Thu lười đôi co. Đợi Trịnh Nhất Phong và cô Tô vào văn phòng, cậu cầm đề thi, khom lưng như đặc công lẻn đến dưới cửa sổ văn phòng.

Bên trong cửa sổ là bàn làm việc của Tô Diệu Diệu. Lục Viễn Thu cười gian, ngồi xổm xuống, quay đầu lại thì nụ cười tắt ngấm. Chung Cẩm Trình cũng đang ngồi xổm lù lù bên cạnh.

“Mày là keo dính chó à?”

“Phì, mày mới phải.”

Hai thằng bắt đầu dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên trong.

“Trịnh Nhất Phong, thái độ của em là sao hả? Sắp thi thử lần 1 rồi, sắp học kỳ cuối lớp 12 rồi, em tưởng em biết khống chế điểm số là được à? Cứ cái đà này cô không tin em đỗ nổi đại học hạng nhất đâu!”

Khống chế điểm số? Lục Viễn Thu và Chung Cẩm Trình nhìn nhau, mắt tròn mắt dẹt.

“Cô cứ tưởng qua cái đêm giao thừa ấy em sẽ thay đổi, sẽ bắt đầu nghiêm túc học hành, hóa ra lại chứng nào tật nấy à? Em định buông xuôi, định trượt dài mãi thế này cho đến chết sao?”

Tô Diệu Diệu có vẻ thực sự rất tức giận, mắng xối xả không ngừng nghỉ, nhưng Trịnh Nhất Phong từ đầu đến cuối vẫn im thin thít như hến.

Chung Cẩm Trình nghe mãi không thấy nội dung tình cảm nào, lầm bầm “chán phết” rồi bỏ đi.

Lục Viễn Thu quay đầu nhìn, thấy Bạch Thanh Hạ cầm bình nước đi ra khỏi lớp, nhìn dáo dác về phía này. Lục Viễn Thu vội đưa ngón tay lên miệng: “Suỵt!”

Bạch Thanh Hạ chớp chớp mắt khó hiểu, vừa đi về phía nhà vệ sinh vừa ngoái đầu lại nhìn mấy lần với vẻ tò mò đáng yêu.

Nghe tiếng mở cửa văn phòng, Lục Viễn Thu vội bật dậy, giả bộ cầm đề thi đứng dựa lan can đọc rất chăm chú.

Trịnh Nhất Phong bước ra, nhìn thấy cậu thì gọi: “Lục Viễn Thu.”

Hai người tựa vào lan can trước cửa lớp. Lục Viễn Thu tưởng Trịnh Nhất Phong gọi mình để tâm sự chuyện đời, ai dè đứng hứng gió lạnh teo cả người mà cậu chàng vẫn im như thóc.

Lục Viễn Thu không nhịn được nữa: “Đại ca, lạnh sun vòi rồi đấy, rốt cuộc ông muốn nói cái gì?”

Trịnh Nhất Phong quay đầu, liếc nhìn vào tờ đề thi trên tay Lục Viễn Thu, vài giây sau mới nhả ra hai chữ: “Chọn A.”

“Hả?”

Trịnh Nhất Phong hất cằm về phía câu trắc nghiệm Vật lý cuối cùng mà Lục Viễn Thu đang kẹt.

Lục Viễn Thu cười khẩy: “Đoán bừa à?”

Trịnh Nhất Phong lặng lẽ lắc đầu, tiếp tục nhìn xa xăm về phía tòa nhà đối diện, ánh mắt vô định, không biết đang nghĩ gì.

“Không phải đoán bừa?” Lục Viễn Thu nói xong tìm một câu trắc nghiệm nhiều đáp án đang bỏ trống, thử thách: “Thế câu này, chọn gì?”

Trịnh Nhất Phong liếc qua, chăm chú khoảng mười giây rồi phán: “A C.”

Lục Viễn Thu bán tín bán nghi lật đật giở trang đáp án cuối cùng ra xem.

Vãi chưởng! Đúng thật!

Tên này chẳng phải học kỳ sau nỗ lực học tập mới thi tốt sao? Chẳng lẽ hắn là thiên tài ẩn dật, vốn dĩ đã giỏi sẵn rồi???

“Lại đoán bừa à?” Lục Viễn Thu hỏi lại, giọng đầy nghi ngờ.

Trịnh Nhất Phong vẫn lắc đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!