Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 221 : Trịnh Nhất Phong, dậy đi nào

Chương 221 : Trịnh Nhất Phong, dậy đi nào

Bảy người còn lại ngồi trong phòng bao đợi Tô Diệu Diệu ra ngoài thanh toán. Ba phút sau, cô quay lại, Lục Viễn Thu nhận thấy nét mặt cô hơi là lạ, còn liếc nhìn Trịnh Nhất Phong.

Lục Viễn Thu đoán được đại khái, chỉ cười mà không nói gì.

Tô Diệu Diệu không nói gì, mọi người rời khỏi phòng bao. Bạch Thanh Hạ luyến tiếc ngoái nhìn bàn ăn còn thừa đầy đồ ăn. Lục Viễn Thu đi được vài bước, thấy cô chưa theo kịp liền quay lại kéo cô đi: “Đi thôi đi thôi, bỏ đi.”

“Tiếc quá...”

Cô gái nhỏ không hiểu thế giới của người giàu, tiếc hùi hụi bị Lục Viễn Thu lôi đi, biết thế lúc nãy cố ăn thêm mấy miếng.

Ra đến ngoài, Tô Diệu Diệu đứng cạnh Trịnh Nhất Phong, lấy từ ví ra một xấp tiền định nhét vào túi áo cậu. Nhưng Trịnh Nhất Phong đút hai tay vào túi quần, bước sang một bên, không thèm nhìn cô, động tác rất tự nhiên.

Nhìn cảnh này, Tô Diệu Diệu không nhịn được lắc đầu cười.

Quả nhiên tính cách của cậu nhóc này là vậy, thích dùng hành động thay lời nói... Tô Diệu Diệu chợt ngẩn người, rõ ràng mới tiếp xúc vài ngày ngắn ngủi, nhưng cô lại có cảm giác như đã quen biết Trịnh Nhất Phong từ rất lâu rồi.

Có lẽ vì những trải nghiệm mấy ngày qua quá khó quên chăng.

Người phụ nữ mỉm cười, do dự một chút rồi cất tiền vào ví, lát nữa tính sau.

“Phố đi bộ náo nhiệt thật đấy.” Cao Cường ngó nghiêng dòng người đông đúc, tầm này người còn đông hơn cả dịp Quốc khánh.

Bạch Thanh Hạ cũng cảm thán nhìn cảnh tượng trước mắt.

Lúc vào nhà hàng chưa để ý, giờ nhìn kỹ mới thấy kiến trúc ở đây thật thời thượng và rực rỡ sắc màu. Ánh đèn neon đủ màu sắc lấp lánh khắp các tòa nhà thương mại xung quanh. Cô xoay người ngắm nhìn, những tấm biển quảng cáo trên đầu xếp chồng lên nhau như những bức tranh vẽ trên tường, hoa mắt chóng mặt.

Phía trước có một tháp đồng hồ, có vẻ là trung tâm của phố đi bộ. Đợi đến 12 giờ đêm, chắc mọi người sẽ tập trung dưới đó để reo hò chúc mừng năm mới. Bạch Thanh Hạ háo hức tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh thú vị.

Lục Viễn Thu nhìn thấy hàng bán bóng bay, liền kéo tay cô đi về phía đó. Tô Diệu Diệu vội gọi với theo: “Hai em đi đâu thế?”

Lục Viễn Thu quay lại hét lớn: “Bọn em đi dạo riêng một lát! Cô yên tâm! Không lạc đâu ạ!”

Tô Diệu Diệu chụm hai tay làm loa, hét to: “Thế 12 rưỡi tập trung ở cửa nhà hàng này nhé!”

“Vâng ạ!”

Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ đi rồi, Tào Sảng và Nguyễn Nguyệt Như bỗng nhiên “mất” hai đồng minh thân thiết, liền quay sang bảo Tô Diệu Diệu: “Cô Tô ơi, bọn em cũng đi dạo riêng đây ạ.”

Tô Diệu Diệu dặn dò: “Ừ được rồi, chú ý an toàn nhé, 12 rưỡi tập trung ở đây.”

“Ok cô!”

Tào Sảng đeo ba lô cùng Nguyễn Nguyệt Như hòa vào dòng người.

Cửa nhà hàng giờ chỉ còn lại bốn người.

Cao Cường nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, nói với Tô Diệu Diệu: “Cô ơi, thế hai đứa em cũng đi dạo riêng nhé!”

Tô Diệu Diệu cười gật đầu: “Được, nhớ tập trung đúng giờ.”

“Hả?!” Chung Cẩm Trình chưa kịp phản ứng thì đã bị Cao Cường đẩy đi: “Đi đi đi, đằng kia có vẻ vui lắm! Đi với tao!”

“Không phải, tao, tao...” Chung Cẩm Trình cứ thế bị Cao Cường vừa đẩy vừa kéo đi khỏi cửa nhà hàng.

Lúc này chỉ còn lại hai người.

Trịnh Nhất Phong không ngờ hôm nay mình lại có cơ hội nói chuyện riêng với Tô Diệu Diệu.

“Em cầm lấy tiền đi, cô là giáo viên, em là học sinh, giờ cô mời em, sau này em tốt nghiệp đại học, có cơ hội thì mời lại cô, được không?”

Tô Diệu Diệu nói xong lại mở ví, lấy xấp tiền ra đưa cho Trịnh Nhất Phong.

“Lúc đó chúng ta còn cơ hội gặp lại nhau không ạ?”

Trịnh Nhất Phong nhìn cô chằm chằm.

Tô Diệu Diệu sững người trước câu hỏi này.

Dường như nhận ra câu nói hơi mập mờ, Trịnh Nhất Phong nhếch mép cười gượng, vội nói: “Ý em là... em tốt nghiệp đại học cũng phải bốn năm năm nữa, lúc đó cô cũng không còn ở trường số 7, liên lạc lại khó lắm...”

Tô Diệu Diệu cười: “Khó gì đâu, chẳng phải chúng ta đã kết bạn rồi sao?”

Nhưng có phương thức liên lạc đâu phải là rào cản duy nhất ngăn cách hai người... Trịnh Nhất Phong thầm nghĩ.

Cậu vẫn không nhận tiền, hất hàm về một hướng: “Chúng ta cũng đi dạo chút đi cô?”

“Được.”

Thằng nhóc này, định để cô nợ em mãi à? Tô Diệu Diệu nhìn bóng lưng cậu học trò, bất lực cất tiền vào ví lần nữa.

Hai người hòa vào dòng người, ngắm nhìn những cửa hàng rực rỡ sắc màu hai bên đường, nghe tiếng ồn ào náo nhiệt xung quanh, nhưng giữa họ lại có một sự im lặng lạ thường.

Sánh vai đi được vài phút, Tô Diệu Diệu bất ngờ hỏi: “Trịnh Nhất Phong, sau này em định làm gì?”

Trịnh Nhất Phong lắc đầu.

Tô Diệu Diệu định nói tiếp thì Trịnh Nhất Phong ngắt lời: “Có phải cô thấy em suốt ngày lêu lổng, sống qua ngày đoạn tháng không?”

Tô Diệu Diệu cười nhẹ: “Lêu lổng thì không đến mức... nhưng cô thấy em đúng là đang sống cho qua ngày thật. Em có thấy cô nói khó nghe không?”

Trịnh Nhất Phong quay sang nhìn cô, mỉm cười lắc đầu.

Với cậu, được nghe người phụ nữ bên cạnh nói chuyện đã là một niềm hạnh phúc rồi. Khó nghe ư? Sao có thể chứ, những lời khó nghe hơn cậu đã nghe hàng ngàn lần rồi.

Tô Diệu Diệu tiếp tục: “Trịnh Nhất Phong, em có từng nghĩ sẽ nỗ lực hết mình trong nửa học kỳ cuối cùng này không?”

“Không cần nỗ lực đâu cô, chỉ cần em muốn, chắc chắn sẽ đỗ đại học top 1.” Trịnh Nhất Phong thản nhiên đáp.

“Thật không đấy?”

Tô Diệu Diệu cười nhìn cậu, tất nhiên là không tin, nghĩ cậu học trò chỉ đang chém gió để giữ thể diện trước mặt cô giáo thôi.

Trịnh Nhất Phong đáp chắc nịch: “Thật ạ.”

Tô Diệu Diệu vẫn cười: “Thế em nói cho cô nghe xem, đã tự tin thế sao lần nào cô cũng thấy em ở phòng thi cuối cùng? Nếu không phải cô toàn coi thi phòng cuối thì chắc bị em lừa rồi đấy.”

Trịnh Nhất Phong dừng bước.

Cậu quay người đối diện với cô giáo, không vội trả lời mà đưa chiếc ba lô ra trước ngực, kéo khóa, lôi ra một cây đàn violin.

Tô Diệu Diệu ngẩn người: “Đây là... cây đàn bị đứt dây của cô mà?”

Thảo nào vừa nãy thấy ba lô của Trịnh Nhất Phong cứ phồng lên ở phía trên, hóa ra là đựng đàn violin. Cô vốn để đàn ở hội trường, định ngày kia đi học mới lấy về.

Trịnh Nhất Phong gật đầu: “Em lấy đi đấy, chiều nay em mang ra tiệm đàn nhờ người ta sửa rồi.”

Nói xong cậu đưa cây đàn cho cô. Tô Diệu Diệu nhận lấy, quả nhiên thấy dây đàn đã được thay mới tinh.

Tô Diệu Diệu định cảm ơn thì Trịnh Nhất Phong nói: “Cô Tô, cô coi thi phòng cuối suốt, chẳng lẽ cô không nhận ra em luôn ngồi ở vị trí số 1 sao?”

Tô Diệu Diệu sững người.

Cô nhớ lại những kỳ thi lớn trong hai năm qua, hầu như lần nào bước vào phòng thi cuối cùng, người đầu tiên cô nhìn thấy cũng là Trịnh Nhất Phong...

Tô Diệu Diệu thắc mắc: “Em cố tình à? Tại sao?”

Trịnh Nhất Phong hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao. Cậu thực sự yêu bầu trời đêm của Lô Thành vô cùng.

“Bởi vì... em biết cô sẽ coi thi phòng cuối cùng.”

Cậu thiếu niên bình thản nói.

Đôi mắt đẹp của Tô Diệu Diệu mở to hết cỡ.

Cô nhìn khuôn mặt điển trai của cậu học trò, ngẩn ngơ hồi lâu, một lúc sau mới gượng gạo dời mắt đi.

Tô Diệu Diệu muốn nói gì đó lại thôi, nụ cười trên môi cứng đờ. Cô vắt óc suy nghĩ nên nói gì, nhưng lời đến miệng lại nghẹn ứ.

“Em... ha ha, em... Thấy em hay ngủ gật, làm cô cứ tưởng em học kém thật đấy, thằng nhóc này diễn sâu gớm nhỉ, còn biết khống chế điểm số nữa cơ à?” Tô Diệu Diệu vội lảng sang chuyện khác. Cô bỗng thấy hơi hoảng loạn, mà người ta khi hoảng loạn thường hay nói linh tinh để che giấu cảm xúc.

Tô Diệu Diệu: “Nhưng mà... nhưng mà qua mấy ngày nay, cô sắp quên mất em là đứa trẻ ham ngủ ngày nào rồi đấy.”

Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “đứa trẻ”.

Trịnh Nhất Phong nhìn cô, nói: “Đó là vì, có một người thường xuyên nói với em: 'Trịnh Nhất Phong, dậy đi nào'.”

“Đó là câu nói mà mỗi lần bước vào phòng thi cô đều nói... Hình như mỗi lần đi thi em đều chờ đợi câu nói ấy vang lên trên đầu mình, nghe thấy rồi, trong lòng mới thấy mãn nguyện.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!