Chương 219 : Ba chàng trai đeo ba lô
Dạ tiệc Tết Dương lịch kết thúc, rời khỏi trường, Lục Viễn Thu đưa Bạch Thanh Hạ đến Siêu thị Thực phẩm Tươi sống Bốn Mùa. Vừa bước vào siêu thị, điện thoại cậu vang lên tiếng báo tin nhắn.
Tần Lạc gửi cho cậu mấy tấm ảnh. Vì không có QQ của Bạch Thanh Hạ nên mọi việc anh đều bàn bạc với Lục Viễn Thu.
Đó là những bức ảnh chụp Bạch Thanh Hạ khi đang múa, có vài tấm chụp chính diện, vài tấm chụp góc nghiêng, tấm nào cũng đẹp lung linh.
[Tần Lạc]: Chủ biên bảo anh hỏi em xem nên chọn tấm nào? Có ngại lộ hết mặt hay gì không?
Lục Viễn Thu xem kỹ từng tấm một, rồi trả lời: “Lấy tấm góc nghiêng cuối cùng đi anh. Bọn em vẫn là học sinh, lộ mặt nhiều quá không hay lắm. Với lại loại ảnh này quan trọng là ở thần thái, gợi mở, chứ không phải tả thực. Cảm giác mờ ảo lung linh thực ra lại càng dễ khơi gợi ký ức và liên tưởng của mọi người hơn. Nếu mặt Bạch Thanh Hạ rõ nét quá, ngược lại sẽ khó khiến họ nhớ về nữ chính thanh xuân trong lòng mình.”
[Tần Lạc]: Chuẩn luôn, nghe đàn em Lục nói chuyện mà anh đây thấy xấu hổ thay cho bản thân.
Lục Viễn Thu cười đáp: “Anh quá lời rồi. Còn về video quay được, anh cứ yên tâm đăng lên trang web chính thức đi ạ, độ lan truyền của video chắc chắn không bằng báo giấy đâu, nên anh cứ đăng thoải mái.”
Năm 2010 mạng internet chưa phát triển như bây giờ, điều đó đúng là sự thật.
[Tần Lạc]: Ok, anh sẽ chuyển lời cho chủ biên ngay. À đúng rồi, chủ biên còn hỏi em có ngại đăng kèm tấm ảnh em đứng dưới sân khấu nhìn cô bé múa không? Đại loại là trên báo sẽ dán khoảng hai tấm ảnh.
Lục Viễn Thu sững sờ, nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cậu ngượng ngùng trả lời: “Đừng đăng ảnh em nhảy múa nhé, quê chết đi được, cứ đăng ảnh em đứng yên ở đó là được rồi anh.”
Lúc đó thấy Bạch Thanh Hạ bứt phá bản thân trên sân khấu, cậu vui quá nên mới không kìm được mà nhảy theo, giờ nghĩ lại thấy ngượng chín cả mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Hưng phấn quá đà, hưng phấn quá đà...
[Tần Lạc]: Ha ha ha, được rồi.
[Tần Lạc]: Đàn em Lục, hy vọng đây không phải lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, mong rằng sau này còn có cơ hội hợp tác.
[Nhất Diệp Tri Thu]: Em cũng vậy, đàn anh Tần.
Tần Lạc lại gửi thêm một cái icon mặt cười mỉm chi, nhìn cái icon này Lục Viễn Thu hết muốn trả lời, bèn cất điện thoại đi.
Bạch Thanh Hạ đã đi đến chỗ bố, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán ông. Lục Viễn Thu nhìn sang ông bố đang ngồi cạnh quầy thu ngân.
Lục Thiên đang soi gương tỉa lông mũi, ngước mắt liếc nhìn con trai: “Sao thế con trai?”
Lục Viễn Thu: “Hôm nay tan làm bố đưa chú Bạch về nhà mình nhé, con đưa Bạch Thanh Hạ đi phố đi bộ trung tâm đón giao thừa, qua 12 giờ đêm bọn con mới về.”
Lục Thiên bỏ gương xuống, dặn dò: “Được thì được, nhưng chỗ đó đông người, chú ý an toàn đấy.”
“Vâng.”
Lục Viễn Thu liếc nhìn xuống dưới: “Đồ con nhờ bố mua đâu?”
Lục Thiên lấy ra đặt lên bàn. Lục Viễn Thu tặc lưỡi một cái, vội vàng kéo khóa ba lô nhét vào, cau mày nói: “Cẩn thận chút, con muốn tạo bất ngờ cho cậu ấy, đừng để cậu ấy nhìn thấy trước.”
Lục Thiên hừ mũi khinh khỉnh: “Tặng mấy thứ này thì có gì lạ đâu, bất ngờ cái nỗi gì?”
“Con tặng thì nó là bất ngờ.” Lục Viễn Thu hất hàm nhìn bố, vẻ mặt đắc ý ra mặt.
Lục Thiên nhìn bóng lưng con trai đi xa, bĩu môi “xì” một tiếng.
Ở siêu thị đến 7 giờ tối, Bạch Thanh Hạ nằng nặc đòi về nhà một chuyến. Lục Viễn Thu đành đưa cô về hẻm Quế Hoa. Cô gái nhỏ bảo cậu đợi dưới nhà, một lát sau, cô thay một chiếc áo bông màu hồng đi xuống.
Lần trước Lục Viễn Thu đưa cô đi mua tổng cộng hai cái áo bông, một cái trắng, một cái hồng. Nhìn biểu cảm của cô lúc đó là Lục Viễn Thu biết thừa cô thích cái màu hồng này nhất.
“Về nhà chỉ để thay bộ đồ thôi á?”
Nghe Lục Viễn Thu thắc mắc, Bạch Thanh Hạ không trả lời, bàn tay nhỏ nắm chặt xấp tiền lẻ trong túi áo.
Cô chưa từng đi phố đi bộ trung tâm, nhưng thường nghe mọi người kể về nơi náo nhiệt ấy. Hai người đến giờ vẫn chưa ăn tối, đến đó chắc chắn phải tiêu tiền, Bạch Thanh Hạ không muốn tiêu tiền của Lục Viễn Thu.
Gọi taxi xong, Lục Viễn Thu đặc biệt ngồi ghế sau cùng cô. Cậu nhắn tin hỏi địa điểm hẹn gặp những người khác, bỗng thấy Trịnh Nhất Phong nhắn tin bảo cô Tô đã đặt nhà hàng rồi.
Lục Viễn Thu nói: “Hình như cô Tô muốn mời tất cả chúng ta ăn tối đấy.”
Trong những tình huống thế này, Bạch Thanh Hạ luôn không có chủ kiến, chỉ gật đầu rồi im lặng chờ Lục Viễn Thu quyết định.
“Thế thì ăn thôi, dù sao cô ấy cũng là giáo viên, chắc nghĩ buổi tối đi chơi mà không mời học sinh ăn cơm thì kỳ quá.” Lục Viễn Thu vừa nói vừa gõ chữ trên điện thoại một lúc rồi mới cất đi.
Bạch Thanh Hạ nói khẽ: “Tớ thấy cô Tô giống bạn cùng trang lứa hơn.”
Lục Viễn Thu gật đầu: “Cũng gần như thế, hình như cô ấy chỉ hơn chúng ta bốn năm tuổi thôi.”
Đến nhà hàng đã hẹn, Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ đứng co ro trước cửa hứng gió lạnh. Cậu nhìn cô gái nhỏ, cười hỏi: “Sao không đan cho mình một cái khăn quàng cổ?”
Bạch Thanh Hạ rụt cổ lại, những sợi tóc bị gió thổi bay lòa xòa trước khuôn mặt trắng trẻo, cô lắc đầu cố gạt những sợi tóc che mắt, đáp: “Hết len rồi.”
Nói xong, cô liếc nhìn chiếc khăn trên cổ Lục Viễn Thu, trong lòng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Đợi vài phút thì mọi người cũng tàm tạm đông đủ. Lục Viễn Thu nhìn Nguyễn Nguyệt Như đang run cầm cập trong gió lạnh, ghé tai Bạch Thanh Hạ thì thầm: “Tớ biết ngay là thằng Sảng sẽ dẫn Nguyễn Nguyệt Như đến mà.”
Bạch Thanh Hạ co ro trong áo bông, nhìn họ cười tủm tỉm đầy ẩn ý.
Tô Diệu Diệu điểm danh, cộng cả cô là tám người: “Đủ người rồi, chúng ta vào ăn thôi nhỉ?”
Lục Viễn Thu cười đáp: “Vâng ạ!”
Vừa định bước vào, Tô Diệu Diệu bỗng lùi lại một bước, liếc nhìn những chiếc ba lô trên lưng Trịnh Nhất Phong, Lục Viễn Thu và Tào Sảng, cười hỏi: “Ba chàng trai này đi chơi giao thừa mà vẫn đeo ba lô, không quên ôn tập cho kỳ thi thử à?”
Nghe vậy, Nguyễn Nguyệt Như và Bạch Thanh Hạ như sực tỉnh, cùng quay lại nhìn sau lưng Tào Sảng và Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu cúi đầu: “Khụ khụ.”
Tào Sảng cúi đầu: “Khụ khụ.”
Ho xong, hai người bất ngờ quay sang nhìn nhau, vừa khó hiểu vừa như nhận ra điều gì đó, trố mắt nhìn đối phương.
“Anh Thu, anh...”
“Im.”
Trịnh Nhất Phong cũng giật mình, vai run lên một cái, gượng gạo đáp: “...Em về nhà quên không bỏ ba lô ra ạ.”
Hả? Tô Diệu Diệu ngẩn người nhìn cậu. Cô nhớ rõ sáng nay cái ba lô Trịnh Nhất Phong đeo đâu phải màu này...
Chung Cẩm Trình và Cao Cường đứng trong gió lạnh răng va vào nhau lập cập, giục giã: “Đừng nói nữa, mau vào trong đi, sắp đóng băng thành kem que rồi đây này!!!”
Tám người bước vào phòng bao đã đặt trước. Lúc tìm chỗ ngồi, khung cảnh bỗng trở nên thú vị.
Trịnh Nhất Phong và Chung Cẩm Trình đều đợi Tô Diệu Diệu ngồi trước, Tào Sảng đợi Nguyễn Nguyệt Như ngồi trước, Bạch Thanh Hạ đợi Lục Viễn Thu ngồi trước. Chỉ có mỗi Cao Cường là hồn nhiên tìm một chỗ ngồi phịch xuống, rồi ngơ ngác nhìn cả đám người đang đứng trơ ra đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
