Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Tập 03 - Chương 217 : Thi thử lần 1 và nghỉ đông

Chương 217 : Thi thử lần 1 và nghỉ đông

Cô ấy nói là... bạn diễn ăn ý.

Nghe ba chữ ấy, Trịnh Nhất Phong lặng lẽ quay sang nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Cô khoác lên mình chiếc váy dạ hội đen cao quý, dáng người thon thả, khuôn mặt ngọt ngào. Mái tóc đen nhánh óng ả tựa dải ngân hà, đôi khuyên tai lấp lánh như ngàn vì sao tinh tú.

Trịnh Nhất Phong không kìm được hỏi: “Cô ơi, dù sao đây cũng là sự cố bất khả kháng, tại sao cô lại chọn đổi tiết mục vào phút chót mà không bỏ cuộc ạ?”

Tô Diệu Diệu quay sang lẳng lặng nhìn cậu học trò. Qua mấy ngày tiếp xúc, cô biết Trịnh Nhất Phong tuy vẻ ngoài lầm lì, ít nói nhưng bên trong lại chứa đựng rất nhiều cảm xúc khao khát được bày tỏ.

Những nam sinh như thế này không hiếm, nhưng Tô Diệu Diệu lại cảm thấy Trịnh Nhất Phong rất đặc biệt. Có lẽ là vì ánh mắt chân thành mỗi khi cậu nhìn cô.

Tô Diệu Diệu im lặng vài giây, rồi nghiêm túc nói: “Em quên những gì chúng ta đã nói trên đường đến phòng đàn lần đầu tiên rồi sao? Buổi biểu diễn này là lời chào tạm biệt của chúng ta với trường số 7, đương nhiên không thể bỏ cuộc được.”

Người phụ nữ vỗ nhẹ lên vai cậu: “Cố lên nhé, Trịnh Nhất Phong.”

Trịnh Nhất Phong nhìn cô chăm chú hồi lâu.

...Còn em, giống như một mảnh rác nhỏ bé trôi dạt trong vũ trụ, cứ thế không báo trước mà rơi vào dải ngân hà và ngàn sao lấp lánh ấy, không thể thoát ra, nhưng lại thỏa thích tận hưởng sự vô tận nơi đây...

Cậu thiếu niên điển trai mỉm cười gật đầu: “Vâng, cố lên ạ.”

Tô Diệu Diệu quay lại ra hiệu với cô bạn MC “Bốn mắt”. “Bốn mắt” lúc này mới hoàn hồn, cầm micro nói: “Tiết mục này được đổi thành bản piano bốn tay liên đàn, chương trình xin phép được tiếp tục.”

Nói xong, cô bạn lặng lẽ lui vào cánh gà, thở phào nhẹ nhõm đầy cảm thán.

Giai điệu piano du dương bắt đầu vang lên từ sân khấu. Chủ biên Hồ quay lại chỉ đạo nhiếp ảnh gia, chỉ tay về phía cánh gà bên dưới sân khấu, bảo họ di chuyển vị trí để chụp ảnh hai người, nếu đứng ở góc cũ thì Trịnh Nhất Phong sẽ bị khuất.

Nhiếp ảnh gia râu quai nón và mấy nhân viên vội ôm máy quay chạy xuống, dựng máy ở góc bên cạnh sân khấu. Bản thân ông thì trèo thẳng lên sân khấu, chụp cận cảnh hai người bên cây đàn piano.

Lục Viễn Thu lắng nghe tiếng đàn piano bốn tay hòa quyện, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười. Cậu dường như đã hiểu tại sao Trịnh Nhất Phong lại thay đổi nhiều đến thế trong học kỳ sau.

Cùng nhau trải qua sóng gió thế này, tình cảm không thăng hoa mới là lạ.

Cậu quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ, thấy trên gương mặt cô gái nhỏ đã nở nụ cười tươi tắn từ lúc nào.

Người ta hay bảo cô là hoa khôi lạnh lùng, nhưng nói cô lạnh lùng chi bằng nói cô ít khi để ai bước vào thế giới cảm xúc của mình.

Tô Diệu Diệu từng an ủi cô khi cô buồn, nên cô cũng sẽ đồng cảm với hoàn cảnh của Tô Diệu Diệu, lo lắng khi cô gặp khó khăn và vui mừng khi cô vượt qua được.

Cô gái đã cùng cậu trải qua bao nhiêu chuyện này, thật sự là một người đơn thuần và lương thiện vô cùng.

Kiếp này, cô ấy xứng đáng được sống thật tốt, vui vẻ hạnh phúc trải qua thời cấp ba, đại học và cả cuộc đời.

Lục Viễn Thu xúc động đưa tay xoa đầu Bạch Thanh Hạ, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến thật chân thực.

“Sao thế?” Cô gái nhỏ bị xoa đầu, quay sang hỏi.

Lục Viễn Thu ghé sát vào cô nói: “Đàn hay quá!”

Bạch Thanh Hạ gật đầu lia lịa: “Đúng, hay thật!”

Màn biểu diễn vài phút trôi qua nhanh chóng. Dù chưa từng tập luyện cùng nhau nhưng hai cô trò lại phối hợp ăn ý đến bất ngờ. Bên cây đàn piano, Tô Diệu Diệu đưa tay về phía Trịnh Nhất Phong. Cậu ngẩn người một chút, rồi được cô chủ động nắm tay kéo ra trước sân khấu.

Thấy người phụ nữ bên cạnh cúi chào khán giả, cậu thiếu niên cũng vội vàng cúi người theo. Nghe tiếng vỗ tay như sấm dậy bên tai, cậu ngỡ mình vẫn đang ở trong mơ.

“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Cay cú vãi!” Chung Cẩm Trình ngồi trên ghế đấm ngực thùm thụp.

Lục Viễn Thu quay lại: “Mày cứ tưởng tượng tiếp người ngồi cạnh cô Tô đánh đàn là mày đi là được chứ gì?”

“Có lý.” Chung Cẩm Trình gật đầu cái rụp. Cậu ta nhắm mắt lại, mười ngón tay lơ lửng trước mặt làm động tác đánh đàn, bắt đầu chìm vào ảo tưởng.

Lục Viễn Thu ngớ người, Cao Cường bên cạnh giải thích: “Khả năng đồng cảm của nó tốt lắm.”

Chung Cẩm Trình nhắm mắt, bất ngờ rùng mình một cái vì sướng, mười ngón tay múa may quay cuồng.

Lục Viễn Thu trợn mắt nhìn, méo xệch miệng: “Ảo lòi.”

Xem thêm vài tiết mục nữa thì điện thoại báo tin nhắn.

Lục Viễn Thu lấy ra xem, là tin nhắn của Lưu Vi trong nhóm lớp.

[Lưu Vi]: @All: Ngày mai nghỉ Tết Dương lịch một ngày. Vừa nhận được thông báo từ cấp trên, ngày 18-19/1 sẽ thi thử lần 1, khối 12 bắt đầu nghỉ đông từ ngày 25/1, ngày 10/2 đi học lại.

Lục Viễn Thu đưa điện thoại cho Bạch Thanh Hạ xem.

Những người khác trong lớp 28 có điện thoại cũng cúi xuống xem tin nhắn, tiếng than vãn bắt đầu vang lên râm ran, rồi lan sang các lớp khác. Có vẻ các giáo viên chủ nhiệm khác cũng bắt đầu thông báo.

Cao Cường dậm chân bình bịch: “Tao chịu thua rồi! Nghỉ đông nửa tháng?? Cho về ăn cái Tết xong đi học luôn à?”

Chung Cẩm Trình thì bình thản hơn: “Lớp 12 rồi, chịu thôi. Mày lo nghỉ mấy ngày làm gì, lo thi thử lần 1 đi kìa. Nghe bảo điểm thi thử lần 1 phản ánh sát nhất với điểm thi đại học đấy.”

Lục Viễn Thu hơi chột dạ hỏi: “Có vụ đó thật à?”

“Thật mà.”

“Xì.”

Lục Viễn Thu bĩu môi khinh khỉnh. Tuy có hơi lo lắng, nhưng cậu biết rõ cái “phản ánh sát nhất” này chắc chắn không áp dụng với mình, vì cậu vẫn đang trong giai đoạn ôn tập lại từ đầu cơ mà.

Kiến thức các môn đã ôn xong một lượt rồi, giờ chỉ còn làm quen với các dạng đề thôi.

Thi thử lần 1, điểm có thấp một chút chắc cũng bình thường... nhỉ?

Lúc này Lục Viễn Thu lại nhớ đến con đường học sinh năng khiếu thể dục, cảm ơn tám đời tổ tông nhà Lý Đặc Kiều đã mang đến tia hy vọng này.

Bên cạnh có động tĩnh, Bạch Thanh Hạ đưa trả điện thoại. Vẻ mặt cô không có gì thay đổi, chắc chắn cô chẳng quan tâm nghỉ đông dài ngắn thế nào, cùng lắm chỉ lo lắng vụ thi thử thôi.

Lục Viễn Thu nhận điện thoại, bất ngờ ghé sát mặt vào cô.

Cô gái nhỏ giật mình rụt cổ lại, thấy cậu nhìn chằm chằm mình thì ấp úng hỏi: “Làm... làm gì thế?”

“Cho tớ mượn não cậu được không?”

“Không.” Bạch Thanh Hạ hiểu ý cậu, bĩu môi từ chối ngay.

“Tại sao? Quan hệ chúng mình chưa đủ tốt à? Tớ tốt với cậu thế mà mượn tí không được à? Có phải tớ không trả đâu.”

Lục Viễn Thu giở giọng “đạo đức giả”, ghé sát người vào cô: “Cho tớ hít tí chất xám đi...”

Nói xong cậu ngẩng đầu lên, thấy một người phụ nữ mặc áo phao xanh đang đứng lù lù bên cạnh cô gái nhỏ.

Lưu Vi đẩy gọng kính, nghiêm mặt nhìn xuống cậu thiếu niên đang ngồi trên ghế.

Lục Viễn Thu bình tĩnh thu hồi ánh mắt, cầm đuôi tóc Bạch Thanh Hạ lên ngắm nghía, cảm thán: “Tóc mượt thật đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!