Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 216 : Bạn diễn ăn ý

Chương 216 : Bạn diễn ăn ý

“Biểu diễn Tết Dương lịch á? Cỡ mày á? Cả ngày ù lì như cái xác chết trôi mà cũng nằm mơ giữa ban ngày à!”

“Tao nói cho mày biết, lát nữa tao có hẹn phải ra ngoài, mày ở nhà đợi đến giờ đưa thằng Tuấn Hào đi học ngoại ngữ.”

“Suốt ngày không làm việc chính, toàn nghĩ ba cái chuyện tào lao... Còn nữa, chuyện tao bảo mày xin tiền chú hai, mày đã nói chưa?”

Một tiếng trước buổi tổng duyệt đầu tiên, Trịnh Nhất Phong đứng trong phòng khách, mặt không cảm xúc, trơ như khúc gỗ nghe người phụ nữ trước mặt mắng nhiếc.

Điện thoại báo tin nhắn, cậu cúi xuống xem.

[Nhất Diệp Tri Thu]: Đi chưa? Tôi vừa gặp Bạch Thanh Hạ xong mới nhớ ra quên mang đàn, giờ phải chạy về lấy, lúc nào đi thì bảo tôi một tiếng.

Trịnh Nhất Phong chưa kịp trả lời thì điện thoại đã bị người phụ nữ giật phăng mất.

Cậu ngẩng đầu nhìn mẹ kế.

Trước mặt cậu là một người phụ nữ xinh đẹp, da trắng, dáng chuẩn dù đã gần bốn mươi, khoác áo lông chồn bên ngoài chiếc váy dài màu đỏ rượu vang, toát lên vẻ sang trọng, quý phái.

Gương mặt bà ta trông rất hiền lành, khiến người ta khó tin những lời cay nghiệt vừa rồi lại thốt ra từ miệng bà ta.

Trịnh Nhất Phong lờ mờ nhớ lại hồi bé, lần đầu tiên gặp người phụ nữ này, bà ta còn ngồi xổm xuống cười véo má cậu, rồi rưng rưng nước mắt ôm chặt cậu vào lòng, thủ thỉ những lời dịu dàng:

“Cục cưng bé bỏng, vừa đáng yêu vừa đáng thương. Từ nay cô sẽ là mẹ của con, được không? Cô sẽ chăm sóc con thật tốt, để Phong Phong sau này cũng là đứa trẻ có mẹ.”

Nhưng từ khi bố mất tích, mẹ kế thay đổi tâm tính hoàn toàn. Đôi khi Trịnh Nhất Phong cũng thấy bà ta đáng thương, có lẽ vậy.

“Mày có nghe tao nói không hả?!”

Mẹ kế cầm điện thoại chất vấn.

Trịnh Nhất Phong đáp: “Lần trước tôi đã dạy nó đường đi đến lớp học thêm rồi, nó tự đi được, không cần tôi đưa.”

Người phụ nữ xinh đẹp cười khẩy: “Trịnh Nhất Phong, mày còn chưa đủ tuổi thành niên mà đã coi em mày là cục nợ rồi à? Nếu tao không có nhà, có phải mày định vứt nó ra đường mặc kệ sống chết không?”

Trước sự vô lý của bà ta, Trịnh Nhất Phong hít sâu một hơi, không muốn tranh cãi.

“Nói đi chứ! Câm rồi à?!”

Thấy cậu im lặng, bà ta càng được nước lấn tới: “Giống hệt con mẹ mày, lầm lì lầm lì, bề ngoài thì nho nhã thư sinh, trong lòng không biết chứa bao nhiêu mưu mô chước quỷ. Hừ, đúng là cha mẹ nào con nấy.”

Trịnh Nhất Phong siết chặt nắm đấm, không nhịn được nữa nghiến răng nói: “Đúng đấy, cha mẹ nào con nấy!”

Nói xong, cậu trừng mắt nhìn thằng em trai đang trốn sau ghế sô pha đầy ẩn ý. Đột nhiên, “bốp” một tiếng, người phụ nữ tát thẳng vào mặt cậu.

Trịnh Nhất Phong nghiêng mặt, thở hổn hển. Người phụ nữ cũng thở hổn hển. Phòng khách chìm vào im lặng hồi lâu, chỉ còn tiếng khóc thút thít của thằng em trai sau ghế sô pha.

Người phụ nữ hừ lạnh, mắt hơi đỏ hoe, rồi cười nhạt: “Đừng trách tao đối xử với mày như thế, Trịnh Nhất Phong. Muốn trách thì trách ông ta ấy, cái người đã bỏ rơi mẹ con tao, cái nhà này ra nông nỗi này đều là do một tay ông ta gây ra.”

“Mày là đồ rác rưởi bị vứt bỏ.”

“Tao cũng thế...”

“Khi người ta không nhìn thấy chút hy vọng nào ở chúng ta nữa, họ sẽ vứt bỏ chúng ta không thương tiếc, như vứt rác rưởi sang một bên, vĩnh viễn không bao giờ đoái hoài tới nữa.”

...

Ngón tay Trịnh Nhất Phong khựng lại trên phím đàn. Cậu quay sang nhìn Tô Diệu Diệu.

Tô Diệu Diệu cũng quay lại nhìn cậu, nở nụ cười đầy áy náy, rồi lo lắng xem xét cây đàn violin bị hỏng, hy vọng có thể sửa chữa được.

Trên khán đài, Lục Viễn Thu lắc đầu ngán ngẩm: “Haiz, hai lần tổng duyệt mà vẫn chẳng ra đâu vào đâu. Đừng gọi là Nhất Diệp Tri Thu nữa, gọi là Đa Sự Chi Thu (Mùa thu lắm chuyện) đi.”

Bạch Thanh Hạ lo lắng nhìn lên sân khấu, hai tay nắm chặt. Giống như Tô Diệu Diệu từng an ủi cô khi cô buồn, lúc này cô cũng rất muốn đến an ủi cô giáo, nhưng cô không làm được.

“Làm sao bây giờ...” Cô gái nhỏ thì thầm.

Lục Viễn Thu nói: “Đàn đứt dây không sửa ngay được đâu, ít nhất là bây giờ. Một là Trịnh Nhất Phong độc tấu piano, hai là bỏ tiết mục.”

Bạch Thanh Hạ quay sang nhìn cậu, trong lòng thầm lo lắng thay cho Tô Diệu Diệu.

Trịnh Nhất Phong nhìn bóng lưng cô giáo, lặng lẽ cúi đầu nhìn những phím đàn đen trắng. Cậu biết đàn violin đứt dây có nghĩa là gì, tiết mục này không thể tiếp tục được nữa.

Nhưng cậu thấy không cam lòng.

Cậu nhớ lại sự do dự khi nhắn tin cho cô giáo, nhớ lại không khí hòa hợp khi tập luyện trong phòng đàn, nhớ lại câu “Cố lên” của Lục Viễn Thu trước khi lên sân khấu, và nhớ cả cái tát của mẹ kế vì kiên quyết đi tập văn nghệ.

“Khi người ta không nhìn thấy chút hy vọng nào ở chúng ta nữa, họ sẽ vứt bỏ chúng ta.”

Trịnh Nhất Phong cũng nhớ đến câu nói này.

Cậu từng từ bỏ rất nhiều thứ, cũng từng bị vứt bỏ rất nhiều lần. Nhưng buổi dạ tiệc Tết Dương lịch lần này là việc duy nhất cậu kiên trì thực hiện nghiêm túc đến gần cuối cùng.

Nhưng giờ đây khi sắp đến đích, dường như lại đi vào ngõ cụt của sự từ bỏ.

Số phận của rác rưởi, thật khó thay đổi.

Khán giả bên dưới bắt đầu xôn xao bàn tán. Chủ biên Hồ quay lại nhìn, ra hiệu cho nhân viên quay phim tạm dừng ghi hình.

“Tiếc thật, tiết mục này vốn nằm trong danh sách chọn video, nghe nói là tiết mục song tấu của giáo viên và học sinh.” Chủ biên Hồ nói.

Tần Lạc thở dài, bắt đầu nhìn xuống các tiết mục sau trong danh sách.

MC “Bốn mắt” thấy Tô Diệu Diệu mãi chưa sửa xong đàn, bèn đi lên sân khấu xem xét, rồi hỏi: “Thế nào rồi cô? Sửa được không ạ?”

Tô Diệu Diệu bất lực quay lại lắc đầu, nhưng cô nói ngay: “Trịnh Nhất Phong có thể tiếp tục độc tấu piano, cô xuống trước đây.”

“Bốn mắt” quay sang hỏi Trịnh Nhất Phong: “Đàn anh Trịnh, anh muốn độc tấu không ạ?”

Trịnh Nhất Phong nhếch mép, cười nhẹ lắc đầu: “Không cần đâu.”

Cậu đứng dậy nhìn Tô Diệu Diệu, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ cười nói: “Chúng ta xuống thôi cô.”

Tô Diệu Diệu cau mày: “Trịnh Nhất Phong, nghe lời cô, em đàn nốt bài đi.”

Trịnh Nhất Phong lắc đầu kiên quyết: “Không ạ, tiết mục mà không có bạn diễn... thì tiếp tục cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Nói xong cậu lặng lẽ cúi đầu đi về phía sau cánh gà. “Bốn mắt” thấy vậy cầm micro nói với khán giả: “Xin lỗi mọi người, do sự cố đạo cụ nên tiết mục này...”

Chưa nói hết câu, Tô Diệu Diệu bất ngờ giật lấy micro.

Cảnh tượng này khiến Lục Viễn Thu và mọi người trên khán đài trợn tròn mắt.

...Micro hôm nay bị cướp liên tục thế nhỉ?? “Bốn mắt” há hốc mồm kinh ngạc.

Tô Diệu Diệu mỉm cười nói: “Chương trình vẫn tiếp tục.”

Nói xong cô trả micro cho “Bốn mắt”, rồi đuổi theo nắm lấy tay Trịnh Nhất Phong: “Nhất Phong, đợi đã.”

Trịnh Nhất Phong quay lại, thấy Tô Diệu Diệu mỉm cười khích lệ bằng giọng ngọt ngào: “Đi theo cô.”

Cô dắt tay cậu đi đến bên cây đàn piano, ngồi xuống. Điều khiến Trịnh Nhất Phong và cả hội trường khó hiểu là Tô Diệu Diệu cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.

Hai người ngồi song song trên ghế. Người phụ nữ quay sang, nghiêm túc hỏi cậu học trò: “Nhất Phong, bản Sonata cho hai người chơi piano cung Đô trưởng của Mozart, em biết chơi không?”

Biết... Nhưng Trịnh Nhất Phong kinh ngạc nhìn cô giáo.

Tô Diệu Diệu bật cười, nghiêng đầu: “Sao thế? Giáo viên không được biết chơi piano à? Hửm?”

Trịnh Nhất Phong cười: “Biết ạ.”

Tô Diệu Diệu gật đầu, nhìn những phím đàn đen trắng trước mặt, đặt đôi bàn tay trắng ngần lên phím đàn, giọng nói trong trẻo cất lên:

“Vậy chúng ta đổi tiết mục nhé, bạn diễn ăn ý của cô.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!