Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 213 : Nàng thiên nga trong dạ tiệc Tết Dương lịch

Chương 213 : Nàng thiên nga trong dạ tiệc Tết Dương lịch

Dưới sự hướng dẫn của hội học sinh, các lớp bắt đầu xếp hàng lần lượt tiến vào hội trường lớn, ổn định chỗ ngồi theo vị trí đã phân.

Bên ngoài lạnh thấu xương, bên trong lại ấm áp, Lưu Vi đứng ở cửa, kéo khóa áo phao xuống.

Phía trước hội trường, hai bên trái phải có khá nhiều cửa, lần lượt là phòng trang điểm, phòng thay đồ, phòng điều khiển âm thanh ánh sáng và phòng nghỉ của nhân viên tòa soạn báo.

“Điều hòa ấm thật đấy.”

Trên khán đài, Chung Cẩm Trình ngồi cạnh Cao Cường, cởi áo khoác ra rồi quay đầu nhìn quanh, như chợt nhận ra điều gì, cậu ta quay sang Cao Cường hốt hoảng: “Mày có thấy Vương Hạo Nhiên với Trịnh Nhất Phong đâu không?”

Cao Cường ngớ người: “Không...”

“Vãi chưởng, hai thằng đó cũng có tiết mục à??”

Chung Cẩm Trình thốt lên kinh ngạc, rồi lại nói tiếp: “Ba người rồi, thế người cuối cùng là ai?”

Vì ít khi để ý đến con gái nên cậu ta không nhận ra bạn nữ nào vắng mặt trên khán đài.

Trong sân trường, Lục Viễn Thu kéo tay Bạch Thanh Hạ chạy như bay về phía hội trường lớn: “Muộn rồi! Muộn rồi! Nhanh lên nhanh lên!”

Rõ ràng muộn là do đợi cậu, giờ làm như tớ làm cậu muộn không bằng... Bạch Thanh Hạ ấm ức nghĩ thầm.

Trưa nay cô gọi cho Lục Viễn Thu 5 cuộc điện thoại, cuối cùng phải nhờ chú Lục nghe máy rồi táng cho ông con trai đang ngủ trưa một cái mới chịu dậy.

Hai người chạy như bay, Bạch Thanh Hạ suýt trượt ngã mấy lần. Lục Viễn Thu quay lại thấy vẻ mặt oán trách của cô gái nhỏ thì không nhịn được cười, vội giảm tốc độ.

Đi qua đoạn đường có đắp người tuyết, Bạch Thanh Hạ mải chạy không nhìn sang, nhưng Lục Viễn Thu liếc qua, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên.

Các phòng chức năng bên trong hội trường có thể đi vào từ bên ngoài. Hai người vào phòng thay đồ cất quần áo vào tủ, rồi cùng đi đến phòng trang điểm.

Phòng trang điểm lúc này náo nhiệt vô cùng, nam thanh nữ tú ngồi thành hàng trước gương. Lý Đặc Kiều hóa ra cũng là một trong những thợ trang điểm.

“Ôi trời ơi bà cô của tôi ơi! Cuối cùng cậu cũng đến rồi, cậu là tiết mục đinh của ngày hôm nay đấy, vừa xuất hiện là đảm bảo chiếm sóng ngay, tớ cứ tưởng cậu bùng rồi chứ.” Lý Đặc Kiều thấy Bạch Thanh Hạ đến vội vàng chạy ra đón.

Nhưng cậu ta không nhìn đường, va phải cái ghế Liễu Kiến Thanh đang ngồi tự trang điểm, làm son môi cô ta quẹt ra ngoài.

“Ôi xin lỗi xin lỗi!” Lý Đặc Kiều vội quay lại xin lỗi.

Liễu Kiến Thanh cau mày, hằn học dựng lại ghế. Lý Đặc Kiều nhìn cô ta với ánh mắt kỳ quặc rồi mặc kệ, tiếp tục kéo Bạch Thanh Hạ ngồi xuống ghế.

Lục Viễn Thu nhìn quanh, hỏi: “Thế còn tôi? Ai trang điểm cho tôi?”

“Đợi chút đợi chút! Đàn anh đợi em xong bên này đã!”

Một nữ sinh đang trang điểm cho Trịnh Nhất Phong lên tiếng.

Trịnh Nhất Phong quay đầu lại, lạnh nhạt nói: “Tôi còn tưởng hai người không đến.”

Lục Viễn Thu đứng sau lưng cậu ta, cười đáp: “Nhân vật chính toàn xuất hiện cuối cùng mà.”

Trịnh Nhất Phong cười khẩy, nhìn vào gương, nhưng thực ra là nhìn người trong gương. Phía sau lưng cậu ta, Tô Diệu Diệu đang ngồi kẻ lông mày.

Hôm nay Tô Diệu Diệu mặc một chiếc váy dạ hội ôm sát màu đen, trông như một con thiên nga đen quý phái và thanh lịch.

Lục Viễn Thu trêu cô bé đàn em bên cạnh: “Em gái định trang điểm cho anh thế nào đây?”

Cô bé đỏ mặt đáp: “Con trai chỉ cần tỉa lông mày qua loa, đánh chút phấn nền là được ạ, ai có tóc thì xịt thêm keo.”

Lục Viễn Thu đang cười bỗng tắt ngóm: “Cái gì gọi là 'ai có tóc'? Anh để đầu húi cua chứ có phải hòa thượng đâu!”

Cả phòng trang điểm cười ồ lên, Tô Diệu Diệu và Bạch Thanh Hạ cũng bật cười.

Liễu Kiến Thanh không cười, trang điểm xong liền đi về phía phòng thay đồ.

“Xong rồi đàn anh Trịnh.” Cô bé trang điểm nói. Nghe thấy động tĩnh phía sau, Tô Diệu Diệu vội nói: “À Nhất Phong này, em thay đồ xong thì đợi cô ở cửa phòng thay đồ nhé!”

Lục Viễn Thu nhại lại: “Nhất Phong~~~”

Trịnh Nhất Phong và Tô Diệu Diệu đều sững sờ. Tô Diệu Diệu cười giải thích: “Dù sao cũng là bạn diễn, gọi thế cho thân mật mà.”

Trịnh Nhất Phong ậm ừ vẻ không tự nhiên rồi đi ra khỏi phòng trang điểm.

Lục Viễn Thu ngồi xuống ghế, liếc nhìn về phía Bạch Thanh Hạ. Lý Đặc Kiều đang trang điểm cho cô, lúc này cậu ta xõa tóc cô ra, đang dặm phấn lên mặt.

“Đàn anh đừng nhìn nữa, đang tỉa lông mày đấy.”

“Rồi rồi rồi, biết rồi biết rồi.”

Trang điểm xong, Lục Viễn Thu ra khỏi phòng, lén nhìn qua cửa phụ vào trong hội trường. Khán đài chật kín học sinh và giáo viên, nhân viên báo Lô Thành vãn báo cũng đã dựng máy quay, sẵn sàng tác nghiệp.

Nói thật, cảnh tượng này cũng khiến người ta hơi hồi hộp, dù là kẻ “mặt dày” như Lục Viễn Thu. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu đứng trên sân khấu dạ tiệc Tết Dương lịch, tính ra cũng là tân binh.

Đợi một lúc thì Bạch Thanh Hạ trang điểm xong. Lục Viễn Thu đi tới nhìn, không nhịn được khen Lý Đặc Kiều: “Ái chà, tay nghề của chị Kiều được đấy nhỉ.”

Lý Đặc Kiều lườm cậu một cái đầy quyến rũ đắc ý: “Cậu mới là chị Kiều, tớ học trang điểm từ bé, sao mà không được chứ? Nhưng mặt đàn chị Bạch hợp với trang điểm nhẹ nhàng nên tớ chỉ trang điểm sương sương thôi.”

Nói xong cậu ta đi sang trang điểm cho người khác. Tô Diệu Diệu cũng vừa trang điểm xong, đi ngang qua giơ ngón tay cái với Bạch Thanh Hạ, rồi cúi xuống thì thầm khen ngợi: “Thanh Hạ xinh quá.”

“Cảm... cảm ơn cô, cô cũng xinh lắm ạ.” Bạch Thanh Hạ nghe khen ngợi thì hơi ngượng ngùng, vội quay lại đáp lễ.

“Ha ha.”

Lục Viễn Thu nhìn theo bóng lưng Tô Diệu Diệu, cảm thán: “Cô Tô xinh thật, hời cho thằng nhóc Trịnh Nhất Phong quá.”

“Hả?” Bạch Thanh Hạ ngẩng lên, tưởng mình nghe nhầm.

Lục Viễn Thu vội giải thích: “À ý tớ là, Trịnh Nhất Phong được diễn cùng cô Tô, may mắn thật đấy.”

Bạch Thanh Hạ gật gù đồng tình.

Nói xong, Lục Viễn Thu lại cúi xuống nhìn khuôn mặt thanh tú của cô gái nhỏ, nửa đùa nửa thật: “Lục Viễn Thu được gặp Bạch Thanh Hạ xinh đẹp thế này, cũng may mắn thật đấy.”

Bạch Thanh Hạ đỏ bừng mặt, lảng tránh ánh mắt cậu, đứng dậy: “Tớ đi vào phòng thay đồ đợi đây...”

Lục Viễn Thu cười lớn, nhắc nhở với theo: “Mặc váy trước vài tiết mục nhé, đừng đợi sát giờ mới mặc, cần tớ kéo khóa thì nhắn tin gọi.”

“Biết rồi.”

Tiết mục của Lục Viễn Thu xếp thứ ba.

Cậu vào phòng thay đồ nam, thay bộ đồ đã chuẩn bị sẵn: áo sơ mi và quần âu trông rất năng động và điển trai, phối màu cực kỳ bắt mắt.

“Vãi chưởng anh Thu! Anh đúng là nam thần lòng em!”

Tào Sảng quỳ rạp xuống sàn phòng thay đồ, trượt đến gần Lục Viễn Thu, giơ hai tay lên trời biểu cảm đầy khoa trương.

Lục Viễn Thu bĩu môi: “Thôi đi ông tướng, nói về đẹp trai thì phải kể đến tên kia kìa.” Cậu hất hàm về phía Trịnh Nhất Phong đang mặc vest thắt nơ.

Trịnh Nhất Phong quay lại nhìn, nhướn một bên lông mày được tỉa tót kỹ càng lên, rồi như tự thấy buồn cười, nở một nụ cười rạng rỡ ấm áp.

Lục Viễn Thu và Tào Sảng lập tức làm bộ mặt mê trai, lắc lư đầu: “Đẹp trai quá đi giegie~”

Trịnh Nhất Phong: “...”

Dạ tiệc bắt đầu, MC đang giới thiệu chương trình bên ngoài.

Các tiết mục đầu tiên thuộc nhóm “khá”, nhóm “xuất sắc” ở giữa, còn nhóm “trung bình” ở cuối.

Nghe tiếng hát bên ngoài, Lục Viễn Thu ngồi trong phòng thay đồ lướt điện thoại, không còn thấy hồi hộp nữa.

Chẳng bao lâu sau, “Lông mày rậm” chạy vào phòng thay đồ nam hô: “Lục Viễn Thu chuẩn bị!”

Lục Viễn Thu ngẩng đầu, đặt điện thoại xuống, cầm đàn guitar lên, nhìn Tào Sảng, Trịnh Nhất Phong và Vương Hạo Nhiên, cười làm động tác chào kiểu quân đội: “Anh em, tôi ra trận trước đây!”

“Cố lên!!!”

Trương Dật Phi ngồi trong phòng thay đồ nhìn cảnh này với vẻ mặt bình thản. Không hiểu sao, cậu ta bỗng thấy ghen tị với cách Lục Viễn Thu đối xử với mọi người.

Tên này tuy đáng ghét, nhưng dường như hắn thực sự tận hưởng niềm vui khi ở bên người khác và tận hưởng từng ngày trôi qua.

Còn cậu ta, Trương Dật Phi, ngoài Liễu Kiến Thanh ra, những người tiếp cận cậu ta ở trường dường như đều vì tiền, đầy giả tạo.

...

Lục Viễn Thu đứng sau tấm màn nhung đỏ. Khi MC giới thiệu xong, tấm màn kéo ra, cậu bước ra với nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào mọi người.

Tiếng vỗ tay vang dội. Tần Lạc và chủ biên Hồ ngồi hàng ghế đầu cùng các lãnh đạo nhà trường cũng mỉm cười vỗ tay.

Trên khán đài, nhiếp ảnh gia râu quai nón nhớ lời dặn của Tần Lạc, bảo nhân viên quay phim bên cạnh: “Cậu này được chọn đấy, quay cận cảnh vào.”

“Ok anh.”

Ống kính máy quay lập tức zoom vào khuôn mặt Lục Viễn Thu.

Ngồi xuống ghế, Lục Viễn Thu chỉnh lại micro. Khi tiếng vỗ tay vừa dứt, một tràng hô vang dội, đều tăm tắp vang lên.

“Lục Viễn Thu! Lục Viễn Thu! Lục Viễn Thu!”

Ban đầu chỉ là một nhóm nhỏ, dần dần cả hội trường hùa theo. Lục Viễn Thu nhìn về phía lớp 12-28, thấy Cao Cường và Chung Cẩm Trình đang đứng lên gào thét, chính hai tên này là đầu têu.

Đột nhiên, Chung Cẩm Trình và Cao Cường nhìn nhau cười, đổi khẩu hiệu: “Nhất Diệp Tri Thu! Nhất Diệp Tri Thu! Nhất Diệp Tri Thu!”

Đám con trai lớp 28 như có thần giao cách cảm, đồng loạt đổi sang gọi biệt danh trên mạng của Lục Viễn Thu. Các lớp khác tuy ngơ ngác nhưng cũng hùa theo, dù sao sau trận bóng rổ, danh tiếng Lục Viễn Thu nổi như cồn, họ cứ tưởng đây là khẩu hiệu fan hâm mộ tự đặt.

Trên sân khấu, Lục Viễn Thu nghe tiếng hô vang dội như sấm rền, chỉ biết chắp tay cười khổ cầu xin:

“Tha cho tớ đi, xin tha cho tớ đi...”

Chưa hát đã làm người ta nổi da gà rồi.

Micro ngay sát miệng, nghe cậu than thở, cả hội trường cười ồ lên. Đám con trai lớp 28 cũng đạt được mục đích, im miệng cười khoái trá.

Các lãnh đạo nhà trường quay lại nhìn, vừa nãy chưa cười, giờ cũng bật cười thành tiếng.

Lục Viễn Thu lúc này mới ngồi lại ngay ngắn, chỉnh đốn trang phục.

Cậu hít sâu một hơi, nhìn về phía ánh đèn sân khấu, đôi mắt bỗng nheo lại, ý thức thoáng mơ hồ trong giây lát.

Ba giây sau, ý thức của cậu dần trở lại thực tại.

Lục Viễn Thu mỉm cười, nhận ra mình đang sống lại thời niên thiếu.

Vậy thì hãy rực rỡ như ánh nắng ngoài kia đi, thanh xuân của tôi.

Cậu mở miệng, ngón tay gảy đàn, cất lên tiếng hát du dương vang vọng khắp hội trường.

“Ngày em còn thơ bé, những lúc ham chơi và ngây ngô~”

...

Năm ấy tuyết rơi đầy trời.

Giờ đây tuyết bên ngoài đã tan.

Hôm nay mặt trời Lô Thành rực rỡ nhất trong mấy ngày qua, sưởi ấm cả không gian.

Lục Viễn Thu nhìn từng khuôn mặt phía dưới, muốn khắc ghi tất cả vào ký ức, dù chỉ là những người lạ mặt thoáng qua.

Chợt nhớ ra điều gì, cậu quay sang liếc nhìn cánh cửa bên hông sân khấu. Cậu thấy nhóm Tào Sảng, Trịnh Nhất Phong đứng đó, nhưng không thấy Bạch Thanh Hạ.

Bài hát kết thúc, Lục Viễn Thu rời tay khỏi dây đàn, ghé sát micro hô to: “Chúc mừng năm mới!”

Tiếng vỗ tay như sấm dậy, cậu thiếu niên cúi chào khán giả rồi lui vào sau cánh gà.

Về đến khu vực phòng thay đồ, Lục Viễn Thu ngó sang phòng thay đồ nữ, rồi lấy điện thoại ra xem, không thấy tin nhắn nào của Bạch Thanh Hạ.

“Anh Thu diễn đỉnh quá!” Tào Sảng như fan cuồng chạy theo Lục Viễn Thu về chỗ ngồi.

Lục Viễn Thu xua tay, lại cúi xuống nhìn điện thoại, thắc mắc sao Bạch Thanh Hạ không ra xem cậu hát.

Vừa nghĩ đến đó, cửa phòng thay đồ nam bỗng bật mở, một nữ sinh đội tóc giả lao vào. Đám con trai giật mình lùi lại, nhưng Nguyễn Nguyệt Như không quan tâm, vẻ mặt lo lắng nói với Lục Viễn Thu: “Xảy ra chuyện rồi.”

Lông mày Lục Viễn Thu nhíu lại.

Cậu lập tức đi theo Nguyễn Nguyệt Như ra ngoài. Cô nàng vừa đi vừa nói: “Váy múa của chị Bạch không thấy đâu cả, bọn em lục tung cả lên rồi mà không thấy, chắc chắn có người lấy trộm giấu đi rồi.”

Lục Viễn Thu đứng trước cửa phòng thay đồ nữ khựng lại một chút, nghĩ đến tâm trạng của Bạch Thanh Hạ lúc này, cậu không quan tâm nhiều nữa, xông thẳng vào trong.

Thấy con trai xông vào, trong phòng vang lên tiếng hét thất thanh. Lục Viễn Thu nhìn về phía dãy tủ, thấy Bạch Thanh Hạ mặc độc chiếc áo len trắng mỏng manh, ngồi bó gối dựa lưng vào tủ. Tô Diệu Diệu đang ngồi bên cạnh an ủi, nhưng cô gái nhỏ chỉ đờ đẫn nhìn xuống sàn nhà, đôi mắt đỏ hoe, ôm chặt lấy chân mình.

Thấy Lục Viễn Thu bước vào, Bạch Thanh Hạ quay lại nhìn, hai giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô mím môi, nở nụ cười chua xót đầy áy náy với cậu thiếu niên.

Mình vô dụng quá, lại để Lục Viễn Thu phải đến cứu rồi.

Lục Viễn Thu quét mắt nhìn những người khác trong phòng, lồng ngực phập phồng hít sâu một hơi, ánh mắt nghiêm nghị trong giây lát rồi bật cười khẩy: “Thú vị đấy.”

Nếu đã lục tung lên mà không thấy thì hỏi những người này cũng vô ích, huống hồ cậu không có bằng chứng.

“Lục Viễn Thu...” Tô Diệu Diệu nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp.

Lục Viễn Thu khẽ gật đầu: “Cô yên tâm ạ.”

Cậu bước tới kéo Bạch Thanh Hạ đứng dậy, dắt tay cô ra khỏi phòng thay đồ nữ. Cô bé buộc tóc hai bên khối 10 lặng lẽ nhìn theo với vẻ mặt lo lắng.

Lục Viễn Thu chần chừ ở cửa một chút rồi dẫn Bạch Thanh Hạ ra khỏi hội trường, đến một góc tường vắng người.

Đang là giữa trưa, nắng chói chang nhưng nhiệt độ vẫn thấp. Lục Viễn Thu cởi áo sơ mi khoác lên người Bạch Thanh Hạ, trên người cậu chỉ còn lại chiếc áo len xám.

Hai người dựa lưng vào tường, im lặng hồi lâu.

Lục Viễn Thu ngẩng đầu nhìn mặt trời, như bị chói mắt nên nheo lại, cậu nói khẽ: “Không sao đâu, còn mấy tiết mục nữa mới đến lượt cậu mà.”

Bạch Thanh Hạ kéo chặt chiếc áo sơ mi trên người, định mở miệng nói nhưng cổ họng nghẹn lại. Cô phải dừng lại một lúc lâu mới thốt nên lời: “Vừa nãy tớ nghe thấy cậu hát rồi...”

“Lúc tập thì không thấy gì, nhưng vừa nãy làm tớ nhớ đến hồi cấp hai. Tớ nhớ hôm đó tuyết rơi to lắm, như bông gòn vậy.”

Lục Viễn Thu quay sang cười: “Sau đó có một cô bé trốn sau cổng trường xem trộm tiết mục văn nghệ của tớ đúng không?”

Bạch Thanh Hạ ngạc nhiên: “Cậu nhớ ra rồi à?”

“Ừ.” Lục Viễn Thu dựa lưng vào tường gật đầu.

“Chắc là đêm thắng trận bóng rổ ấy, tự nhiên nhớ ra... Xin lỗi nhé, trí nhớ tớ tệ quá, trước giờ toàn để cậu phải nhớ những chuyện này một mình.”

“Không sao đâu...” Bạch Thanh Hạ cười, đưa tay quệt nước mắt.

“Chỉ là lần này chắc tớ làm mọi người thất vọng rồi.” Cô òa khóc nức nở, kìm nén từ nãy đến giờ, giờ không chịu nổi nữa: “Hóa ra khoảng cách giữa tớ và mẹ không chỉ là một bộ váy múa... Tại sao những chuyện mình kỳ vọng nhất lại luôn không có kết quả tốt đẹp chứ.”

Lục Viễn Thu sờ túi tìm giấy nhưng không có, cậu bước đến trước mặt Bạch Thanh Hạ, dùng tay áo lau nước mắt cho cô.

Một lúc sau, cậu ghé sát mặt vào cô gái nhỏ, nửa đùa nửa thật: “Tớ đếm đến 5 nhé, khóc 5 giây nữa thôi là không được khóc nữa đâu đấy. Chúng mình lớn rồi, sắp thành niên rồi, không phải học sinh cấp hai nữa đâu.”

Bạch Thanh Hạ vừa khóc vừa gật đầu.

Nhìn cô gái nhỏ dựa tường khóc, Lục Viễn Thu đếm ngược: “Năm.”

“Hai.”

“Một!”

Cậu lại giở trò ăn gian, bật cười thành tiếng. Bạch Thanh Hạ cũng bị chiêu trò cũ rích đáng ghét này chọc cười, tiếng cười lẫn trong tiếng khóc. Nhưng cô rất giữ lời, nín khóc ngay, ngẩng khuôn mặt đã lau khô nước mắt lên, nở nụ cười kiên cường với Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu nắm lấy hai tay cô, nháy mắt trêu như dỗ trẻ con: “Chưa được, chưa đủ, khóe miệng nhếch lên tí nữa xem nào.”

“Ừm.”

Bạch Thanh Hạ ngoan ngoãn nhếch khóe miệng lên cao hơn.

“Đúng rồi, thế mới đẹp.” Nói xong cậu cúi xuống nhìn hai mũi giày chạm nhau, bỗng nói: “Bạch Thanh Hạ, nếu bây giờ tớ hát tặng cậu một bài, cậu có thấy đường đột không?”

“Bài gì thế?” Cô gái nhỏ nắm tay cậu, tò mò hỏi.

Lục Viễn Thu lùi lại một bước, khẽ ngân nga: “Kiễng chân lên nào~”

“Nâng váy lên nào~”

“Để tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai em~”

Bên ngoài hội trường náo nhiệt, bên con đường nhỏ vắng vẻ, cậu thiếu niên cười rạng rỡ, cất tiếng hát êm đềm.

Bạch Thanh Hạ ngẩn ngơ, chợt nhớ đến đêm Halloween, hai người cùng nhảy điệu nhảy đôi vụng về, chẳng theo bài bản nào trước cửa kính cửa hàng.

“Ngọt ngào nhé~ Hạnh phúc nhé~ Xoay tròn từng vòng từng vòng~”

“Nào nào, xoay vòng nào.”

Lục Viễn Thu giơ tay lên. Bạch Thanh Hạ do dự một chút, thấy cậu kiên trì, cô đành phối hợp xoay một vòng.

Xoay xong, Lục Viễn Thu cười nhìn cô.

Đột nhiên, cậu làm một hành động kỳ lạ. Cậu đưa hai tay lên hai bên mặt Bạch Thanh Hạ, làm động tác úp một vật vô hình xuống mặt cô, miệng còn lồng tiếng “tách” một cái.

Bạch Thanh Hạ nhớ lại cảnh tượng đêm hôm đó, cười hỏi: “Là mặt nạ Ultraman à?”

“Không, là ánh sáng.”

Nói xong cậu né người sang một bên. Ánh mặt trời rực rỡ phía sau lập tức chiếu rọi lên khuôn mặt cô gái, khiến Bạch Thanh Hạ phải đưa tay che mắt.

Lục Viễn Thu đứng ngược sáng, lúc này trở nên nghiêm túc. Cậu nhẹ nhàng dang rộng vòng tay ôm lấy cô gái nhỏ trước mặt, rồi nói một câu:

“Bạch Thanh Hạ, không phải cứ mặc váy múa mới thành thiên nga đâu.”

Cô gái nhỏ tựa cằm lên vai cậu, khẽ sững sờ.

“Hơn nữa...”

Lục Viễn Thu bỗng cười: “Cậu vẫn còn một bộ chiến bào nữa mà.”

Cô gái nhỏ nghiêng đầu khó hiểu.

...

Trên khán đài, ngón tay chủ biên Hồ lướt xuống danh sách tiết mục, dừng lại ở cái tên Bạch Thanh Hạ.

“Đến rồi.” Ông nói khẽ.

Tần Lạc nghe vậy vội ra hiệu “OK” với nhiếp ảnh gia phía sau.

Nhiếp ảnh gia râu quai nón gật đầu, bảo nhân viên bên cạnh: “Tiết mục tiếp theo, gương mặt trang bìa, chuẩn bị quay video, toàn cảnh trung cảnh cận cảnh, sẵn sàng bắt trọn khoảnh khắc.”

Hàng ghế đầu, chủ biên Hồ thở dài thườn thượt.

Tần Lạc cười bất lực: “Vẫn đang nghĩ xem thiếu cái gì hả sếp?”

Chủ biên Hồ cười khổ lắc đầu: “Ừ, nghĩ cả đêm vẫn không ra, chắc đầu óc rỉ sét thật rồi.”

Tần Lạc quay lại nhìn, bảo: “Sếp không ra sau dặn dò góc quay chụp à?”

Chủ biên Hồ lắc đầu: “Chán chẳng buồn đi, cậu không hiểu tâm trạng của tôi đâu.”

Tần Lạc giật khóe miệng, ậm ừ cho qua chuyện, rồi ngẩng lên nhìn sân khấu.

Cô bạn “Bốn mắt” trong hội học sinh đứng bên cánh gà, mặc váy lễ phục MC, đang cúi đầu xem kịch bản, chuẩn bị ra giới thiệu tiết mục thì bỗng nhiên một cậu thiếu niên xuất hiện giật mất micro.

“Bốn mắt” kinh ngạc quay sang: “Đàn anh Lục, anh lại cướp mic của em??”

“Yên tâm, lần cuối cùng rồi.” Lục Viễn Thu đáp.

Cậu cầm micro bước ra giữa sân khấu.

Thấy MC đột nhiên biến thành Lục Viễn Thu, bên dưới xôn xao bàn tán.

Các lãnh đạo nhà trường ngồi hàng đầu cũng có dự cảm chẳng lành.

Nhưng lần này Lục Viễn Thu không định gây chuyện, cũng chẳng định tuyên chiến gì cả.

Cậu cười nói: “Xin lỗi mọi người, vì tiết mục tiếp theo là của người bạn thân nhất của tôi, nên tôi muốn tự mình giới thiệu.”

Nghe câu này, lớp 12-28 vỗ tay rầm rầm.

Chung Cẩm Trình ngạc nhiên: “Hóa ra là Bạch Thanh Hạ!”

Cao Cường cười: “Vãi chưởng, người thứ tư là Bạch Thanh Hạ à!”

“Hay lắm!!!”

Nghe tiếng hò reo bên dưới, Lục Viễn Thu cười nói: “Tiết mục cô ấy sắp mang đến là múa ba-lê, nhưng không may là váy múa đột nhiên biến mất.”

Nghe đến đây, Tần Lạc cau mày lo lắng, nhưng chủ biên Hồ bên cạnh lại đột nhiên sáng mắt lên, ngẩng phắt đầu dậy.

Lục Viễn Thu nói tiếp: “Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng, một người vốn dĩ đã là thiên nga thì không cần quan tâm trên người mình mặc bộ cánh gì.”

Nói xong, cậu đặt micro xuống, mỉm cười rời đi. Tấm màn nhung đỏ phía sau từ từ mở ra, nhạc nền vang lên.

Đám cưới trong mơ.

Sau tấm màn, một cô gái mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng, buộc tóc đuôi ngựa, trên đầu cài chiếc kẹp tóc màu hồng, tạo dáng múa mở màn y hệt một nàng thiên nga trắng. Cô giơ tay phải trắng ngần lên cao, ngước mắt nhìn theo hướng tay, khóe miệng nở nụ cười thanh thản.

Hôm nay nắng to, trên con đường nhỏ đầy những người tuyết, tất cả người tuyết đều bắt đầu tan chảy, đầu rơi rụng lả tả, duy chỉ có con người tuyết cô đắp là vẫn đứng vững.

Đầu nó được cắm vào thân bằng một cành cây, thân hình từ phì nộn trở nên mềm mại hơn, như thể khoảnh khắc này trút bỏ được lớp mặt nạ nặng nề, trở thành phong cảnh đẹp nhất trên con đường.

Hội trường lớn, hàng ghế đầu.

Chủ biên Hồ bất ngờ túm chặt lấy cánh tay Tần Lạc, kích động nói khẽ: “Đồng phục! Đúng rồi! Cô bé thiếu bộ đồng phục!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!