Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 71 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (8)

Chương 71 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (8)

Trong lúc đám học viên đang sấp mặt đi săn kho báu, tại phòng chỉ huy hiện trường của buổi huấn luyện ngoại khóa ‘Săn Tìm Kho Báu’ tháng 3 năm 2022 dành cho các dị năng giả...

- Khu vực 1 Busan, phát hiện kho báu.

- Khu vực 1 Busan, kho báu đầu tiên đã đến điểm mục tiêu.

“Yesss!!!”

Cả đám giáo sư mặc vest trong phòng chỉ huy đồng thanh hò reo.

Họ dán mắt vào màn hình lớn, nơi một cô gái tóc hai bím vừa vác nguyên cái rương báu về đích, giờ đang ung dung ngồi chễm chệ lên trên.

“Hahaha! Biết ngay mà, năm nay hạng nhất vẫn là ‘Tiểu thư’ nhà ta thôi! Ha ha ha!”

“Chuẩn rồi thưa ngài. May thật đấy. Phù, suýt nữa thì toang ở ‘Đảo Dongbaek’ rồi. Hehe.”

Trong khi đám giáo sư đang dán mắt vào Taegeuk Watch xem kết quả săn kho báu cập nhật liên tục, Baek Seolhee đứng cạnh họ lại chỉ cau mày nhìn vào một góc biểu đồ.

Số người bị thương: 43 người.

Cần cấp cứu khẩn cấp: 7 người.

Nhiều hơn dự kiến.

Đến cả quân đội còn phải cho dừng huấn luyện ngay lập tức nếu có thương vong do tai nạn. Vậy mà ở đây, có tới 7 ca chấn thương nặng—tương đương với người thường phải nhập viện cấp cứu—mà buổi huấn luyện ngoại khóa vẫn cứ tiếp diễn.

“Aigo, cô Baek Seolhee. Cô đang xem gì vậy?”

“...Tôi đang xem báo cáo thương vong của học viên, thưa giáo sư Jeon.”

“Hohoho, cô không cần bận tâm mấy chuyện vặt vãnh đó đâu. Bọn trẻ cứ phải ngã vài lần mới lớn lên được, dị năng giả cũng thế cả thôi. À, chắc cô Baek không biết chứ, đám dị năng giả trưởng thành ở đây đã hóng cái vụ săn kho báu này từ đầu năm rồi đấy. Hehe.”

Các giáo sư chỉ cười đùa với nhau mà không hề có chút căng thẳng nào.

“Ý ngài là chuyện bị thương thế này là đương nhiên sao?”

“Tất nhiên rồi. Chắc chắn là vậy. Dị năng giả cạnh tranh với nhau thì sứt đầu mẻ trán là chuyện thường. May mà họ có dị năng, nên chỉ cần không bị xé xác hay bay đầu thì mấy vết đâm vặt vãnh chỉ một ngày là lành lại hết. Bằng sức mạnh của dị năng cả đấy.”

“...Là nhờ các dị năng giả hệ trị liệu, phải không?”

“Vâng. À mà phải rồi nhỉ. Chắc cô Baek chưa bị thương bao giờ nên không rành lắm.”

“...Tôi cũng từng bị thương vài lần rồi.”

Cũng từng bị đâm vài nhát, nhưng chưa đến mức phải vào viện hay cần tới trị liệu sư.

“Nhưng dù thế, để nhiều người bị thương đến mức này liệu có ổn không ạ...?”

“Aigo, cô Baek. Mới đầu ai cũng nói y như cô vậy. Nhưng chính đám học viên dị năng giả mới là người muốn thế này. Chúng tôi chỉ tạo ra sân chơi cho chúng nó thôi. Lát nữa cô xem, chúng nó còn tự lao vào choảng nhau một cách ‘hợp pháp’ cho mà xem, hăng lắm.”

“......Nghĩa là, các ngài sẽ nhắm mắt làm ngơ, miễn là không có án mạng xảy ra?”

“Cứ coi là thế đi. Dĩ nhiên là chúng tôi vẫn dùng Taegeuk Watch để ngăn mấy dị năng giả hạng A hay B đập nhau đến thừa sống thiếu chết....”

Các giáo sư nhìn nhau rồi cười khẩy.

Cứ như thể tất cả mọi người ở đây, trừ Baek Seolhee, đều đã ngầm thông đồng với nhau.

“Thôi bỏ qua chuyện đó đi, cô Baek, mình ăn cơm đã. Đừng có trưng cái bộ mặt đưa đám thế chứ. Cơm tới rồi kìa.”

“Vâng, thưa giáo sư Jeon.”

Cửa phòng chỉ huy bật mở, những suất gukbap nóng hổi khói bay nghi ngút đựng trong thố đá được mang đến từng người.

Cơm được giao đến cứ như đang ngồi ở nhà hàng chứ chẳng phải đồ ăn đóng hộp nhựa.

Baek Seolhee nhìn bữa ăn được bày biện tươm tất trên chiếc bàn đơn trước mặt, bất giác cười cay đắng. Nhưng ngay sau đó, một bàn tay từ bên cạnh vươn ra khiến cô cảm giác như toàn thân bị bóp nghẹt.

“Đúng là phải cho nước kim chi củ cải vào thì nó mới chuẩn bài chứ. Cô Baek cũng định cho vào mà, phải không? Hm?”

“Woa, đúng là giáo sư Jeon có khác! Dám quyết đoán ngay cả trước mặt Anh Hùng hạng S, đỉnh thật đấy!”

“Chuyện! Haha, tất nhiên rồi!”

“.......”

Baek Seolhee nhìn bát gukbap từ trắng chuyển sang đỏ au, bàn tay dưới gầm bàn bất giác siết chặt lại.

“...Mời giáo sư về chỗ dùng bữa.”

“Đ-Được thôi. Hoho. Đúng là... Người ta có lòng tốt mà lại... Hmph.”

“.......”

Baek Seolhee lặng lẽ nhắm mắt.

Nhưng.

Hình ảnh bát súp đỏ au và con số thương vong không ngừng nhảy số trên màn hình cứ lởn vởn trong đầu, khiến cô không tài nào nhắm mắt nổi.

***

Giờ ăn trưa của đám học viên sắp đến rồi.

Mà nói là “giờ ăn trưa” thì cũng hơi buồn cười, vì ăn hay không là tùy mỗi đứa.

Những đội tự tin có thể ghé nhà ăn nào đó để dùng bữa, còn những học viên đang trong thế bí thì chỉ đành uống nước cầm hơi và dồn toàn bộ thời gian vào việc tìm kiếm.

- Cái thời của tao ấy à, huh! Toàn uống nước lã cầm hơi, còn bánh mì kem thì phải giấu trong túi mang về cho lũ trẻ ở nhà!

Dù đó là cái thời tám hoánh nào rồi, nhưng mấy ông già từ thời đó giờ lại đang ngồi chễm chệ ở những vị trí tai to mặt lớn trong học viện.

Thế nên là đến tận bây giờ, đám học viên vẫn phải cắm mặt vào cái Taegeuk Watch để giải quyết mấy nhiệm vụ vặt, rồi lấy manh mối đi tìm kho báu.

Lấy đâu ra thời gian mà ăn.

- Khu vực 2 Sejong, đã tìm thấy kho báu.

- Khu vực 5 Busan, đã tìm thấy kho báu.

- Khu vực 9 Seoul, đã tìm thấy kho báu. Kho báu thứ ba đã đến điểm mục tiêu.

Tin tức về việc tìm thấy kho báu liên tục vang lên trên Taegeuk Watch của mọi người.

May là ở ‘Khu vực 10 Gangwon’, chỗ của Ymir và Ermina, vẫn chưa có kho báu nào bị tìm ra.

Sao tôi biết á?

Vì chính tôi vừa tìm thấy kho báu đây này.

‘Đúng y như trong nguyên tác.’

Tôi đang ở đảo Sejong, gần một khối đá ven biển thuộc khu vực Gangwon của cuộc thi.

Chỗ này khá hẻo lánh, nếu so với ngoài đời thật thì chắc là vùng biển trước Sokcho.

‘Cái hòm nhân viên để lại vẫn còn nguyên.’

Tuy thực tế không rộng đến thế, nhưng bên trong vách đá dựng đứng là một cái rương báu trông y hệt như trong mấy game fantasy.

Tôi không hề đụng vào kho báu.

Vì muốn mở nó cần phải kết nối với Taegeuk Watch, mà tôi thì làm gì có.

Mà có đi nữa, tôi cũng chẳng định mở nó ra làm gì.

Vì có một thứ không phải kho báu nhưng lại chính là kho báu đang ở kia.

Cách nơi giấu kho báu không xa, có một cái hốc tối om khó mà nhìn thấy từ bên ngoài.

‘Chỗ đó.’

Cúi người chui vào hốc đá, ngay bên phải có một cái hang chỉ vừa đủ để bò vào.

[Tìm thấy rồi.]

Tôi giải trừ trạng thái linh thể, trở về hình dạng Dokkaebi rồi cẩn thận luồn sâu vào hang động bị biển xâm thực.

Và tôi đã phát hiện ra.

[Đây là dấu vết của một cuộc ‘thanh trừng’ à.]

Ở một nơi mà sóng biển không thể tràn vào, và sẽ chẳng ai biết được nếu không đến gần quan sát kỹ.

Nơi đây có một bộ xương.

Bộ xương đang tựa lưng vào tường như một vật trang trí, nhưng tiếc thay, đó lại là xương người thật.

Nói thẳng ra thì...

Đây là xương của một dị năng giả đã bị ‘sát hại’ ngay tại đây.

Một phần xương đã biến mất, chỉ còn lại phần thân, nhưng cũng đủ để đoán ra vóc dáng.

Một người đàn ông trưởng thành?

Không phải.

Vóc dáng của một nam sinh trung học.

Tôi không phải nhà ngoại cảm nên chẳng biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, nhưng cứ nhìn tình trạng bộ xương là đoán được ngay.

‘Bị một dị năng giả khác tấn công đến chết.’

Không có dấu vết của một trận chiến.

Điều này có nghĩa là nạn nhân bị tấn công bất ngờ và chết ngay tức khắc. Đồng thời, cũng có kẻ đã đợi đến khi cái xác phân hủy hết mới quay lại lấy đi một phần xương cốt.

‘Chắc là một dị năng giả hạng E nào đó được báo mất tích trong cuộc săn kho báu năm ngoái hoặc năm kia.’

Trên đảo Sejong, có những kẻ vẫn nhởn nhơ đi lại dù đã giết người.

Miệng thì ra rả mình là ‘Anh Hùng’ hay ‘người muốn trở thành Anh Hùng', nhưng thực chất chúng chỉ là lũ sát nhân máu lạnh, giết người xong vẫn thản nhiên như không.

[Nếu tìm được kẻ đã giết ngươi, ta nhất định sẽ dùng chùy của mình đập chết nó.]

Khoảnh khắc tôi đưa tay về phía bộ xương, nó liền tan thành tro bụi như thể đã nghe thấy lời tôi nói.

Và rồi, bộ xương vỡ vụn thành tro trắng ngay tại tư thế nó đang ngồi.

Nó giữ được hình dạng đến tận giờ này có lẽ là nhờ oán niệm còn sót lại, hoặc là vì mong muốn có ai đó biết về cái chết của mình.

[Thế giới này, nói cho cùng, cũng chỉ là địa ngục mà thôi.]

Có lẽ trong đảo Sejong không chỉ có một hai ‘dị năng giả’ chết oan như bộ xương này.

Một cái chết bị che đậy trót lọt dưới cái mác mất tích. Chuyện này chỉ có thể xảy ra khi có sự đồng lõa ngầm của đám tai to mặt lớn trong học viện.

Và lý do họ chết, theo suy đoán của tôi, có hai nguyên nhân chính.

Một là để thu thập Mana Powder sinh ra sau khi họ chết.

Và hai là....

“Tìm thấy rồi!”

Giọng của Ermina.

“Haizz, đúng là bực mình. Phải vác theo cái cục nợ vô dụng... Hm?”

Ermina khịt khịt mũi.

“Mùi này lẽ nào....”

Tôi lập tức nấp vào một góc khuất.

Hòa mình vào bóng tối, tôi nín thở, ẩn mình trong một kẽ đá.

“Có mùi, có mùi....”

Ermina cuối cùng cũng bò vào trong.

Ermina chiếu đèn pin từ Taegeuk Watch, bò vào trong rồi phát hiện ra Mana Powder vương vãi trên đất.

“Uu, uuu, uaahh...!!”

Con nhỏ nhảy tưng tưng tại chỗ, làm trò con bò.

Tôi còn đang nghĩ có nên quay lại cảnh này để sau này đem ra trêu không, thì Ermina đã làm một việc còn kinh tởm hơn.

“Haa... Mana Powder tự nhiên.... Chắc là vẫn còn dùng được chứ? Hmm. Ah, không được.... Ch-Chỉ một tí thôi...?”

Quẳng kho báu ra sau đầu, con nhỏ dí mặt vào đống Mana Powder rồi quỳ rạp xuống như một con chó.

“Xiii....”

Ngay lúc Ermina đang hít một hơi thật sâu, chuẩn bị làm chuyện động trời thì-

“Cô đang làm cái quái gì trong đó thế?”

“......Hả?”

“......C-Cô, cô làm gì ở đây?”

Cô ta chạm mắt với Ymir vừa mới theo sau vào.

“...Cái thứ bột trắng đó là gì vậy?”

“Thấy rồi à?”

Cười toe toét.

“Thấy rồi à?”

À...

Chẳng lẽ mọi chuyện rối tung lên là do mình sao...?

Nghĩ lại thì.

Hình như đúng vào thời điểm này, nhân vật chính phát hiện ra chuyện Ermina dùng Mana Powder thì phải?

Rồi cậu ta định giả vờ không biết để che giấu giúp, nhưng lại bị Ermina đâm sau lưng và suýt trở thành người sử dụng Mana Powder?

Không, khoan đã.

Một câu hỏi hiện lên trong đầu tôi.

Hỏi: Nguyên nhân chính khiến cốt truyện gốc bị bẻ lái là gì? (3 điểm)

1, Do Dokkaebi biến bộ xương thành Mana Powder.

2, Do Ymir là con gái, không phải con trai.

3, Do đồng đội của Ermina không phải là nam.

4, Do Ermina không phải nữ chính của Dokkaebi.

5, Do tác giả gốc drop truyện giữa chừng.

Kết luận là...

Nếu nghĩ về lý do nguyên tác bị bẻ lái và đủ thứ chuyện trên đời.

Hay em ấy chỉ là một nhân vật phụ bất hạnh bị ghép cặp với Ermina vì thiếu vắng nhân vật chính?

Hay em ấy chính là ‘nhân vật chính’, và câu chuyện vẫn diễn ra theo mạch gốc, chỉ là một yếu tố đã bị thay đổi?

- Hmph! Đừng có tưởng đẹp trai là tôi tha cho nhé, đồ hạng E! Được đi cùng với cái mặt hạng S này là phúc tám đời nhà cậu rồi đấy, hiểu chưa?

- Vâng, vâng. Tiểu thư đi đâu tôi xin theo đó ạ.

- Hmph...!

Chẳng lẽ cảnh tượng này biến mất chỉ vì giới tính của Ymir sao?

Vì nhân vật chính Ymir là ‘con gái’ nên mọi chuyện mới tréo ngoe thế này à?

Việc cô ấy sở hữu mana kinh khủng của Solar Platina thực chất là vì cô ấy là nhân vật chính ư?

‘Không được.’

Không thể là nhân vật chính được.

‘Mình đến đây để giết nhân vật chính, ai ngờ nhân vật chính lại là con gái?’

Bởi vì....

‘Thế thì ngon quá còn gì?’

Nếu là con gái.

‘Quá hời cho mình rồi còn gì?’

Mọi chuyện sẽ trở nên quá dễ dàng.

‘Chẳng phải chỉ cần mình tán tỉnh rồi dắt em ấy theo để em ấy không mất kiểm soát là xong à?’

Nếu có thể dùng tình yêu trong sáng để thuần hóa Ymir, tôi có thể ngăn chặn được thảm họa thiên thạch.

Tức là.

Nếu tôi ‘tấn công’ Ymir bằng tình yêu trong sáng, thay vì sát hại cô ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!