Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 73 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (10)

Chương 73 - Biến Hình Đâu Phải Đặc Quyền Của Rider! (10)

Cô ấy biến hình rồi.

Xem ra cái hiệu ứng toàn thân lấp lánh bảy sắc cầu vồng không chỉ dành cho Ymir hạng E, mà phiên bản EX cũng xài được tuốt. Cô ấy bọc mình trong dải màu sặc sỡ đó rồi biến đổi trong nháy mắt.

Mặt nạ chiến thuật và kính râm đậm chất sci-fi, ấy thế mà trên đầu cô ấy lại trùm một cái áo choàng Jang-ot y hệt mấy tiểu thư khuê các trong Làng Dân gian Hàn Quốc. Tà áo chỉ dài đến đùi, để lộ cặp chân thon nuột nà bên dưới.

Gọi cái style này là gì bây giờ nhỉ.

Tiểu thư giáp trụ?

Quý cô cyborg gia giáo?

Dáng vẻ thì thế, nhưng tổng thể trang phục lấy màu đen làm chủ đạo, điểm xuyết hài hòa sắc đỏ và vàng.

‘Rõ ràng là một mớ kết hợp chẳng ăn nhập gì với nhau, mà sao nhìn lại hợp lý đến lạ.’

Chắc tại bộ giáp ngực kia hút mắt quá chăng.

Hay là do đôi vớ cùng đường cong ẩn hiện dưới tà áo nhỉ.

Cảm giác như đang xem một bản concept art dị hợm nào đó, nhưng vì Ymir body chuẩn quá nên nhìn vẫn cứ là mãn nhãn, khiến tôi bất giác gật gù khen thầm.

“Mày, cái... cái thứ đó là gì vậy?”

Trong lúc tôi đang mải mê ngắm nghía bộ đồ thì Ermina dường như lại chú ý đến một điểm khác.

“Mày, sao mày lại có thứ mana đó...!”

[Vào trường với hạng E, nhưng thực chất là một con quái vật ẩn mình. Nhìn mà không hiểu à?]

“Mày, mày...!”

Ermina chết sững.

Cái đứa con gái mà cô ta khinh như rác, hóa ra lại ở một đẳng cấp mà nó có nằm mơ cũng không dám ngước lên nhìn.

“Vô... vô lý! Không thể nào! Mày, mày là dị năng giả hệ ảo ảnh đúng không! Mày đang lừa tao!”

[Bớt ảo tưởng sức mạnh lại đi.]

“Không thể nào! Một đứa như mày, một đứa như mày...!”

Cái cảm giác của cô ta bây giờ chắc cũng giống như khi bạn gặp một gã mặc sơ mi đen nhàu nhĩ với quần jean trong khách sạn, khinh bỉ chửi rủa cho đã mồm, rồi phát hiện ra gã đó lại nằm trong top 10 tỷ phú thế giới.

“Không thể nào là hạng S được, cái đẳng cấp mà cả đời tao phấn đấu cũng không chạm tới nổi!!”

Ah.

Con nhỏ bắt đầu lên cơn tự ti rồi.

Một trong những hình mẫu dễ khiến dị năng giả mất kiểm soát nhất đã được kích hoạt.

Mặc cảm tự ti.

Mà không phải mặc cảm thông thường, mà là mặc cảm khi vị thế trên dưới bị đảo lộn.-

Mớ cảm xúc hỗn độn trỗi dậy khi phải chứng kiến một đứa mình từng coi là tép riu bỗng dưng vượt xa mình.

Cộng với dư vị của Mana Powder phảng phất đâu đây.

“Chết đi!!”

Ngay khi tất cả những thứ đó hòa vào nhau, Ermina, trong trạng thái rõ ràng là đã mất trí, liền lao vào tấn công Ymir.

Aaaaaaaaaㅡㅡㅡㅡ!!

Sóng siêu âm của cá heo đây chăng.

Giọng hét phát ra từ miệng cô ta mang theo mana khuếch tán về phía Ymir, và nó nhanh chóng hóa thành một cơn sóng xung kích lao tới.

[Tch.]

Tôi cầm cây gậy Dokkaebi lên.

Nhìn thì có vẻ mất trí, nhưng quỹ đạo của sóng xung kích đang nhắm thẳng vào cổ Ymir.

Một đòn tấn công với sát ý rành rành.

Con nhỏ không hoàn toàn hóa điên, mà đang tấn công với ý định giết người.

Phải xử lý ngay thôi.

Nhưng.

[Chậm rì.]

Ymir chỉ cần phẩy nhẹ bàn tay đeo găng đen là đã thổi bay cơn sóng xung kích.

Xoaaaaaㅡㅡㅡ!

Sóng xung kích bay thẳng ra biển, rẽ nước rồi tan biến, còn Ymir thì thản nhiên phủi bàn tay không một vết xước, rồi từ từ tiến về phía Ermina.

[Nếu chỉ có thế, thì đến lượt tôi.]

Ymir búng tay một cái, một sợi dây thừng màu đỏ liền hiện ra từ hư không.

Nên gọi nó là roi hay là dây trói tội nhân đây.

Không phải.

Đó là Ohratjul.

Khác với dây thừng hiện đại, nó là hiện thân bằng mana của sợi dây thừng màu đỏ được dùng vào thời Joseon.

Trông thì như một sợi dây thừng bình thường, nhưng vật chất cấu thành nó hoàn toàn là ‘mana’.

Năng lực hiện thực hóa vật chất từ mana.

Đúng là một tồn tại sở hữu tài năng hạng EX có khác.

[Để tôi cho cô thấy thế nào là chênh lệch sức mạnh.]

Vút!

Ymir vừa vung sợi Ohratjul, nó liền quất mạnh như một cây roi, bay thẳng đến chỗ Ermina.

Aaaak! Aak, aaaaak!!

Ermina liên tục hét lên những tiếng quái đản và lùi lại.

Dù cô ta có tạo ra bao nhiêu sóng xung kích, cây roi đỏ của Ymir vẫn đánh bay tất cả.

Bùm bùm bùm bùm!!

Sóng xung kích nổ tung hai bên người Ymir, làm bụi đất bay mù mịt.

Giữa làn bụi đó, Ymir hiên ngang bước ra không một vết xước, còn Ermina thấy vậy chỉ biết run rẩy lùi về phía sau.

Sức mạnh tuyệt đối.

Đứng trước nguồn mana khủng khiếp mà hạng A không tài nào chống đỡ nổi, Ermina cuối cùng cũng khuỵu gối, ngã phịch xuống đất.

“Ha, haha...! Mày, mày đã che giấu thân phận! Đúng rồi! Chắc chắn có lý do nên mới phải giấu! Tao nhất định sẽ vạch trần mày! Vạch trần bộ mặt thật của mày!”

[Đồ ngốc. Nếu tôi sợ bị cô vạch mặt thì có ngang nhiên biến hình thế này không?]

“Cái, cái gì...?!”

Ermina nhíu mày, nhưng Ymir đã lao đến túm lấy cổ áo cô ta trong chớp mắt.

“Uck, khuk huk!”

[Cô nghĩ tôi sợ lộ thân phận à? Ở đây không có chuyện gì xảy ra cả, và cô cũng chẳng thấy gì hết.]

Ymir chĩa tay về phía trái tim của Ermina.

[Hé răng nửa lời, cô sẽ chết ngay tại chỗ. Biết Cấm Chế là gì không? Hay gọi là Chú thuật cho dễ hiểu? Lời nguyền? Khoảnh khắc cô định hó hé về thân phận của tôi, cô sẽ chết không kịp ngáp.]

Soạt.

Sợi Ohratjul bắt đầu quấn quanh Ermina.

Sợi dây làm từ mana nhanh chóng trói chặt toàn thân Ermina....

‘Khoan đã.’

Kia chẳng phải là kiểu trói mai rùa sao...?

Vùuuu.

Ngay khoảnh khắc tôi thấy sợi dây lóe lên, nó liền tan biến khỏi người Ermina.

Và tôi đã thấy.

Bên trong cơ thể Ermina, trên vùng da bị quần áo che khuất, những vệt hằn đỏ của kiểu trói mai rùa vẫn còn lưu lại dưới dạng mana.

Có khi cởi đồ ra là thấy rõ mồn một mấy vết hằn đỏ của kiểu trói ấy ngay.

“Mày, mày đã làm gì tao?!”

[Để lại một hình xăm mana không phai trong vòng một năm. Khoảnh khắc cô có ý định tiết lộ thân phận của tôi, sợi Ohratjul được khắc trên da sẽ siết chặt lấy cô. Cứ thử nói đi. Nói rằng Ymir đang che giấu sức mạnh của mình xem nào.]

“Y-Ymir là... aaaaaak!!”

Ermina hét toáng lên rồi gục mặt xuống.

Đó không phải là tiếng hét để tạo sóng xung kích, mà là một tiếng thét đau đớn thực sự.

[Thế nào? Tầm cỡ như tôi thì làm được cả những việc này đấy. Vậy nên sau này biết điều một chút. Đừng có tùy tiện coi thường người khác. Gặp tôi nên mới nhẹ nhàng thế này thôi đấy. Hiểu chưa?]

“Kh-khuk...!”

[Xem cái cách cô lườm tôi kìa. Vẫn chưa nhận ra tình hình sao? Tôi có thể giết cô ngay bây giờ, nhưng vì phiền phức nên mới tha cho đấy.]

“Cái gì...?”

Thoạt nghe thì có vẻ phi logic.

Nhưng đó lại là sự thật.

[Giết một đứa như cô thì cũng chẳng sao. Chỉ là hậu quả sau đó sẽ phiền phức thôi. Hạng A, cháu gái của Stern đã chết. Thế nào bọn họ cũng làm loạn lên để moi thông tin từ tôi cho bằng được. Ha, phiền chết đi được. Tôi ghét mấy chuyện rắc rối lắm.]

“Con, con...!”

[Ermina có chết hay bị giết thì cũng chẳng sao, nhưng nếu tiểu thư Sternfelt vĩ đại mà chết thì sẽ gây phiền toái cho tôi. Hiểu chưa? Vậy thì cô-]

Ngay khoảnh khắc Ymir dùng tay xoa đầu Ermina định lùi lại.

“Chết đi!”

Ermina từ dưới đâm cạnh tay lên.

Cạnh tay cô ta lóe lên mana sắc như dao, nhắm thẳng vào bụng dưới của Ymir.

Kengㅡ.

Lẽ ra phải là tiếng da thịt bị đâm xuyên.

Nhưng tuyệt nhiên không có âm thanh đó, và Ymir với vẻ mặt thản nhiên lùi lại một bước.

[Đây là Hanbok chống đạn đấy. À không, phải gọi là Hanbok chống đao mới đúng nhỉ?]

“Bộ, bộ đồ...?”

[Đòn tấn công của cô vô dụng với tôi rồi. Nhưng mà... thật đáng thất vọng. Tôi đã định tha cho cô, vậy mà cô lại đâm lén tôi thế này. Nếu tôi yếu ớt hơn một chút, chắc đã bị đâm gục rồi. Và rồi sẽ chết.]

Ymir không hề đổi sắc mặt, dù tôi chẳng thấy được vì cái mặt nạ, nhưng giọng nói của cô ấy cho tôi cảm giác như vậy và nghiêng đầu sang một bên.

[Thật sự phải làm gì với một kẻ như cô đây. Hả? Lẽ nào tất cả dị năng giả trên thế giới này đều là lũ ngốc chỉ biết tự nổi điên, tự tức giận, rồi chỉ cần thỏa mãn cảm xúc của bản thân là xong hay sao?]

“Câm, câm miệng...! Tao sẽ, um...!!”

[Haiz. Thật tình không biết phải làm sao.]

Ymir chân thành than thở.

Chắc hẳn cô ấy đã vỡ mộng sâu sắc về Ermina nên mới chán nản như vậy.

Tôi trở thành phản diện chính là để không phải cảm nhận những thứ như thế.

Nếu là tôi, ngay khi ăn trọn đòn tấn công đó, tôi đã coi như mình có được cái cớ chính đáng rồi...

[Nếu tôi là Dokkaebi, thì ngay lúc cô đâm vào bụng tôi, đầu cô đã bay màu rồi. Vì đó là tự vệ chính đáng.]

...Ymir lại nhắc đến Dokkaebi.

Chắc không phải cô ấy nhận ra tôi đang ở đây đâu nhỉ.

‘Mình có nên ra mặt không nhỉ.’

Giết Ermina thay Ymir?

Hay dạy cho Ermina một bài học?

‘Ra mặt thôi.’

Bất kể Ymir có tha thứ hay không.

Muốn Ermina thật sự hối cải, thì phải cho ăn đòn trước đã, đó mới là lẽ thường.

Một kẻ đã định đâm người khác.

Một kẻ đã định chém vào cổ người khác.

Vì Ymir đã nương tay, nên có lẽ chỉ cần dùng gậy Dokkaebi đánh 50 trượng vào mông là được rồi.

‘Vậy thì-’

Ngay lúc tôi định bước ra để thuyết phục Ymir, rồi ban cho Ermina một trận đòn.

Khoảnh khắc đó.

Tít đằng xa.

Có ai đó đang chạy đến từ phía biển.

Mái tóc đen.

Chiếc mặt nạ đen.

Và bộ Hanbok đen.

“Uoooooooooooooooooooooooooooooooooㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡ!!”

[A, điên thật rồi.]

Một gã điên đã xuất hiện.

“Một Cấm Vệ Doanh vô cùng ngầu và tuyệt vời...! Vẻ đẹp tái sinh từ sự hòa quyện giữa truyền thống và phong cách với gu thẩm mỹ hiện đại...! Ah, người là ai...?”

[Ngươi là ai?]

“Ah, nếu nói về tại hạ.”

Gã điên cúi người chào một cách tao nhã.

“Tại hạ là Dueoksini.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!