Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 55 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (1)

Chương 55 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (1)

Chuyện tại sao cô ấy lại mò đến đây vào giờ này thì tính sau, nhưng giờ thì tôi gặp rắc rối to rồi.

“Thế này không phải là quấy rối tình dục thì là gì?”

“Gì cơ?”

“Tôi thì đang nude trong bồn tắm lộ thiên, còn Baek Seolhee thì lại chễm chệ ngồi đối diện trong cái áo phao dài thượt.”

Tôi đang không một mảnh vải che thân.

Tuy gọi là bồn tắm lộ thiên nhưng đây là nơi tôi đã bao trọn để dùng một mình, nên dĩ nhiên là tôi chẳng mặc gì rồi.

Lỡ có ai nhìn thấy thì sao ư?

Một nơi có giá phòng 5 triệu won một đêm, lẽ nào cái bồn tắm lộ thiên đi kèm lại có gan gắn camera giám sát à?

Tuyệt đối không có chuyện đó.

Có thể ngày xưa từng có, chứ bây giờ thì không.

Tất cả là để bảo vệ sự riêng tư cho khách hàng.

Nhờ vậy mà việc Baek Seolhee đang ở đây, hay việc tôi trần như nhộng bước vào bồn tắm cũng sẽ không bị camera nào ghi lại.

Thay vào đó.

“Cô Baek Seolhee. Sao cô không quay mặt đi chỗ khác đi?”

“Hơi nước bốc lên mù mịt thế này thì có thấy gì đâu, anh lo gì?”

“Thử đổi vai nam nữ xem, chuyện này đã ầm lên tới nóc rồi đấy.”

“Vậy sao? Tôi thấy trên phim suốt, phụ nữ vẫn mặc nguyên đồ vào phòng tắm nam, túm tóc một gã rồi lôi ra ngoài đấy thôi.”

“.......”

Tôi đã định vặn lại rằng thử đổi giới tính trong trường hợp đó xem sẽ thế nào, nhưng trông bộ dạng của cô Baek Seolhee lúc này lại sầu não quá.

“Cô không thấy thật đấy chứ?”

“Vâng. Mù tịt anh ạ. Có muốn cũng chẳng nhìn được. Cũng như anh không thể nào nhìn xuyên qua lớp áo khoác của tôi được vậy.”

Baek Seolhee vẫn đang mặc chiếc áo phao đen dài đến mắt cá chân.

An ủi được một điều là trên cổ tay cô ấy chẳng có gì cả.

“Cô tháo Taeguk Watch ra rồi à. Khôn đấy. Chứ để bị theo dõi vị trí qua Taeguk Watch mà lộ ra chuyện cô ở cùng một người đàn ông tại đảo Ulleung, cô Baek Seolhee có lẽ sẽ dính vào scandal thế kỷ và thành tâm điểm cho cả thiên hạ bàn tán đấy.”

“Vâng. Nên tôi đã tháo Taeguk Watch ra để khỏi dính scandal. Chắc giờ này đám cấp trên đang nghĩ tôi đang vừa tu bia vừa ôm cục tức trong phòng ở ký túc xá rồi.”

“Cô cãi nhau với họ à?”

“Vâng. Một trận ra trò. Một trận nảy lửa luôn. Nhân tiện đây... anh cho tôi xin lời khuyên được không?”

“Hmm.”

Thiệt tình tôi cũng không hiểu tại sao Baek Seolhee lại coi tôi là cái sọt rác để trút giận, để xả hết một tràng chửi bới đám sếp của cô ấy.

Đó là nghĩ theo hướng tiêu cực, còn nghĩ tích cực hơn thì có lẽ vì cô ấy thấy tôi đủ thoải mái để sẻ chia.

Chắc không phải thân phận Dokkaebi của mình bị lộ rồi đấy chứ.

Nếu bị lộ, giờ này ánh mắt của cô ấy phải là ánh mắt cảnh giác chứ không phải thế kia, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu gì hết.

“Được thôi. Rốt cuộc thì đám cấp trên đã chọc vào cái gai gì của cô Baek Seolhee vậy?”

“Lương tâm con người.”

“Hmm.... Nghĩ lại chuyện hôm nay thì đáp án chỉ có một thôi nhỉ.”

Giống như vụ Red Scarf, câu trả lời đã rành rành ra đó.

“Chẳng lẽ cấp trên định ém nhẹm thông tin về tên Phản Diện đã chết và nguỵ tạo thành một ‘vụ bộc phát đơn thuần’ sao?”

“...Cũng sàn sàn như vậy.”

“Sàn sàn?”

“Chính phủ đang cố lái vụ việc lần này thành một sự cố do một tên fan cuồng Dokkaebi nào đó gây ra. À không, phải nói là họ đã lái xong rồi mới đúng.”

Lại giở trò gì nữa đây.

“Nghe khác với những gì tôi hóng được ở hiện trường nhỉ.”

“Anh cũng có mặt ở hiện trường sao?”

“Vâng. Tôi đã di chuyển theo chỉ dẫn trong sổ tay nhân viên từ xa nên nắm được sơ sơ tình hình. Cả chuyện học viên Doppelganger kia đã réo tên bằng sáng chế tại hiện trường.”

“...Vâng. Nhưng chuyện ở hiện trường giờ có còn quan trọng đâu. Quan trọng là chính phủ sẽ ra thông báo chính thức như thế nào kìa. Anh có Taeguk Watch không? Chắc là có thông báo rồi đấy.”

“Hmm....”

Tôi tìm thông báo chính thức mà Baek Seolhee nói qua Taeguk Watch và lướt nhanh qua bản tóm tắt.

“Phản Diện Doppelganger vốn là một fan cuồng của Dokkaebi, đã chế tạo bộ giáp của mình theo hình dạng mới của Dokkaebi với mong muốn trở thành hắn. Dokkaebi đã xuất hiện tại hiện trường và phủ nhận điều này, cuối cùng châm ngòi cho sự bộc phát của Doppelganger.”

“Vâng. Mặc dù sự thật không phải như vậy.”

“Hmm....”

Những người có mặt tại hiện trường chắc chắn đã nghe thấy hai từ ‘bằng sáng chế’, nhưng lướt các tin tức liên quan thì chẳng thấy mống nào về nó.

- Ủa, sao không thấy nhắc gì đến bằng sáng chế vậy?

Cái bình luận đó, sau khi tôi F5 lại trang, đã biến thành ‘Bình luận đã bị xóa bởi tác giả’.

“Họ đang bịt miệng dư luận rồi. Chuyện bằng sáng chế xem ra cũng nhạy cảm phết.”

“Anh có hay dùng dịch vụ của Haegeuneul không?”

“Không. Tôi đang trong chiến dịch tẩy chay Haeguneul. Kể từ cái đợt họ bắt đầu bán gà rán đắt hơn vì cho rằng gà rán là món Tây còn gà sốt cay là món Hàn, tôi đã ghét cay ghét đắng Haeguneul.”

“Anh thích gà rán à?”

“Vâng.”

Marketing lòng yêu nước cũng phải có chừng mực chứ, ai đời lại có chuyện hạ giá gà sốt cay vì cho rằng đó là món Hàn cơ chứ.

“Thì ra Haeguneul đứng sau vụ bằng sáng chế. Và Haeguneul đã lẳng lặng chuồn êm để không bị ăn chửi.”

“Đúng vậy. Và các Anh Hùng cũng bị yêu cầu phải ngậm miệng. Những người trên đảo Sejong đa phần đều nhận tài trợ từ Haeguneul nên có thể cho qua, nhưng tôi lại là lính mới trên hòn đảo này.”

Giọng Baek Seolhee ngày càng chùng xuống.

“Chắc là vừa để dằn mặt tôi, vừa để lợi dụng mối nghiệt duyên giữa tôi và Dokkaebi, nên họ đã đe dọa tôi. Rằng nếu không muốn trở thành kẻ bất tài đã để vuột mất Dokkaebi và biến một tên Phản Diện thành ác ma, thì hãy ngoan ngoãn tham gia vào màn kịch ‘biến Dokkaebi thành rác rưởi’.”

“Tôi có hai thắc mắc.”

“Là gì vậy?”

“Chính phủ dám dọa một Anh Hùng cấp S như cô Baek Seolhee á? Họ có gan đó sao?”

“......Chuyện đó thật là.”

Cô Baek Seolhee thở dài một hơi với vẻ mặt sầu não.

“Đúng là một vấn đề trớ trêu. Dù đất nước này có đưa ra bao nhiêu điều kiện bất lợi cho tôi, cuối cùng tôi cũng chẳng còn cách nào khác ngoài chấp nhận.”

“Tại sao lại thế?”

“Vì họ biết tỏng là tôi không thể rời bỏ đất nước này.”

Baek Seolhee đang bị uy hiếp.

Lòng yêu nước của cô đã bị đem ra làm con tin.

“Thỉnh thoảng lướt mạng, tôi lại thấy mấy bài viết ẩn danh kiểu thế. Rằng nếu có tiền thì chẳng có lý do gì để ở lại cái đất nước này. Cứ ra nước ngoài mà sống cho sướng. Dù sao thì với cấp S, không cần phải phụ thuộc vào mana của vùng đất này, vẫn có thể sang nước ngoài sống như một vị Anh Hùng, một vị thần độc tôn.”

Thực tế đúng là như vậy.

Trong số những người Hàn Quốc, đã có không ít dị năng giả chuyển đến Trung Đông, châu Âu hay châu Phi và trở thành vị thần độc tôn của khu vực đó.

“Vậy sao cô không đi đi?”

“Đi thì được thôi. Nếu di cư, họ sẽ cho tôi số tiền đủ để tiêu cả đời không hết, nhà cửa xe cộ cũng sẽ được chu cấp tận răng. Nhưng....”

“Ý cô là không thể từ bỏ quốc tịch của mình à?”

“Chính nó đấy.”

Baek Seolhee cười khan.

“Cái thứ gọi là quốc tịch này chẳng biết là gì, mà nó cứ khiến con người ta phát điên hết lần này đến lần khác. Bọn Phản Diện thỉnh thoảng vẫn nói thế đấy. Rằng các Anh Hùng từ nhỏ đã bị tẩy não bằng giáo dục lòng yêu nước nên không dám hó hé chống lại chính phủ. Chỉ cần vứt béng cái lòng yêu nước rẻ mạt đó đi là sẽ có được tự do vô bờ bến, nhưng vì không vứt được nên cứ mãi tự mua dây buộc mình.”

“Đó là vì nhà nước cứ vin vào lòng yêu nước để uy hiếp và bắt người ta phải nhận ‘lương đam mê’ đấy.”

“Lương... đam mê á?”

“Kiểu như đây đều là kinh nghiệm xương máu, là trải nghiệm sống quý hơn tiền bạc, nên hãy coi như đã nhận được tiền rồi đi.”

“.......”

Baek Seolhee nở một nụ cười nhạt.

“Đúng như tôi nghĩ. May mà đã nói chuyện với anh Jihwan.”

“Vì tôi ghét chính sách trong nước à?”

“Vâng. Dù sao thì xung quanh tôi, người có thể chửi thẳng mặt chính phủ như anh Jihwan chắc chẳng có ai. Đúng như tôi đoán.”

“Tại sao lại là tôi?”

“Anh Jihwan, anh là dân Seoul mà.”

Akk.

Lại là trò đùa vùng miền à?

“Đâu phải cứ dân Seoul là auto ghét chính sách trong nước đâu.”

“Nhưng mà chẳng phải dân Seoul đa số đều ghét chính phủ sao? Đến Anh Hùng còn chẳng thèm gửi đến bảo vệ cho nữa là.”

“Tôi đã nói là không phải 100% rồi mà.”

Dù chúng tôi trở nên thân thiết hơn nhờ chung sở thích, nhưng có vẻ Baek Seolhee cũng có chút cảm tình với tôi vì tôi là một công dân Seoul.

“Tóm lại là, cô cảm thấy chán ghét cái đất nước này vì lợi ích riêng mà biến một người đàn ông thành ác ma, ém nhẹm và bóp méo sự thật, đổ hết tội lỗi lên đầu Dokkaebi, chưa đủ còn dùng lòng yêu nước của cô Baek Seolhee để uy hiếp, nên cô đã tìm đến đây để xả một trận cho hả giận.”

“Chuẩn không cần chỉnh. Giờ tôi mới thấy nhẹ người hơn một chút.”

Nụ cười của Baek Seolhee dần trở nên thư thái hơn.

Vấn đề mà Baek Seolhee đang gặp phải không phải là thứ mà tôi - một thủ thư quèn tên Do Jihwan - có thể giải quyết được.

Nhưng đôi khi, chỉ cần im lặng lắng nghe thôi cũng đã là một buổi tư vấn thành công.

Phụ nữ không phải là những người tìm kiếm giải pháp.

Họ là những người mong muốn có kẻ hùa theo chửi bới cùng mình, mong muốn sự đồng cảm.

“Nghe chuyện của cô Baek Seolhee xong, tôi thấy bọn họ đúng là quá đáng thật. Tôi càng có thêm niềm tin để tiếp tục tẩy chay Haegeuneul.”

“Fufufu. Anh nói hay lắm. Cả Haegeuneul, cả đất nước, cả Liên Minh... haizz.”

Baek Seolhee nhìn lên trời một lúc lâu rồi chuyển ánh mắt sang tôi.

“Điều tôi không thể hiểu nổi chính là cách đối phó với cái tên ‘Du-eok-si-ni’ đó.”

“Du-eok-si-ni?”

“Vâng. Đáng lẽ phải truy nã ngay lập tức cái kẻ dùng thứ yêu thuật dị hợm biến người thành ác ma, đằng này họ lại cứ chăm chăm đòi bắt một Dokkaebi vô tội.”

“Yêu thuật biến người thành ác ma...?”

“Vâng. Ah, anh có xem video đó không? Cái thứ như xúc tu chui vào cơ thể của Doppelganger ấy.”

“Lúc đó tôi không có ở hiện trường.... Tôi cũng định xem lại video nhưng tất cả đã bị gỡ sạch nên không xem được.”

“Đúng vậy. Video cũng bị xóa sổ rồi. Vì anh không được xem trực tiếp nên cũng đành chịu, nhưng đáng lẽ phải bắt kẻ đó, tại sao lại cứ làm ầm lên đòi bắt Dokkaebi chứ.”

Baek Seolhee vừa than thở vừa đặt tay lên khóa kéo áo phao.

“Tôi... tôi vào ngâm mình một chút được không?”

“......Hả?”

“Không sao đâu. Không có vấn đề gì hết.”

Soạt.

“Tôi chỉ muốn chửi rủa những kẻ khốn nạn ở cái đất nước mà ai cũng tung hô là tốt đẹp này thôi.”

Baek Seolhee nhanh như cắt cởi phăng chiếc áo phao dáng dài rồi nhẹ nhàng ngồi xuống lan can.

“Hôm nay, anh làm ‘rừng trúc’ để tôi trút hết nỗi lòng được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!