Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 54 - Ulleungdo, Hòn Đảo Của Kỳ Tích Và Lòng Ái Quốc (3)

Chương 54 - Ulleungdo, Hòn Đảo Của Kỳ Tích Và Lòng Ái Quốc (3)

Thiệt tình, cú điện thoại bất ngờ này làm tôi hơi hoang mang.

Khoan, sao cô nàng lại gọi giờ này nhỉ?

Gần 10 giờ đêm rồi còn gì?

Giờ này đáng lẽ cô phải đang họp sấp mặt về vụ Doppelganger với Dokkaebi mới lòi ra hôm nay chứ, gọi cho tôi làm gì?

[Anh đang ở đâu thế?]

“Hả?”

[Tôi gặp anh bây giờ được không?]

Giọng cô nghe nặng trĩu.

Con gái mà gọi rủ gặp mặt giữa đêm hôm thế này thì tôi hiểu tỏng vấn đề rồi, nhưng khổ nỗi hoàn cảnh hiện tại lại không cho phép tôi bay đến ngay được.

“Chuyện này... nói ra cũng hơi ngại, nhưng tôi đang không có ở đảo Sejong.”

[Hả?]

“Tôi đang ở Ulleungdo.”

[.......]

Baek Seolhee im bặt.

Chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác tội lỗi, dù mình có làm gì sai đâu.

Cơ mà nghĩ lại thì... sai thật.

Một cô gái gọi điện với giọng buồn bã giữa đêm, mà thằng đàn ông lại ở một nơi không thể phóng tới trong vòng một tiếng, thì đúng là lỗi của thằng đó rồi.

Nhất là khi đối phương không phải hoa đã có chủ, cũng chẳng phải chậu đã có bông, mà là một cô nàng độc thân vui tính (?).

Tuy không rõ tại sao cô ấy lại gọi cho tôi, nhưng nhớ lại lời Yoon Iseon thì có vẻ tôi đang làm khá tốt vai trò tư vấn viên tâm lý cho các Anh Hùng.

Chắc là gọi để trút bầu tâm sự thôi.

Vì vậy nên mới muốn gặp mặt trực tiếp.

“Uhm, không lẽ cuộc họp lại toang nữa rồi hả?”

[Pfft...!]

Đoán bừa mà trúng phóc.

Nỗi khổ của phần lớn Anh Hùng đều bắt nguồn từ thiệt hại dân sự gây ra bởi mấy cuộc họp bàn giấy và chính sách hành chính vớ vẩn, và người ăn hành nhiều nhất dĩ nhiên là Anh Hùng hạng S.

“Lại có ông chú hói đầu bụng phệ nào đó chất vấn cô sao không bắt được Dokkaebi, sao không tấn công ngay tại trận mà lại để hắn chuồn mất à?”

[Ổng không có hói. Hay là anh cài gián điệp ở đâu đấy? Hay anh có dị năng nghe lén qua điện thoại?]

“Chỉ cần nghe giọng là tôi biết tỏng rồi. Rằng bây giờ cô chỉ muốn gặp tôi để xả một trận chửi mấy vị ‘tai to mặt lớn’ thôi.”

Đây vừa là kinh nghiệm của một độc giả nát truyện gốc, vừa là suy luận sắc bén dựa trên giọng nói của Baek Seolhee, tình hình hiện tại và bối cảnh của thế giới này.

“Nếu chỉ là nghe qua điện thoại thì tôi sẵn lòng lắng nghe bất cứ lúc nào. Vì tôi đang ở một khu nhà nghỉ trên đảo Ulleungdo.”

[...Nhà nghỉ sao?]

“Vâng.”

[......Với ai vậy?]

Gì đây trời.

Rõ ràng mình đang ngâm mình trong suối nước nóng mà sao lại thấy lạnh sống lưng thế này.

Lạnh toát.

Cứ như thể mana đã hóa thành một mũi dao găm bay tới ghim thẳng vào tim tôi vậy.

Đây là cái gọi là dùng giọng nói cũng có thể khiến người khác áp lực hay sao.

“Tôi đi một mình.”

[Nói dối. Nhà nghỉ ở Ulleungdo đắt thế mà anh đi một mình á? Lại còn là ở ‘Ulleungdo’ nữa chứ?]

Cô ấy cố tình nhấn mạnh từ “Ulleungdo” để hỏi tôi.

Nghĩ lại thì, với cái danh của một nơi như Ulleungdo, việc một người đi một mình chỉ có thể rơi vào hai trường hợp.

Một là nói dối sau khi cùng ai đó đến Ulleungdo để thực hiện hành vi yêu nước.

Hai là nói dối sau khi gặp một cô gái bản địa ở Ulleungdo để thực hiện hành vi yêu nước.

Chẳng khác nào bảo mình đi quẩy một mình ở club Gangnam cả.

“Cô muốn gọi video không?”

[Hả?]

“Tôi đang ngâm mình trong suối nước nóng nên chỉ có thể lộ phần thân trên, mong cô thông cảm. Tôi có thể gọi video bằng Taegeuk Watch ngay bây giờ.”

[G-Giờ á? ...Vâng. Thử đi anh. Ngay và luôn.]

Tôi nhấc tay lên khỏi mặt nước, hướng chiếc Taegeuk Watch về phía mình, và ngay sau đó, khuôn mặt của Baek Seolhee hiện lên trên màn hình nhỏ.

[Ah.]

Baek Seolhee, trong chiếc áo sơ mi trắng, vừa nhìn thấy tôi đã bối rối đỏ mặt.

Tôi vốn chẳng có ý định tổ chức tiệc khoe ngực Dokkaebi làm gì nên đã ngâm mình đến tận xương quai xanh rồi mới bắt máy, vậy mà cô ấy vẫn lúng túng đỏ mặt.

“Giờ thì cô tin chưa?”

[Không có ai khác... anh thật sự đến nhà nghỉ một mình sao? N-Nơi đó trông có vẻ là một nhà nghỉ rất xịn sò.]

“Là nhà nghỉ có kèm suối nước nóng.”

[......Nước có ấm không?]

“Vâng. Luôn được duy trì ở nhiệt độ trên 40 độ. Ulleungdo là một hòn đảo núi lửa mà. Đây là nước suối nóng được đun bằng địa nhiệt từ đó.”

[Thích thật nhỉ....]

Cô ấy đang ghen tị ra mặt.

Nếu muốn câu chuyện tiếp diễn hoặc thuyết phục Baek Seolhee, giới thiệu nơi này là lựa chọn tối ưu nhất, nhưng khi định mở lời, tôi lại thấy hơi chùn bước.

‘Đây là bãi farm mana mà?’

Nơi hồi phục mana và tăng cường mana tối đa hiệu quả nhất quả đất.

Một nơi không chỉ giúp tôi phục hồi lượng mana cạn kiệt chỉ sau một đêm, mà còn cho phép tôi chứng kiến chỉ số mana của mình tăng lên theo thời gian thực.

Mỗi giờ tăng khoảng 0.1 điểm, nhưng so với việc người khác chỉ tăng được 1 ở hàng thập phân thứ tư, thì hiệu suất này quả là bá đạo.

Nhưng không thể ở đây mỗi ngày được.

Vì nó có một thứ gọi là thời gian hồi chiêu.

Có lẽ đây là quy luật của tự nhiên để ngăn người ta cắm cọc ở đây, hoặc là một cơ chế được tạo ra để những sự kiện đậm chất light novel có thể diễn ra thông qua một nơi gọi là suối nước nóng.

Nhưng mà.

Nếu tiết lộ chỗ này mà dụ được Baek Seolhee về phe mình thì sao?

Kể cả phải từ bỏ bãi farm này, nếu có thể biến Baek Seolhee thành đồng minh thì sao?

‘Chắc chắn là chọn Baek Seolhee rồi.’

Tôi đâu phải kẻ hám gái.

Đây là một lựa chọn hợp lý trên phương diện chiến lược.

‘Baek Seolhee của hôm nay đang lung lay. Chính là lúc để chào hàng rồi.’

Nếu tôi có thể lắng nghe Baek Seolhee trút bầu tâm sự sau khi bị cấp trên chửi cho tối tăm mặt mũi vì chuyện Dokkaebi hôm nay, rồi nhân cơ hội đó lôi kéo cô ấy gia nhập hội của chúng tôi thì sao?

“Ừm, cô Seolhee này.”

[Tôi đến đó được không?]

“Hả?”

[T-Tôi đến thẳng đó được không? Ulleungdo cũng không xa lắm.]

“...Vào giờ này sao?”

[Ah.]

Baek Seolhee mỉm cười rạng rỡ trước câu hỏi của tôi.

[Anh hỏi ‘vào giờ này’, tức là nếu thời gian không phải là vấn đề thì tôi có thể đến, đúng chứ?]

“Ahh, chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng chẳng phải sẽ hơi bất tiện sao? Nếu chuyện một nam một nữ ở Ulleungdo trong tình huống này mà lộ ra, tôi e là cô Baek Seolhee sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”

[Nếu là chuyện đó thì anh đừng lo. Tôi có thể đến Ulleungdo trong vòng 10 phút.]

Đúng là cái tầm của hạng S có khác.

“10 phút?”

[Vâng. Nếu di chuyển trong nước thì chỉ mất 10 phút thôi. Mà không bị ướt đâu.]

“Ý cô là cô sẽ dùng dị năng để đến đây?”

[Tất nhiên rồi. Nếu không thì làm sao tôi từ đây đến Ulleungdo trong 10 phút được?]

Cũng phải.

Nếu tôi sử dụng sức mạnh của mana và vận dụng trí tưởng tượng qua chiếc gậy Dokkaebi, tôi cũng có thể đi một chiều giữa đảo Sejong và Ulleungdo trong vòng chưa đầy 20 phút.

[Cho tôi địa chỉ đi. Và... cứ cho là trong vòng 15 phút tôi sẽ có mặt ở đó, anh nhớ mở cửa sổ nhé.]

“Kh-Khoan đã. Nếu dính scandal thì....”

Tút.

Điện thoại bị ngắt.

Cúp máy ngang xương thế này rõ ràng là đang ngầm ép tôi phải gửi địa chỉ rồi.

Nếu tôi không gửi địa chỉ bây giờ?

Mối quan hệ với Baek Seolhee sẽ chấm dứt tại đây.

Khác gì tự tay vẫy cờ trắng với cô ấy đâu.

“...Tch. Aaahhh. Gửi tin nhắn cho Baek Seolhee. Tỉnh tự trị đặc biệt Ulleung....”

Tôi gửi địa chỉ cho Baek Seolhee qua Taegeuk Watch.

Tin nhắn trả lời ngay sau đó chỉ vỏn vẹn một chữ [Vâng.].

“...Haaa.”

Tôi bắt đầu nghi ngờ cái sự vội vã đòi gặp tôi của cô nàng này rồi đấy.

Dù sao thì đây cũng là bồn tắm lộ thiên nên chẳng cần mở cửa sổ làm gì, cô ấy chỉ cần thấy tôi là có thể hạ cánh ngay tại đây, nhưng thú thật là tôi đang hoang mang cực độ.

“Aahh Tin nhắn. Nhớ để Taegeuk Watch lại nhé.”

Tôi gửi thêm một tin nhắn phòng hờ.

Vị trí của các dị năng giả hạng S gần như bị theo dõi theo thời gian thực trên mạng lưới thông tin của Liên Minh Anh Hùng.

Vậy mà cứ thế đeo nó đến đây ư?

[SỐC] Anh Hùng S qua đêm tại nhà nghỉ với một người đàn ông ở Ulleungdo.

[TIN NÓNG] Hoàng tử của Snow White đã xuất hiện? Bảy chú lùn khóc thét.

[ĐỘC QUYỀN] Thủ thư Do, anh là ai?

Kiểu gì cũng có mấy cái tít báo giật gân như thế cho xem.

“Uuck, điên mất thôi....”

Tôi kiểm tra tin nhắn qua Taegeuk Watch, nhưng bực một nỗi là con số ‘1’ bên cạnh tin nhắn tôi gửi sau chữ ‘Vâng.’ vẫn chưa biến mất.

Làm sao bây giờ?

Gọi lại lần nữa chăng?

“...Không phải.”

Chẳng có lý do gì để hoảng cả.

Không, đúng hơn đây là điều tôi mong muốn mà.

Nếu tôi vướng vào scandal với Baek Seolhee tại đây, nó sẽ trở thành một chủ đề cực nóng, và cơ hội tiếp cận những người xung quanh cô ấy có thể sẽ tăng lên.

Cụ thể là nhân vật chính.

Baek Seolhee cũng là một trong những nữ chính trong tiểu thuyết gốc, hơn nữa còn ở vị trí ‘giảng viên’.

Học viên Yoon Iseon.

Giảng viên Baek Seolhee.

Là một trong hai nhân vật nữ chính nổi tiếng nhất - theo thiết lập gốc - nên nhân vật chính chắc chắn sẽ có dính líu đến Baek Seolhee.

Khi đó, tôi có thể thông qua Baek Seolhee để gặp nhân vật chính.

Và lợi dụng cô ấy, hoặc cùng với cô ấy để...

“Tch. Đúng là một tên cặn bã.”

Lại định lợi dụng tình cảm của một cô gái để đạt được mục đích.

Lại còn lợi dụng trái tim yếu đuối và đang lung lay của một Anh Hùng để tha hóa cô ấy theo hướng có lợi cho Hội Kín.

“...Lợi dụng lúc Anh Hùng tinh thần suy sụp để tha hóa họ thành Phản Diện, đúng là bài tẩy não kinh điển của mấy sếp lớn trong tổ chức tà ác.”

Đây chẳng phải chính là kế hoạch ‘Mê hoặc của Dokkaebi’ mà Dokkaebi trong tiểu thuyết gốc đã thất bại không biết bao nhiêu lần hay sao.

‘Nhưng mọi chuyện có thể suôn sẻ đến thế sao?’

Tôi lo lắng.

Từ trước đến nay, Baek Seolhee đã vướng vào vô số scandal với các Anh Hùng nam, người nổi tiếng và con cháu nhà tài phiệt.

Dĩ nhiên, tất cả những scandal đó đều là tin đồn lá cải do phía đàn ông tung ra để cố gắng đu bám Baek Seolhee, và cô ấy đã thẳng thừng tuyên bố không thèm ngó ngàng đến họ.

Nhưng nếu.

‘Nếu không phải là Baek Seolhee thì kèo này 100% là đèn xanh rồi!’

Nếu Baek Seolhee thực sự có hứng thú với tôi thì sao?

‘Chết tiệt. Điên mất thôi.’

Tình cảm của Baek Seolhee đang nghiêng về phía nào?

Là muốn gặp mặt trực tiếp nhà tư vấn tâm lý để vực dậy tinh thần đang lung lay của một Anh Hùng?

Hay là tìm đến một người đàn ông mà cô có cảm tình vào ban đêm?

Nếu suy nghĩ theo góc độ của một dị năng giả, thì vế trước có vẻ hợp lý hơn.

Nhưng nếu nghĩ theo những câu chuyện lãng mạn của biết bao cặp đôi nam thanh nữ tú đầu tuổi 20 thời nay, thì dù nghĩ kiểu gì, đây chính là tín hiệu đèn xanh.

Trực giác của một thằng đàn ông, hy vọng của một gã trai tân đang mách bảo tôi điều đó.

Vụ này mà sơ sẩy một li là đi một dặm đấy...

“Woa.”

Ở phía xa.

Một bóng đen tuyền lóe lên từ phía biển.

Vì tôi cảm nhận được mana nên mới nhìn rõ, chứ mấy người lính gác ở trạm quan sát chắc chỉ nghĩ đó là ánh trăng phản chiếu trên mặt biển mà thôi.

Vút!

Sóng nước bắn tung tóe cùng với một tiếng xé gió dữ dội.

Và rồi cô ấy xuất hiện ngay trước mặt tôi, người đang ngâm mình trong suối nước nóng.

“...Đến hơi sớm nhỉ.”

“......Cô đến thật đấy à?”

“Chứ sao, tôi đã bảo là tôi đến mà.”

Baek Seolhee xuất hiện, quấn chặt chiếc áo phao dài màu đen từ cổ đến mắt cá chân.

“Uhm, tại sao cô lại đến đây?”

Kệ mẹ kịch bản đã soạn sẵn, tôi buột miệng hỏi luôn.

“Vì tôi cần được tư vấn.”

Baek Seolhee bình thản nhìn tôi và trả lời.

“Tôi đến vì nghĩ rằng dù tôi có tâm sự chuyện gì đi nữa, anh cũng sẽ lắng nghe.”

“Là chuyện gì vậy?”

“...Chửi sếp bộ trưởng?”

“...Trước hết.”

Tôi quyết định giải quyết một việc không thể nhịn được trước tiên.

“Dù là bồn tắm lộ thiên nhưng mang giày vào thì hơi kì đấy.”

“Ah.”

“Cô cởi giày ra rồi vào trong nhà để ở cửa đi.”

Dù có là Anh Hùng hạng S đi nữa, thì trên đất nước này, có những luật bất thành văn không thể phá vỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!