Chương 52 - Ulleungdo, Hòn Đảo Của Kỳ Tích Và Lòng Ái Quốc (1)
Tranh thủ đang sung sức, tôi chén sạch bát cơm canh Bà chủ bưng ra rồi nhảy thẳng lên chuyến tàu định kỳ ra Ulleungdo.
- Giờ này mà ra Ulleungdo làm gì thế?
- Mai tôi được nghỉ! Ra đây làm tí gỏi mực ấy mà.
- Nghe hợp lý đấy. Khi nào về? Kế hoạch thế nào?
- Sáng mai trời đẹp thì tôi ngó qua Dokdo tí, mua ít kẹo bí ngô rồi chiều tối chắc té.
- Chà, lịch trình chuẩn bài du khách ghê. Qua đi!
- Dạ? Tiền bối, lý do thế này có sơ sài quá không ạ? Dù gì cũng là vào Ulleungdo mà.
- Cậu này là nhân viên của Học viện Sejong đấy. Đã được Học viện xác nhận là ‘dân trong nước’ rồi thì xoắn xuýt làm gì. Chỉ là từ đảo Sejong qua Ulleungdo thôi mà.
- Ah, nói vậy cũng đúng ạ.
Nếu điểm xuất phát của tôi không phải là đảo Sejong thì việc ra vào Ulleungdo cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Dù đây là hòn đảo có người sinh sống từ lâu, nhưng vì vị trí địa lý gần Sejong mà việc đi lại bị kiểm soát gắt gao chẳng kém gì hòn đảo kia.
Đặc biệt, giữa đảo Sejong và Ulleungdo lại càng nghiêm ngặt hơn nữa.
Chắc vì có những kẻ lợi dụng Ulleungdo để lẻn vào đảo Sejong nên mấy con tàu qua lại giữa hai nơi này nhìn chẳng khác gì tàu chiến, chứ đâu đơn thuần là tàu chở khách.
Thêm nữa, thủ tục lên đảo cũng nghiêm ngặt y hệt Sejong, chẳng khác nào nhập cảnh vào một quốc gia khác.
- Nhưng không phải vẫn nên làm đúng quy trình sao ạ?
- Nhân viên Học viện Sejong mà đến Ulleungdo thì có sao đâu. Lại còn đi có một mình chứ. À không. Mà nếu dắt theo cô vợ Tây thì có khi còn được miễn kiểm tra luôn ấy nhỉ? Hẹ hẹ hẹ.
Cũng may là tối Chủ Nhật nên tôi mới kịp vớt chuyến tàu cuối cùng ra Ulleungdo, chứ khâu kiểm tra mà lề mề thêm chút nữa thì chắc tôi cũng lỡ hẹn với hòn đảo này rồi.
Kétttt.
Tàu cập cảng Ulleung.
“Dừng lại. Vui lòng xếp hàng một và lần lượt xuống tàu. Trước khi xác minh danh tính, đề nghị tuân thủ sự chỉ dẫn của nhân viên.”
Sau khi rời khỏi con tàu đang neo tại cảng Ulleung, một nơi được xây dựng hoành tráng chẳng kém cảng quốc tế Busan, tôi lại phải trải qua một cuộc kiểm tra y hệt lúc rời đảo Sejong mới ra khỏi cảng được.
‘Đây chính là Ulleungdo của thế giới này.’
Nơi này gợi lại trong tôi ký ức mồn một về lần cùng đám bạn ra đây ngắm Dokdo ngày trước.
Chỉ có một điều hơi đáng tiếc.
‘Đây là Ulleungdo hay Guam vậy trời?’
Hòn đảo Ulleungdo mà tôi từng biết đã bốc hơi khỏi thế giới này rồi.
Mấy thương hiệu nhượng quyền trong nước thì khỏi nói, đến các thương hiệu nước ngoài cũng mọc lên san sát.
Các tòa nhà dù bị gió biển bào mòn vẫn giữ được thiết kế tinh xảo hơn cả Seoul, còn mấy cái bảng hiệu đèn neon thì nhấp nháy chẳng khác gì phố đêm Gangnam.
[Chào mừng đến Ulleungdo, hòn đảo của những kỳ tích!]
Dưới dòng chữ đó là đủ thứ tiếng nước ngoài, và những cô gái trong bộ đồng phục thủy thủ được bố trí khắp nơi như hướng dẫn viên du lịch, đang tíu tít mời chào khách nước ngoài.
Nếu tóm gọn Ulleungdo của thế giới này trong một câu, thì đây chính là một khu nghỉ dưỡng do nhà nước quản lý.
Gọi là Ulleung-Guam hay Ulleung-Saipan cũng chẳng quá lời, hòn đảo này đã trở thành một địa điểm du lịch bỏ xa cả đảo Jeju.
Tất cả là nhờ mana.
Để hấp thụ thêm dù chỉ một chút mana từ vùng biển Đông, đặc biệt là từ đảo Sejong, người ta lũ lượt kéo đến đây, và trong số đó, ai cũng muốn đặt chân lên Ulleungdo, nơi gần Sejong nhất.
Những người đến đảo đa phần đều là dị năng giả.
Sau khi vào đảo, họ tìm một chỗ trọ rồi tích lũy mana qua phương pháp thiền định của riêng mình.
Bởi lẽ, ở Ulleung tích lũy mana ngon hơn hẳn ở Uljin hay Gangneung.
Thế nhưng, những người không phải dị năng giả cũng kéo đến Ulleungdo rất đông.
Họ là ai ư?
Dân bản địa Ulleungdo à?
Không phải.
“Anh à, liệu chúng ta có thành công không?”
“Phải thành công chứ. Em xem, tiền đi Hawaii 5 ngày 3 đêm mình dồn hết vào chuyến đi Ulleungdo 2 ngày 1 đêm này cơ mà. Anh nhất định sẽ giúp em thành công.”
“Anh yêu, sau này nếu chúng ta thật sự sinh được ‘đứa bé đó’ thì phải nuôi dạy nó thật hạnh phúc nhé?”
“Tất nhiên rồi. Tuyệt đối không để nó thành Phản Diện, mà phải nuôi dạy con thành một người yêu nước.”
Phần lớn những người đến đây là các ‘cặp vợ chồng son’ tầm tuổi 20 hoặc 30.
Hầu như chẳng thấy bóng dáng trẻ con đâu cả.
Vì ‘dị năng giả dưới 15 tuổi’ bị cấm tiệt đặt chân lên hòn đảo này.
Trẻ con làm gì có lý do để đến Ulleungdo, ‘hòn đảo trong mơ của người lớn’ này chứ.
Bởi đây là hòn đảo để tạo ra những đứa trẻ.
“Này cậu thanh niên, đi một mình à?”
Một ông lão mặc bộ vest xám, trông khoảng lục tuần, tiến lại gần tôi.
Ngày xưa lúc tôi cùng bạn bè đến Ulleungdo, ông lão ra đón chúng tôi chỉ mặc mỗi cái áo ghi lê câu cá bán đầy ngoài chợ, nhưng ông lão ở đây lại khác hẳn từ gu ăn mặc.
Chỉ cần liếc qua chiếc đồng hồ Nollex đeo cùng Taegeuk Watch cũng đủ thấy độ chịu chơi của ông.
Cụ ông này tuy có tuổi nhưng lại là một đại gia chính hiệu.
Và những người như ông thì không hề hiếm.
“Thế cô gái đi cùng đâu rồi?”
“Cháu đi một mình ạ. Cháu là nhân viên của Học viện Sejong.”
“Ahh, ra thế? Vậy thì tiếc nhỉ. Lão cứ tưởng lại có cặp vợ chồng son đi theo ‘Lộ trình thụ thai dị năng giả’ chứ.”
“Hahaha....”
Tấm lòng cha mẹ nào cũng vậy.
Ai cũng mong con mình hơn người, mà thế giới này giờ đây đã trở thành một nơi mà dù dốt nát hay bất tài, chỉ cần có ‘dị năng’ là có thể sống khỏe.
“Cậu cũng biết đấy, những người sinh trước Đại Biến Động như lão đây cũng có cách cống hiến cho đất nước trong thời đại dị năng này. Đó chính là sinh ra những đứa trẻ có dị năng.”
“Không biết con cháu bác có ai là dị năng giả không ạ?”
“Này cậu. Con trai lão đây hiện đang là dị năng giả hạng B đấy. Dù người ta bảo bốn mươi tuổi mới sinh con là muộn, nhưng đẻ được là tốt rồi.”
“Ohh....”
Một đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng?
Nhưng liệu đứa trẻ đó có bẻ cong được chiếc thìa ấy không?
Trước thìa dị năng, thìa vàng cũng phải chào thua, và các bậc cha mẹ, dù không thể để lại cho con núi vàng núi bạc, cũng cố gắng giúp chúng thức tỉnh được dị năng.
“Cậu cứ nhìn dân bản địa ở Ulleungdo mà xem, nhà nào trong gia đình hay họ hàng cũng có hoặc từng có một dị năng giả. Mấy cậu trai cô gái đến Ulleungdo cũng thế cả thôi. Cậu nghĩ tại sao chúng tôi hét giá 5 triệu won một đêm mà khách vẫn nườm nượp? Tất cả đều đến đây vì muốn con mình trở thành dị năng giả đấy.”
“‘Pumpkin Honeymoon’.”
“Đừng có nói tiếng Tây tiếng Tàu. À không, tuy nhờ nó mà chúng tôi sống khỏe nhưng thôi cứ dùng tiếng nước mình đi.”
“Vậy nó là gì ạ?”
“Du lịch yêu nước.”
“.......”
Con của mình bằng mọi giá phải là dị năng giả.
Trong bối cảnh đó, chuyến trăng mật đến Ulleungdo để thụ thai dị năng giả đã ra đời.
Trên thực tế, đã có những số liệu thống kê đáng tin cậy cho thấy xác suất những đứa trẻ được thụ thai sau tuần trăng mật ở Ulleungdo trở thành dị năng giả là khá cao.
Sống ở Ulleungdo một năm tốn đến hàng trăm triệu won nên rất khó, nhưng ít nhất họ cũng có thể đến đây hít thở linh khí của Ulleungdo trong cái đêm quan trọng nhất của quá trình thụ thai.
Đến năm 2025, hầu hết các cặp đôi tìm đến Ulleungdo đều là những cặp đã chọn ‘ngày lành tháng tốt’.
Không chỉ các cặp đôi Hàn Quốc mà các cặp đôi nước ngoài cũng đến đây với cùng một mục đích.
Nơi đây chính là thánh địa cầu con.
Mục đích không phải du lịch, mà là để thụ thai.
“Chẳng có lý do gì để một gã trai tơ đến đây một mình cả... Hay cậu định cua gái Ulleungdo? Nếu vậy thì bỏ đi nhé. Gái tân ở Ulleungdo đến thẩm phán công tố viên còn chẳng có cửa đâu.”
“......Haha.”
“Phản ứng kiểu gì thế? Hay cậu là dị năng giả?”
“Cháu không phải dị năng giả đâu ạ. Chỉ là, nó hơi khác so với Ulleungdo mà cháu nghe kể hồi nhỏ.”
Ánh mắt ông lão lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
“Hồi nhỏ? Hoho, cậu bạn này. Thời cậu còn nhỏ thì Ulleungdo đã sắp qua mặt cả đảo Jeju rồi còn gì?”
“Là cái thời bố mẹ cháu còn trẻ và hẹn hò ở Ulleungdo ấy ạ. Cháu đã được nghe kể nhiều về lúc đó.”
“Hoho, cậu bạn này. Lại nhắc đến Ulleungdo của thời trước Đại Biến Động cơ đấy.”
Ông lão nhìn ra biển khơi xa xăm, chìm trong hoài niệm.
Một hình ảnh chẳng ăn nhập gì với vô số ánh đèn neon lấp lánh sau lưng ông.
“Ngày xưa, dân ở đây toàn lặn biển với đi tàu. Nhưng giờ chẳng còn ai làm ngư dân nữa. Vì nhà nước ép tất cả chuyển sang kinh doanh nhà nghỉ, khách sạn hết rồi.”
“Không có ai phản đối sao ạ?”
“Phản đối? Nếu họ đuổi đi thì đã có chuyện to. Nhưng may là không. So với việc phơi nắng lặn biển cả ngày, kinh doanh phục vụ khách du lịch kiếm gấp trăm, gấp nghìn lần, ai mà từ chối cho được?”
Lợi nhuận quá lớn để có thể từ chối.
“Ulleungdo trong ký ức của bố mẹ cậu không còn nữa đâu. Nơi này giờ chỉ tồn tại vì một mục đích duy nhất thôi.”
Mục đích mang tên lòng yêu nước.
Sinh con, chính là yêu nước.
“Vậy lý do cậu đến đây một mình thật sự chỉ có thế thôi à? Dù là nhân viên đảo Sejong nhưng vẫn thấy hơi khả nghi đấy?”
“Haha. Cháu đến một mình thật mà. Thật ra thì... cháu là người thế này ạ.”
Tôi rút danh thiếp ra.
“Nhân viên đảo Sejong mà lại có danh thiếp thế này... Hở...?!”
“Bác à.”
Tôi nháy mắt với ông lão, và ông lập tức trả lại danh thiếp cho tôi rồi tặc lưỡi.
“Đúng là tai to mặt lớn có khác... Hô hô. Bà chủ họ Ju có báo tin nên lão cứ thắc mắc là ai, không ngờ lại được đón tiếp một vị khách quý thế này.”
“Trông cậy vào bác cả ạ.”
Ông lão này.
Vừa là dân bản địa của Ulleungdo, vừa là quản lý khu nhà nghỉ do Hội Kín trực tiếp điều hành.
“Chào mừng cậu đến với Ulleungdo, hòn đảo của kỳ tích và lòng ái quốc.”
Ông lão bấm chìa khóa xe về phía bãi đỗ, một chiếc sedan hạng sang màu đen liền nháy đèn đáp lời.
Vùuuu.
Chiếc xe tự động lái đến trước mặt, và ông lão mở cửa ghế sau.
“Không cần phải phiền đến thế đâu ạ.”
“Đến khách sạn 5 sao ở Seoul người ta còn có dịch vụ đỗ xe hộ, nhà nghỉ 5 triệu won một đêm mà không làm đến mức này thì sao được?”
“Nói vậy cũng phải.”
Tôi ngả người ra ghế sau.
“Vậy thì... xin phép đưa ngài đến nơi một cách thoải mái nhất, thưa Trưởng phòng Do.”
“Làm phiền bác rồi.”
“Vâng.”
Liệu ông lão này có biết không?
Rằng suối nước nóng phun lên từ mảnh đất của ông và khu nhà nghỉ được xây dựng quanh đó là nơi có giá trị nhất trên hành tinh này.
Chắc là không.
Vì ông chỉ biết mình bề ngoài là một quản lý nhà nghỉ, và là cộng tác viên của Hội Kín mà thôi.
Vốn dĩ, không một ai biết suối nước nóng ở nơi ông quản lý lại có công hiệu như vậy.
“Ah, thưa Trưởng phòng Do. Lão già này thật sự tò mò nên mới hỏi thôi.”
“Chuyện gì vậy ạ?”
“...Lần sau, cô gái mà ngài sẽ dắt theo là vị nào trong số các Giám đốc? Hay là, Chủ tịch?”
Dù cho Ulleungdo đã thay đổi đến thế nào.
“Hay là... cả năm vị?”
“.......”
“Ah. Không phải cũng không sao đâu. Ngài có dắt theo cô nào khác thì lão cũng sẽ kín miệng thôi. Kaka.”
Mấy ông lớn ở đất nước này vẫn vậy.
Ulleungdo.
Ở nước ngoài, người ta gọi nơi đây là hòn đảo của kỳ tích và sự thụ thai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
