Chương 51 - Sau Trận Chiến (2)
Thế là vụ náo loạn của ác ma Doppelganger đã kết thúc.
Từ màn hóa khổng lồ của con ác ma, đến pha trình diễn kỹ năng mới của Baek Seolhee, rồi cả lúc nó thu nhỏ người hòng né đòn của cô, và cuối cùng là bị Dokkaebi kết liễu bằng một phát thổi bay cả ba cái đầu.
Rồi còn sự tồn tại của Dueoksini, một thực thể chuyên kích động những kẻ hóa quỷ mất kiểm soát.
Quá nhiều chuyện đã dồn dập xảy ra.
“.......”
Yoon Iseon cũng có mặt tại hiện trường.
Tuy không thể nói là đã chứng kiến từ A đến Z, nhưng kể từ lúc Yuk Gibong bắt đầu nổi điên, cô đã ở đó, vừa ra sức thuyết phục vừa đối đầu với hắn.
Thế nhưng, sự hiện diện của cô đã hoàn toàn bị lu mờ giữa chừng.
Kể từ khi Dokkaebi ra tay, từ lúc Baek Seolhee xuất hiện, và từ khoảnh khắc Dueoksini lộ mặt.
Giữa sàn diễn của các hạng S, một hạng A như cô chẳng thể chen chân vào, chỉ đành bất lực lùi về sau, tập trung giăng kết giới bảo vệ để ngăn ác ma tấn công dân thường.
Rốt cuộc, nhân vật chính vẫn là những hạng S.
Chức danh Hội trưởng Hội học viên từng là niềm tự hào và trọng trách, nhưng giờ đây, cô lại một lần nữa thấm thía rằng trong thế giới này, sức mạnh mới là thứ tối quan trọng đối với một dị năng giả.
Mình muốn mạnh hơn.
Mình phải mạnh hơn nữa.
Nhưng cô không đời nào trở nên hùng mạnh bằng cách hóa quỷ như Yuk Gibong.
Bởi nếu cô biến thành ác ma, chắc chắn người đó sẽ đến giết mình.
- Hội trưởng Hội học viên Yoon Iseon. Ngươi đã hóa thành ác ma. Từ giờ ta sẽ hành quyết ngươi.
Chắc chắn anh ta sẽ nói như vậy rồi tìm cách đoạt mạng cô.
Bất kể những gì cô đã làm với tư cách Hội trưởng, chỉ vì đã hóa thành ác ma, chỉ vì trở thành Phản Diện, Yoon Iseon sẽ bị Dokkaebi xử trảm.
“...Mình không muốn thế đâu.”
Yoon Iseon bước vào phòng hội học viên.
Căn phòng vắng lặng vì là cuối tuần, cô một mình ngồi phịch xuống ghế, gặm nhấm sự bất tài của bản thân.
“Mình cần sức mạnh. Nhưng làm gì có chuyện trông chờ vào vận may từ trên trời rơi xuống để mạnh lên được chứ.”
Để theo đuổi lý tưởng của mình, cô cần một sức mạnh to lớn, nhưng dù là để đạt được điều đó, cô cũng không thể đi theo tà đạo.
Phải bước đi trên con đường chính đạo và nhanh chóng trở nên mạnh mẽ.
Dù biết đó là chuyện vô lý, là một việc khó như lên trời, nhưng cô nhất định phải làm được.
Vì để Dokkaebi phải đến hành quyết mình là một chuyện quá đỗi có lỗi với anh ta.
“...Phải rồi. Anh ấy đã nói với mình như vậy mà.”
Yoon Iseon thao tác trên Taegeuk Watch, chiếu hàng loạt video lên màn hình họp trong phòng hội học viên.
(Fancam) Video quay nghiêng thần thánh của Dokkaebi
[Hot] Video Dokkaebi dùng skill (không phải chiêu cuối) trong vụ náo loạn Gibong-Rider
[Subscribe/Donate] ??? : Lửa không phải dùng kiểu đó đâu.
Vô số video về Dokkaebi được quay từ khắp mọi nơi hiện lên màn hình.
Trong số đó, tất nhiên có cả bản quay siêu nét do chính cô ghi lại.
[[[[Lửa không phải dùng kiểu đó đâu.]]]]
Yoon Iseon thậm chí còn đồng bộ hóa tất cả các video, để giọng nói của Dokkaebi vang vọng khắp căn phòng.
“Phải dùng như thế này.”
Phừng.
Yoon Iseon truyền mana vào bàn tay đưa ra trước mặt, tạo ra một khối cầu lửa màu hồng mang hình mặt cáo.
“...Mình không làm được.”
Chỉ tạo ra một quả cầu lửa thôi cũng đã chẳng dễ dàng.
Duy trì nó đã ngốn một lượng mana khổng lồ, vậy để tạo ra một cột lửa cao hàng chục mét thì cần bao nhiêu mana cơ chứ.
“Mình... Hả?”
Taegeuk Watch bắt đầu đổ chuông.
Yoon Iseon vội vàng chỉnh âm lượng của PC kết nối với màn hình về 0, tắt tiếng hoàn toàn rồi mới bắt máy.
“Vâng, Yoon Iseon nghe đây ạ.”
[Học viên Iseon, em ổn chứ?]
“Ah! Thầy!!”
Cô quên béng mất.
Vì mải chìm đắm trong cảm giác tự ti sau một sự kiện quá lớn, cô đã bỏ lỡ điều quan trọng nhất của một Anh Hùng.
“Thầy có ổn không ạ?!”
[Haha, tôi thì không sao, nhưng có vẻ học viên Iseon mới là người không ổn thì phải?]
“Dạ?”
[Tôi đã bảo em cứ nói chuyện tự nhiên đi mà, thế mà giờ tôi dùng lại kính ngữ em lại nghe theo răm rắp thế. Phải là học viên Iseon thường ngày thì đã hỏi ‘Sao thầy lại nói chuyện khách sáo nữa rồi?’ ngay tắp lự rồi chứ.]
“Ahh.”
Đúng như lời Do Jihwan, Yoon Iseon lúc này đang hồn bay phách lạc.
Là do bị Dokkaebi hớp hồn, hay do cảm thấy tự ti vì không thể kề vai sát cánh cùng anh ta, chính cô cũng khó lòng trả lời.
“E-Em xin lỗi.”
[Có gì đâu mà phải xin lỗi. Nhờ học viên Iseon câu giờ, nhờ em dũng cảm thuyết phục và ngăn cản học viên Yuk Gibong mà tôi mới sống sót được đó. Cảm ơn em, học viên Iseon.]
“...Em cảm ơn thầy.”
Cảm ơn.
Lời nói đó bỗng khiến trái tim Yoon Iseon rung lên.
Dù hành động của cô không phải để được ai đó khen ngợi, dù đó là việc một Anh Hùng đương nhiên phải làm, nhưng khi được nghe những lời này, tâm trạng cô không khỏi tốt lên.
[Nghe giọng em có vẻ hơi chùng xuống, chắc đang suy nghĩ nhiều lắm. Có phải vì chuyện học viên đó hóa thành ác ma không?]
Không phải.
[Nếu là chuyện đó thì tôi nghĩ em Iseon không cần phải bận tâm nhiều đâu. Em đã làm hết sức mình rồi. Dù học viên Gibong đã hóa thành ác ma, nhưng em Iseon đã làm tất cả những gì có thể mà.]
“Cảm ơn thầy. Vì đã nói với em như vậy.”
Điều Do Jihwan nói đúng là một phần trong những trăn trở của cô, nhưng nó vẫn chưa thể gỡ rối hoàn toàn cho mớ tâm trạng hỗn độn này.
[Nếu cần tư vấn, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào nhé. Tôi luôn ở về phía học viên Iseon.]
“Vâng, em thực sự cảm ơn thầy.”
Rốt cuộc, có lẽ chỉ có thể tự mình tìm ra câu trả lời thôi sao?
[...Câu trả lời của em Iseon nghe có vẻ không được thỏa mãn cho lắm, xem ra em còn đang có một nỗi phiền muộn lớn hơn tôi nghĩ. Nếu không phiền, tôi đoán thử được không?]
“Dạ?”
[Có phải em đang cảm thấy bị cho ra rìa, không thể đứng cạnh Dokkaebi và Snow White không? Có phải vậy không?]
Yoon Iseon bất giác đứng bật dậy.
Cô không thể thốt lên câu “Sao thầy biết?”.
Cô kinh ngạc vì anh đã đọc vị chính xác tâm tư của mình, ngạc nhiên vì anh đã cố tình không đề cập đến trước vì biết nó có thể làm cô tổn thương, và trái tim cô như hẫng đi một nhịp trước lời nói của Do Jihwan, người chỉ qua giọng nói đã đọc được lòng cô và còn xin phép trước khi hỏi.
“...Thầy là nhà ngoại cảm ạ?”
[Không phải đâu. Tôi chỉ đơn giản là nêu ra mối bận tâm có khả năng cao nhất trong số những điều mà tôi nghĩ học viên Iseon đang lo lắng thôi.]
“Vậy những mối bận tâm khác là gì ạ?”
[Chắc là nhiều lắm. Nhưng nếu kể hết ra thì có lẽ sẽ khiến đầu óc em Iseon thêm rối, nên tôi sẽ đưa ra câu trả lời của riêng mình cho câu hỏi mà tôi có vẻ đã đoán đúng. Học viên Iseon này. Đừng quá vội vàng. Em có con đường của riêng mình.]
Giọng nói của Do Jihwan tựa như một cái vỗ nhẹ vào lưng cô.
[Ngay lúc này có thể họ trông như đang dẫn trước, nhưng nếu em Iseon cứ vững bước tiến về phía trước, biết đâu một lúc nào đó em sẽ đường hoàng kề vai sát cánh cùng họ, không, thậm chí còn vượt qua họ nữa. Vì em Iseon chắc chắn có tiềm năng đó.]
“...Thực sự cảm ơn thầy rất nhiều.”
[Bây giờ có vẻ em đã ổn hơn rồi nhỉ. Thấy sao? Dạo này tôi có đọc vài cuốn sách tư vấn tâm lý ở tầng hầm 2 đấy, có vẻ tôi có thể làm giáo viên tư vấn được rồi nhỉ?]
“Pfft.”
Yoon Iseon bật cười thành tiếng trước câu nói có phần ngô nghê của Do Jihwan.
“Sau này nếu thầy làm công việc chăm sóc tinh thần cho các Anh Hùng chắc sẽ giỏi lắm đấy ạ.”
[Vậy sao? Lời này quả thật đáng quý đó. Sau này nếu tôi bị đuổi việc thủ thư hay gì đó thì sẽ thử suy nghĩ về công việc em đề xuất xem. Ah, cũng đến giờ rồi nhỉ. Chúc em ăn tối ngon miệng. Lần tới có thời gian chúng ta lại đi ăn một bữa nhé.]
“Vâng. Cuối tuần em sẽ liên lạc với thầy.”
[Uhm. À mà.]
Do Jihwan hắng giọng.
[Cảm ơn vì đã cứu tôi nhé. Anh Hùng.]
Nói xong, anh cúp máy.
“......Thiệt tình.”
Yoon Iseon nắm chặt chiếc Taegeuk Watch, gục mặt xuống bàn.
“Anh Hùng cái gì chứ. Thật là....”
Phía sau Yoon Iseon.
Ánh hoàng hôn ấm áp chiếu lên lưng cô, và đôi tai cô ửng đỏ như ráng chiều.
“Chăm sóc tinh thần.... Pfft.”
Yoon Iseon mân mê ngón tay, lặng lẽ bật lại video của Dokkaebi và dán mắt vào màn hình.
“Bây giờ mình được giúp đỡ, nhưng một ngày nào đó....”
Cô dùng tay ấn nhẹ lên vai mình, nơi bàn tay của Dokkaebi đã chạm vào.
Một ngày nào đó.
Tưởng tượng đến ngày mình có thể đứng trước Dokkaebi và đáp lại chính những lời cô đã nghe hôm nay, Yoon Iseon tua đi tua lại kỹ năng của anh không biết bao nhiêu lần.
“...Hihi.”
Trong video.
Chất lượng hình ảnh không tốt lắm, nhưng có thể thấy rõ Dokkaebi đã khẽ gõ ngón tay lên vai cô.
Cái vỗ về nhẹ nhàng ấy, chắc chắn không phải là giả.
***
Sau khi trở về phòng của Lisara Lakshmi.
“Bảo đi ăn cơm thôi mà ai dè cậu lại chạy đi xử lý ác ma rồi mới về thế này.”
“Tôi cũng có ngờ đâu. Cho tôi mượn giường một lát.”
“Cậu nằm chình ình ra rồi còn gì.”
Tôi nằm trên giường trong nhà Jumo để nghỉ ngơi.
“Tôi dùng quá nhiều mana rồi. Cạn kiệt luôn rồi đây này.”
“Dùng nhiều đến mức bay cả dạng biến hình luôn à?”
“Thế thì không. Đây là tôi đã dùng đến... ‘giới hạn an toàn cấp 1’ của mình, mức mà tôi thấy vẫn ổn trong điều kiện bình thường.”
Tôi đã tính toán lượng mana tiêu thụ dựa trên giả định rằng mình có thể phải đối mặt với một đối thủ hạng S, đồng thời vẫn chừa lại đủ năng lượng để có thể chuồn lẹ một cách an toàn mà không bị ai phát hiện sau trận đấu.
“Tôi cũng phải tìm cách tăng lượng mana của mình lên thôi.”
“Ở đảo Sejong thì chẳng phải nó sẽ tự tăng sao?”
“Có tăng. Nhưng có cách giúp tăng mana dễ hơn là chỉ hít thở không khí ở đây thôi.”
Tôi gửi cho Jumo một đường link quảng cáo qua điện thoại của chị ta.
“Cái gì đây?”
“Gì là gì? Là một phương pháp đặc biệt hay ho để nhanh chóng mạnh lên và tăng mana tối đa đấy.”
“...Ulleungdo?”
“Đúng vậy. Ở đảo Ulleungdo, có một nơi đặc biệt giúp hồi phục mana nhanh hơn 1.5 lần và tăng lượng mana tối đa.”
Những người biết chuyện này, bao gồm cả tôi, chỉ có sáu người.
Qiongi, Taotie, Taowu, Hundun, và Tổng Soái.
“Đó là một khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng. Một chi nhánh do Imangmangryang trực tiếp điều hành.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
