Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 50 - Sau Trận Chiến (1)

Chương 50 - Sau Trận Chiến (1)

Trận chiến đã đến hồi kết.

Tên Phản Diện Yuk Gibong đã bỏ mạng trong lúc hóa quỷ. Hạt giống ác ma bị cưỡng ép gieo vào người hắn dù nảy mầm thành công nhưng cuối cùng cũng toi đời cả lũ.

Nó phình to thành một con quái vật khổng lồ nhưng đã bị Baek Seolhee tóm gọn. Ngay lúc định chuồn khỏi cái xác đó, tôi đã cho nổ tung mấy cái đầu của nó, tiễn vong luôn.

Đó đã không còn là con người.

Chúng chỉ cố khoác lên mình lốt người, và dù được sinh ra từ nhân loại, chúng vẫn là những con quái vật chỉ mang trong mình ác ý, coi con người là ‘mồi’ và sẵn sàng tàn sát tất cả.

Nếu có tồn tại thứ ‘ác thuần túy’ không phải Anh Hùng cũng chẳng phải Phản Diện, thì đó chắc chắn là lũ quỷ này.

[Xem ra cũng dọn dẹp xong sương sương rồi... lượn thôi.]

Cố dây dưa ở đây chỉ tổ rước thêm phiền phức.

Tôi biến trở lại thành Dokkaebi, gã quý ông trong bộ vest, và chuẩn bị chuồn đi trong nháy mắt.

Cứ thế này mà biến mất bằng linh thể hóa thì cảnh tượng quen thuộc sẽ lại tái diễn mà thôi.

Nhưng hôm nay không hiểu sao, cứ thấy đám người đang nhìn chằm chằm mình đằng kia là tôi lại thấy ngứa mắt.

“Đứng lại, Dokkaebi!!”

Những kẻ rẽ đám đông chạy tới đây toàn là gương mặt thân quen cả.

“Bọn ta sẽ bắt giữ ngươi!”

[Ồ, cảnh sát cơ à. Kéo cả lực lượng đặc nhiệm đến mà giờ này mới vác mặt tới. Đúng là lúc nào cũng chậm như rùa.]

“Khốn...!”

Bọn họ là lực lượng chịu trách nhiệm an ninh và canh gác cho đảo Sejong.

Trong đó có vài kẻ tôi đã gặp khi mới đặt chân lên đảo, có những người tôi từng lướt qua khi đi dạo cuối tuần, và cũng có cả những gương mặt lạ hoắc.

Thậm chí không chỉ có quân nhân Hàn Quốc, mà còn có cả binh lính nước ngoài trong quân phục ngoại quốc.

Số lượng lên đến hàng trăm người, tất cả đều đang chĩa súng về phía tôi đầy hăm dọa.

“Mau ngoan ngoãn đầu hàng! Và các vị Anh Hùng! Xin hãy hợp tác!”

[Hợp tác á? Hợp tác bắt Dokkaebi chứ gì? Ahhh, hiểu rồi. Vẫn cái bài cũ, muốn bắt một dị năng giả thì phải nhờ một dị năng giả khác. Rồi lỡ người ta thất bại thì lại đổ hết tội lên đầu họ, đúng bài quá còn gì.]

“Câm mồm, tên Phản Diện! Dù ngươi gây ra chuyện này với ý đồ gì thì sự thật ngươi là một tên Phản Diện giết người vẫn không thay đổi!”

[...Chà, ta cũng có phủ nhận đâu. Kẻ từng là ác ma, kẻ đang dần hóa quỷ, hay tay sai của ác ma, thì trong mắt các người cũng chỉ là công dân lương thiện và bệnh nhân đáng thương mà thôi.]

Tôi chẳng có hứng thú đấu võ mồm, nhưng lý do tôi cố tình cà khịa đám cảnh sát và quân nhân ở đây chỉ có một.

[Ta sẽ nói rõ một điều.]

Nhân lúc tất cả mọi người đều đang chứng kiến, tôi cần phải ‘tuyên bố’ một cách dõng dạc.

[Từ nay về sau, đừng có cản đường ta tiêu diệt ác ma. Kẻ nào ngáng chân, ta sẽ nghiền nát tất cả.]

Tôi chĩa đầu chày về phía Obang Red đang bất tỉnh.

[Nếu có kẻ nào khiến một người đáng lẽ được chết như một con người lại phải chết như một con quỷ, thì kẻ đó cũng sẽ là đối tượng bị trừng phạt.]

Tôi biết.

Rằng làm thế này, Obang Red sẽ bị cộng đồng mạng chửi cho sấp mặt.

[Ta là kẻ trừng phạt những kẻ có tội. Kẻ hành quyết những kẻ đã hóa thành ác ma, những kẻ là hiện thân của ác ma. Ta là ngọn giáo của hội hành quyết Phản Diện.]

- Ta đã cố ngăn hắn hóa quỷ, nhưng tại ngươi mà Yuk Gibong mới biến thành ác ma!

- Nếu Obang Red không ngáng đường thì Yuk Gibong đã không biến thành ác ma!

- Là lỗi của hắn!

Nhưng vì không thể nói thẳng toẹt ra như vậy, nên tôi phải pha thêm vài lời nghe cho có vẻ nguy hiểm, tuyên bố một cách rõ ràng rồi mới té.

[Nơi nào có Phản Diện, nơi đó có ta. Và... ta biết ngươi đang ở đó.]

Tôi chỉ thẳng vào chiếc camera có logo của đài truyền hình công cộng đang quay mình và cất cao giọng.

[Hỡi kẻ đã biến một con người mất kiểm soát thành một con quỷ hoàn chỉnh. Ta thề sẽ tóm được ngươi và tự tay hành quyết.]

Đây là lời cảnh cáo công khai gửi đến Dueoksini.

[...Cũng chỉ là một giuộc với nhau.]

Dứt lời, tôi khẽ gõ chân xuống đất.

“Ah!”

Baek Seolhee ngay lập tức nhận ra hành động của tôi, cô kinh ngạc há hốc miệng, nhưng rồi cũng chỉ khẽ nhắm mắt và siết chặt nắm tay.

Xoạt.

Tôi từ từ bước về hướng ngược lại với Baek Seolhee rồi tan biến.

Chắc hẳn trông sẽ là như vậy.

Cơ thể tôi tan dần từ dưới lên, biến thành sương mù như một con yêu tinh mùa hạ.

Sau khi dùng linh thể hóa để không ai có thể nhìn thấy thân xác của mình, tôi lập tức quay người chạy như bay về phía thứ mà mình đã cởi ra.

‘Phải thu hồi Taegeuk Watch ngay lập tức!’

Quần áo thì sao cũng được.

Nhưng Taegeuk Watch lại là chuyện khác.

Dựa theo ghi chép GPS của Taegeuk Watch, tôi phải là một kẻ đang trốn trong con hẻm gần đây ngay từ trước khi Dokkaebi xuất hiện.

Thế nên tôi đang định đi thu hồi Taegeuk Watch thì...

“...Ơ?”

Ngay khoảnh khắc định lướt qua Baek Seolhee, cô bỗng nghiêng đầu thắc mắc.

“Cái gì vậy...?”

Toi rồi.

Lẽ nào đang trong trạng thái linh thể hóa mà vẫn bị phát hiện ư?

Baek Seolhee nhận ra được trạng thái linh thể hóa của mình sao?

“Chắc là do mình tưởng tượng thôi...”

May quá.

Baek Seolhee chỉ đưa tay sờ sờ sau lưng chứ không hề nhận ra tôi.

Yoon Iseon, người có vẻ có cảm ứng tâm linh kém hơn cả Baek Seolhee, cũng vậy.

Không một ai nhận ra tôi cả. Tôi lặng lẽ lao về phía trước và đã thành công đến được con hẻm mà không bị ai phát giác.

‘Tôi là người ngoài. Tôi là người ngoài. Tôi là người ngoài.’

Cố gắng giữ suy nghĩ tách biệt khỏi thế giới này nhiều nhất có thể, tôi giải trừ ‘linh thể hóa’ chứ không phải biến hình, sau đó lại tiến hành biến hình một lần nữa.

“...Uhm.”

Tôi nhặt chiếc Taegeuk Watch rơi trên nền đất trong hẻm, đeo lại và bật nguồn, rồi kiểm tra lại tình trạng quần áo một lần nữa để chắc chắn nó giống hệt như lúc tôi ra ngoài ăn cơm.

Bộ quần áo hiện tại không phải là đồ thật, mà được tạo ra từ ‘mana’.

Dù tôi đã thành thạo kỹ năng đến mức ngay cả cấp S cũng không thể nhận ra nó được làm từ mana, nhưng tôi không muốn gây ra rắc rối không cần thiết.

Trước hết là-

Bíp bíp bíp.

Taegeuk Watch có cuộc gọi đến.

Tôi giật mình kiểm tra ngay, đó là một cái tên quen thuộc.

[Trưởng phòng. Cậu đang ở đâu đấy?]

“...Phó quản lý Ju?”

[Tôi gọi đúng lúc cậu biến mất, chuẩn không cần chỉnh. Mà cậu đang ở đâu thế? Tôi có mang đến thứ mà có lẽ Trưởng phòng sẽ cần.]

“...Chẳng lẽ là quần áo à?”

[Chuẩn cơm mẹ nấu.]

Chà.

‘Thảo nào các Anh Hùng toàn dắt theo trợ thủ bên mình.’

Dù Jumo không phải trợ thủ của tôi, nhưng sự hỗ trợ thế này thì có nhận cả triệu lần cũng không đủ.

“Phó quản lý Ju. Lần sau gặp Giám đốc, tôi sẽ nói giúp để chị được tăng lương.”

[Thay vì lương thì cậu xin thêm cho tôi ba ngày nghỉ phép có lương được không, Trưởng phòng?]

Được thôi.

Vừa hay Qiongqi chắc chắn sẽ rất vui vì tôi đã sử dụng kỹ thuật dựa trên ý tưởng của ngài ấy.

Chắc chắn là vậy.

***

“Tch. Cái thằng Dokkaebi khốn kiếp. Cái từ ‘Villain’ đúng là sinh ra để dành cho mày đấy.”

Tại một ngôi nhà hanok truyền thống cách quảng trường không xa, một thanh niên mặc bộ hanbok thường ngày màu nâu bực bội vò đầu bứt tai.

“Ngay cả từ ‘ác đảng’ trong tiếng mẹ đẻ cũng là quá tầm với mày. Dokkaebi, mày chỉ là một thằng Villain.”

Người khác có thể không để tâm, nhưng việc gã đàn ông này phải dùng đến cả ‘tiếng Anh’ - thứ ngôn ngữ mà hắn cố tình né tránh - để chửi rủa thì không phải chuyện tầm thường.

Đối với hắn, việc gọi bằng ‘tiếng Anh’ như thế còn nặng nề hơn cả những lời chửi thề tục tĩu như đồ mất dạy hay thằng chó đẻ, thực sự là vua của các loại chửi.

“Không chỉ cho nổ tung cả ba con quỷ vừa mới nảy mầm, mà còn tự mình hạ gục chúng không cho các Anh Hùng một cơ hội nào. Hừm, đúng là một tên ngạo mạn.”

Gã thanh niên đi vào bếp của ngôi nhà hanok, lấy một chiếc bánh yakgwa từ trong tủ lạnh.

“Anh Hùng thì phải có thử thách xứng tầm Anh Hùng. Chẳng lẽ hắn không biết câu ‘có đau thương mới là tuổi trẻ’ à? Anh Hùng phải tan nát, phải vỡ vụn thì mới có thể thức tỉnh thành một Anh Hùng thực thụ chứ... Tch tch tch.”

Vừa nhai nuốt chiếc bánh yakgwa, gã thanh niên vừa bật TV.

- Vào khoảng 12 giờ 30 phút chiều nay, Dokkaebi đã xuất hiện tại đảo Sejong. Dokkaebi đã tấn công dã man học viên bị biến thành ác ma...

“Chết tiệt. Lũ Haegeuneul đã thao túng truyền thông trong lúc đó rồi sao?”

Khởi đầu của sự việc rõ ràng là do học viên hóa quỷ gây náo loạn tại chỗ.

Đối với gã thanh niên vốn ra ngoài định ăn cơm, tình cờ thấy cảnh tượng thú vị nên đã đứng xem từ đầu, lời của phát thanh viên thật quá sức vô lý.

“Vụ đạo văn biến đi đâu mất tăm rồi.”

Gã thanh niên cầm chiếc điện thoại thông minh để trên bàn ăn và lướt xem cộng đồng mạng.

“Tch. Thế này thì chẳng phải trông như hắn đang đóng vai Anh Hùng sao? Chết tiệt, đừng có cổ vũ. Đừng có vui mừng. Hắn là Villain. Không phải là Anh Hùng trong bóng tối gì hết...!!”

Gã thanh niên trút giận bằng cách gõ những bình luận dài thượt với tốc độ mà ngón cái như vô hình, đến mức phản ứng nhập liệu của điện thoại không theo kịp.

- [Nanh_Vuốt_Rực_Lửa]: Dokkaebi chỉ là một tên Villain. Nếu hắn cứ tiếp tục ra tay thì các Anh Hùng của chúng ta bao giờ mới có kinh nghiệm đối đầu với ác ma đây?

“Các Anh Hùng của Hàn Quốc phải trở nên mạnh mẽ hơn thông qua việc đối đầu với ác ma...! Anh Hùng phải tự mình cường đại lên. Giống như chiến tranh thúc đẩy nhân loại phát triển, Anh Hùng cũng cần những thử thách tương xứng...!”

Ting.

Một thông báo hiện lên.

Một bình luận khác đã được thêm vào bài viết của hắn trên phần bình luận tin tức.

- [Hộp_Đựng_Chày_Cấp_Thế_Giới]: Thế sao không xử lý nhanh hơn Dokkaebi đi? Oh, nhận cúp ‘thánh hóng’ luôn nhé. Mấy đứa chỉ biết đứng sau lưng nhìn mà không dám hó hé gì thì chả phải là lũ cớm với đám lính quèn còn gì nữa?

“AHHHHHHHHHH!!”

Gã thanh niên hét lên một tiếng không thể tả nổi.

Dù bình luận chỉ có vài dòng, nhưng không chỉ một hai thứ trong đó khiến huyết áp của hắn tăng vọt.

“Thằng, thằng nhóc chết tiệt này...!”

[Video này là những lời cuối cùng Dokkaebi để lại.]

Trong đoạn video tin tức.

Dokkaebi, với cây chày chĩa thẳng vào máy quay, đang nhìn chằm chằm vào gã thanh niên với ánh mắt vàng rực.

[Hỡi kẻ đã biến một con người mất kiểm soát thành một con quỷ hoàn chỉnh. Ta thề sẽ tóm được ngươi và tự tay hành quyết.]

[Thằng Oni khốn kiếp.]

“Thằng chó chết này! Hự!!”

Gã thanh niên ôm gáy ngã quỵ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!