Chương 45 - Dokkaebi Không Làm Chuyện Đó (1)
Thú thật, tôi cũng tính nhảy ra đến nơi rồi, nhưng được thì vẫn mong mọi chuyện giải quyết êm đẹp mà không cần tôi phải nhúng tay vào cho mệt.
Ngay cả lúc nấp trong hẻm, tôi cũng đã định cứ thế chịu trận chứ nhất quyết không cởi đồ, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Yoon Iseon, cơ thể tôi đã tự động hành động trước cả lý trí.
[Em không sao chứ?]
“Ah, vâng...!”
Ánh mắt Yoon Iseon nhìn tôi áp lực ghê.
Đúng là tôi đã cứu cô ấy, nhưng được nhìn như một Anh Hùng vừa giải cứu mỹ nhân khỏi nguy hiểm thực sự rất khó xử.
Vì tôi là Phản Diện, chứ có phải Anh Hùng quái đâu.
[K, kakaka, ngươi lòi mặt ra rồi hả, đồ giả mạo!!]
[Ta cũng không biết ai mới là đồ giả mạo đâu nhỉ.]
[Vì ngươi nghĩ ta là đồ giả mạo nên mới phải xuất hiện với bộ dạng đó chứ gì!]
Yuk Gibong chỉ thẳng tay vào mặt tôi và cười nhạo.
[Thấy chưa, bộ dạng này chính là bằng chứng ta mới là ‘Rider’ xịn! Ngươi cũng biết tỏng điều đó nên mới phải hiện nguyên hình chứ gì!]
Nói chuyện không lọt tai chút nào.
Đối thoại là phải có người nói kẻ nghe, đằng này Yuk Gibong chỉ đang độc thoại trong thế giới riêng của hắn.
[Ta xuất hiện với hình dạng này là vì thừa nhận ngươi là hàng thật á?]
[Tất nhiên! Ta không biết ngươi đã giở trò gì, nhưng giờ chủ nhân của bộ dạng này là ta! Hình ảnh Rider đội mũ bảo hiểm, ta đây, Yuk Gibong này, mới là bản gốc!]
[Vậy cơ à.]
Tôi khẽ đưa hai tay ra trước.
Bốp bốp bốp.
[Chúc mừng nhé.]
[Gì cơ...?]
[Dù là Gibong-Rider hay cái gì đi nữa, một người sở hữu dị năng, bất kể dưới hình thức nào, đều biến ảo tưởng của mình thành hiện thực, đó chính là sức mạnh của bản thân. Ta không quan tâm trước đây ngươi có năng lực gì, nhưng luồng sức mạnh tỏa ra từ ngươi lúc này rõ ràng ẩn chứa một ‘cái tôi’ cực lớn.]
[Nói ngắn gọn lại!]
[...Nói đơn giản thì.]
Tôi dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên thái dương mình.
[Độ hoang tưởng của ngươi phải tới cỡ nào thì sức mạnh mới tuôn ra dữ dội như vậy được nhỉ, đúng là đáng sợ thật đấy.]
[Ngươi, ngươi...!!]
Tất cả những người có mặt tại quảng trường đều bật cười khúc khích.
Cả tôi lẫn những người hiểu ý tôi đều phải công nhận một điều: thằng cha Yuk Gibong này hoang tưởng hết thuốc chữa rồi.
[Ha, haha! Phải rồi! Ngươi sợ ta rồi sao! Chắc chắn là sợ ta rồi! Vì ta là hàng thật! Ta mới là Rider chân chính!]
Nhưng Yuk Gibong đã hóa điên hoàn toàn.
Có lẽ việc đăng ký bằng sáng chế thất bại đã trở thành giọt nước tràn ly, và sau lưng hắn ta, thứ gì đó trông như đôi cánh của ác ma đang dần hiện ra, bay phấp phới.
“Aaaaaakkkkk!!”
Mọi người bắt đầu la hét và bỏ chạy toán loạn khi thấy hắn thực sự biến thành ác ma.
Dù cho có bao nhiêu Anh Hùng tập trung tại đây và cả Dokkaebi cũng đã ra mặt, nhưng đứng trước một con quỷ thật sự, chỉ cần ở gần thôi cũng có thể bị cuốn vào dư chấn mà bay màu.
[Nhìn kìa! Nhìn cái cách chúng nó sợ hãi bỏ chạy kìa! Đây chính là bằng chứng cho thấy sức mạnh của ta còn vượt trội hơn cả Dokkaebi!!]
[Tự luyến đến mức này thì đúng là bệnh nặng rồi.]
Mà thôi, chắc phải bệnh nặng thì mới thành ác ma được chứ.
[Yuk Gibong. Ngươi là một tên Phản Diện đang có vấn đề về thần kinh, vậy nên ta sẽ dùng chiếc gậy này để chữa trị cho cái đầu của ngươi.]
[Không được!!]
Yuk Gibong chỉ tay về phía tôi.
[Biến hình đi! Ta, Yuk Gibong! Hôm nay phải phân định thắng bại ngay tại đây xem ai mới là Rider chân chính!]
[Ngươi nói gì?]
[Chẳng phải ngươi đến đây cũng là để phân định điều đó sao! Biến hình đi, mau lên!!]
[.......]
Giờ lại bắt mình biến hình giữa chốn đông người thế này á?
Theo kiểu Doji-Rider á?
[Nếu ngươi không biến hình, ta sẽ bắt đầu giết từng đứa một ở đây!]
Giờ thì đến cả dọa giết người cơ đấy.
[Lũ sâu bọ vô dụng không có dị năng ấy mà! Kaka!]
Một học viên mà chỉ mới một ngày trước còn tuyên bố sẽ bước đi trên con đường của Anh Hùng, giờ lại có thể giết người không chút do dự, chắc chắn là do ảnh hưởng của ác ma.
Ác ma có thể nhập vào bất cứ ai, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Trong tiểu thuyết võ hiệp gọi đó là tâm ma, ở phương Đông gọi là ma la, còn trong tôn giáo ở phương Tây xa xôi thì gọi là Satan.
[Ngạo mạn không ai bằng.]
Nếu xét theo Thất Hình Đại Tội, thứ đang bao bọc lấy Yuk Gibong lúc này chính là con quỷ của sự kiêu ngạo.
Một kẻ chìm trong ảo tưởng mình là ‘kẻ mạnh nhất’, bị ám ảnh bởi suy nghĩ mình là ‘hàng thật’, và tự cho mình là thượng đẳng khi gọi những người không có năng lực là ‘kẻ vô dụng’.
[Thiên hạ gọi ngươi là gì không quan trọng, nhưng ngay tại đây, ta đã chắc chắn một điều. Ngươi.]
Tôi chĩa đầu gậy về phía Yuk Gibong.
[Là một tên Phản Diện không đáng để ra tay.]
[Ngươi... nói gì...?]
Tôi khẽ vẩy cây gậy, biến nó tan vào màn sương.
Chính xác hơn thì đây là một khái niệm giống như giải trừ triệu hồi hơn là biến mất.
[Nghe tin có tên Phản Diện mạo danh ta nên mới đến xem thử, ai dè lại làm lãng phí thời gian của người khác. Thay vì đối phó với một kẻ như ngươi, thà dùng thời gian đó đi bắt một tên Phản Diện giết người rồi bỏ trốn còn hơn.]
[Ha, haha...! Sợ rồi chứ gì?!]
Hắn không hề bị lời khiêu khích của tôi làm cho lung lay.
[Không phải sợ, mà là việc tranh cãi xem bộ dạng biến hình của ai là thật, ai là giả với một kẻ như ngươi thì không cùng đẳng cấp với ta.]
Hành quyết một tên như thế này là sỉ nhục những tên Phản Diện đã bị hành quyết từ trước đến nay.
Một tên ngốc thậm chí còn không được coi là Phản Diện thì...
[Đối phó với ngươi thì bộ dạng này là thích hợp nhất.]
[Cái gì...?]
Nhân dịp này cũng tốt.
Để dập tắt cơn cuồng Doji-Rider quá lố của mọi người thì không có cách nào hiệu quả hơn thế này.
[Biến hình.]
Không có thắt lưng.
Thay vào đó, vật cầm trên tay là một chiếc quạt giấy mang đậm nét đẹp truyền thống.
[Ta đã nói rồi. Ta là một thư sinh Dokkaebi qua đường.]
Tôi xòe quạt ra rồi gấp lại, chuẩn bị biến hình-
“Chờ, khoan đã!!”
Ai đó đã gọi tôi lại.
Tôi khẽ quay đầu sang bên, đó là vị phó hội trưởng đã ngăn cản tôi và Yoon Iseon lúc nãy.
“Ch-Chắc không phải là ngài định biến thành một hình dạng khác nữa đấy chứ! Dokkaebi!”
[.......]
“Quạt giấy là của truyền thống chúng ta! Chắc không phải ngài định biến thành một thư sinh mặc durumagi ở đây đấy chứ!!”
Tên kia tự nhiên ở đâu ra nói năng kỳ quặc vậy.
Mà không, sao hắn biết được nhỉ?
“Hãy biến thành Doji-Rider đi! Trong tình huống này mà không biến thành Doji-Rider thì đó là sự phản bội!”
[Phản bội?]
“Đúng vậy! Mọi người đang theo dõi đó! Biến thành Doji-Rider đi!!”
[...Toàn nói nhảm.]
Miệng thì nói vậy, nhưng thú thật là tôi cũng thấy hơi khó chịu nên không dễ dàng biến hình theo kế hoạch được.
“Biến hình....”
“Eh, không lẽ, định biến thành thư sinh thật à?”
“Woa, thật sự sẽ thất vọng lắm đấy.... Chính mình là người đầu tiên làm Doji-Rider mà....”
Từ Rider hình bọ hung, kỵ sĩ đạp xe, đội đặc nhiệm Obang, cho đến những người mặc bộ giáp Mecha-Tyranno lao đến, tất cả đều đang nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.
Này, tôi là Phản Diện đấy, mấy người ơi.
Rốt cuộc họ muốn gì ở một tên Phản Diện chứ.
Dù có lãng mạn hóa đến đâu đi chăng nữa, thì cũng phải có chừng có mực chứ.
Mà thôi, cũng đáng để cuồng nhiệt.
Hàng thật đã xuất hiện trước mặt kẻ giả mạo tự xưng là hàng thật.
Hàng thật phủ nhận hoàn toàn kẻ giả mạo, và kẻ giả mạo lại khiêu khích hàng thật, tự nhận mình mới là thật.
[Trong truyện cổ tích có một câu chuyện thế này. Một con chuột ăn móng chân của một vị học giả rồi biến thành vị học giả đó, đuổi hàng thật ra khỏi nhà. Ngươi có biết kết cục của câu chuyện đó ra sao không?]
Vùuuuu.
Tôi dang tay sang ngang.
[Con chuột giả mạo đã bị hàng thật giết chết.]
Một chiếc thắt lưng xuất hiện trên tay tôi, và tôi thầm thở dài một hơi rồi vào tư thế.
Tôi liếc nhìn ra sau, Yoon Iseon đang chĩa chiếc Taegeuk Watch về phía tôi và nuốt nước bọt ừng ực.
Trông cứ như đang quay fancam không bằng.
Là fancam thật à?
Không, quay fancam trong lúc này ư?
Hơi khó tin, nhưng nếu nói rằng cô ấy là người hoạt động trong fanclub của tôi từ khi tôi còn là hạng C thì cũng có thể hiểu được phần nào.
Thôi thì cứ coi như là fanservice một bữa vậy.
Những người tập trung ở đây một phần là để dẹp loạn tên Phản Diện, nhưng cũng là vì tên Phản Diện đó tự nhận mình là Doji-Rider.
Tức là.
Một nửa số người tụ tập ở đây là fan của thiết kế Doji-Rider.
[READYㅡㅡ!]
Một giọng nói trầm hùng vang lên ngay khi tôi nhấn vào thắt lưng.
Woaaaaaaㅡㅡㅡㅡㅡ!!
Thật muốn hỏi xem sao mọi người lại cuồng nhiệt đến thế, nhưng tôi vẫn cứ ung dung đeo thắt lưng vào hông.
[Biến-]
Ngay khoảnh khắc tôi định nói chữ “hình”.
[Kahahaha!]
Yuk Gibong.
[Chết đi, đồ giả mạo!!]
Hắn ta giơ súng lên.
Không.
Tấn công trong lúc người khác đang biến hình...?!
Đoàngㅡㅡㅡㅡ!
Họng súng.
Nhắm thẳng vào giữa hai hàng lông mày của tôi.
***
Yoon Iseon là một người có chí hướng trở thành Anh Hùng.
Vì vậy, cô không hề có ý định biện hộ cho những hành vi giết chóc của một thực thể mang tên Dokkaebi.
Thế nhưng, dù không thể tán thành hành động của hắn, cô lại thầm cổ vũ cho hắn trong lòng.
Nhìn hắn thay mặt những người có gia đình bị sát hại nhưng không thể báo thù để thực thi công lý, Yoon Iseon cảm nhận được một sự hả hê khó tả từ con người Dokkaebi.
Không phải với tư cách một người khao khát trở thành Anh Hùng, mà chỉ đơn giản là một thường dân, Yoon Iseon chính là một fan cứng của Dokkaebi.
Cô không có ý định để tình cảm cá nhân xen vào công việc của một Anh Hùng, nhưng cô không thể tha thứ cho hành động của những kẻ tự xưng là Dokkaebi và cố gắng tước đoạt công lao của hắn.
Thậm chí, cô cũng không thể dung thứ cho những ‘lão già lui về ở ẩn’ đã xúi giục một học viên gây ra sự việc này.
Dù vậy, việc đầu tiên một Anh Hùng phải làm vẫn là thuyết phục.
Nhưng vào khoảnh khắc thuyết phục thất bại và cô gặp nguy hiểm, Dokkaebi đã xuất hiện và cứu cô.
Hắn không cần phải cứu cô, nhưng hắn đã đá gãy cột điện và xuất hiện trước mặt cô.
Không chỉ vì lòng hâm mộ, mà cô đã bị hành động của Dokkaebi cảm hóa.
Kẻ có tội thì bị trừng phạt dưới danh nghĩa hành quyết, người vô tội thì được cứu giúp, hành động đó một lần nữa khiến cô say đắm.
Việc hắn xuất hiện trong bộ dạng một quý ông mặc vest thay vì hình dạng Doji-Rider có hơi đáng tiếc, nhưng Dokkaebi dường như đành phải ‘chiều lòng’ mọi người mà chuẩn bị biến hình.
Thế nhưng.
Sao hắn có thể làm một việc như vậy.
Dù đối phương là Phản Diện, dù là Phản Diện Dokkaebi đi nữa.
‘Dám tấn công trong lúc biến hình!’
Cô biết.
Các Anh Hùng cũng đã được học ở học viện.
Phản Diện không có quyền lợi, và không có lý do gì để khoan dung với chúng.
“Nguy hiểm-”
Ngay khoảnh khắc Yoon Iseon định tụ mana vào tay để bắn ra một quả cầu.
[Hmph.]
Cùng với tiếng cười khẩy của Dokkaebi, một luồng mana màu vàng kim từ chiếc thắt lưng của hắn tỏa ra phía trước.
Kenggg!!
[C-Cái gì?!]
Làn gió màu vàng kim lấy Dokkaebi làm trung tâm lan tỏa ra, ngay lập tức che khuất bóng hình hắn. Viên đạn của Yuk Gibong không phải bị gió thổi bật lại, mà bị chính ngọn gió đó ‘nghiền nát’ rồi tan biến.
[Biến hình.]
Phần phật.
Cơn gió tan đi, Dokkaebi đưa tay phải sang ngang và hiện ra.
[Nào, hỡi kẻ ngu ngốc thậm chí còn không được làm Phản Diện.]
Dokkaebi khẽ vẩy tay phải sang bên, một cây côn màu đen cùng với vầng hào quang hiện ra trong lòng bàn tay hắn.
[Đến giờ dạy dỗ rồi.]
Dokkaebi chĩa cây côn về phía Yuk Gibong, khẽ nghiêng đầu sang một bên và bắt đầu tiến lại gần.
“Ah.”
Yoon Iseon thực sự cảm thấy tiếc nuối.
‘Thế mà lại không được nhìn cảnh đó từ chính diện!’
Bởi vì nơi cô đang đứng, lại trúng ngay phía sau lưng Dokkaebi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
