Chương 43 - Kẻ Phản Diện Làm Gì Có Quyền Lợi (2)
Cái mác “Phản Diện” được người ta xài vô tội vạ trong đời sống thường ngày.
Bình thường thì nó dùng để ám chỉ mấy đứa phá làng phá xóm, nhưng ở cái thế giới này, dĩ nhiên nó có nghĩa là ‘lũ tội phạm cần bị tóm cổ’.
Vậy, tiêu chuẩn nào để xác định một đứa là Phản Diện?
Làm người khác bị thương.
Phá hoại tài sản của người khác.
Phạm tội chống phá nhà nước, gây rối trật tự công cộng và đe dọa đến an nguy của người dân.
Mấy kẻ chẳng ngần ngại làm những chuyện mà ta thường gọi là ‘tội ác’ trong đời sống hàng ngày, đều có thể bị coi là Phản Diện.
Nếu vậy thì.
Vậy một thằng đang la lối ỏm tỏi giữa chốn công cộng như kia có được tính là Phản Diện không?
[Alo alo. Cảnh cáo đây, Yuk Gibong! Không muốn bị tóm vì tội gây ô nhiễm tiếng ồn thì ngậm miệng lại ngay!]
Một dị năng giả mặc đồng phục cảnh sát dùng loa để cảnh cáo Yuk Gibong.
“Hả, thì sao nào mấy anh cảnh sát? Bắt á? Ta chỉ là một công dân bình thường, hiểu không? Chỉ là đang đứng ở quảng trường nói to một tẹo thôi mà?”
[Gây ô nhiễm tiếng ồn cũng là phạm tội, cậu không biết à?!]
“Thì cũng chỉ là tội nhẹ thôi, đúng không? Ta có phạm pháp đâu? Bắt ta chẳng phải là bắt bớ một dị năng giả vô cớ à? Với lại... ta đang ‘thử nghiệm dị năng’ của mình đấy chứ?”
Hắn vươn hai tay sang ngang, ưỡn cả thắt lưng, thậm chí còn nhảy một điệu cực kỳ khiêu khích để trêu ngươi đám đông đang tụ tập.
“Tiếc thật! Lũ luật pháp của cái đất nước này, của cái đảo Sejong này, chẳng làm gì được ta đâu! Ta là người Hàn Quốc, lại còn là dị năng giả! Mà hơn hết... ta còn là trẻ vị thành niên dưới 17 tuổi đấy nhé!!”
“...Đúng là combo hủy diệt rồi.”
Tổ hợp ba thứ kinh tởm nhất trên đời.
Dĩ nhiên, vẫn có những mầm non tương lai của đất nước hội tụ đủ ba yếu tố trên mà vẫn lớn lên ngoan ngoãn, nhưng ‘thằng ranh lách luật’ kia thì lại là một trường hợp khác.
Độ tuổi vị thành niên phạm pháp của thời hiện đại và tiêu chuẩn của thế giới này hoàn toàn khác biệt.
Đối với người thường, độ tuổi này không khác gì so với Hàn Quốc trước khi tôi chuyển sinh, nhưng các dị năng giả ở thế giới này lại nhận được một sự đối xử đặc biệt chẳng giống ai.
- Dị năng giả là những cá thể vô cùng đặc biệt. Một người đặc biệt như thế nổi loạn là do môi trường xung quanh đã không đủ bao dung. Họ mất kiểm soát chẳng phải là do xã hội chúng ta vẫn chưa có một khuôn khổ phù hợp để chấp nhận các dị năng giả hay sao?
Dựa trên những lý lẽ kiểu như vậy, các dị năng giả sẽ được đối xử tương đối ‘nhẹ tay’ hơn khi chịu sự phán xét của pháp luật cho đến khi họ trưởng thành.
Miễn là họ không đánh ai đó đến mức thập tử nhất sinh.
Miễn là thiệt hại tài sản không đến mức phá nát một nửa chiếc xe hay ngôi nhà của ai đó.
“Kệ mẹ Đại Hàn Dân Quốc! Định tóm một dị năng giả cấp B tương lai chỉ vì tí ồn ào này á? Ngon thì bắt thử xem~! Cùng lắm thì ta té sang nước khác là xong!”
“Chết tiệt....”
Các học viên khác, nhân viên nhà trường, và ngay cả những người đến để bắt giữ đều không dám tùy tiện tiếp cận.
Lỡ trấn áp quá tay rồi nó làm mình làm mẩy đòi chuồn sang nước khác thật thì sao?
- Nghe nói có người chọc điên một dị năng giả nên cậu ta đã đào tẩu sang Nhật rồi đấy!
- Dù sao đi nữa, nếu không phải tội phạm nguy hiểm thì nên giáo dục trong nước chứ, sao lại trấn áp quá tay đến mức khiến người ta phải đào tẩu như vậy?! Muốn viết bản kiểm điểm à?!
Rốt cuộc người lãnh đủ vẫn là mấy người làm ăn chân chính.
Vì thế, hiện tại không một ai dám tùy tiện khống chế tên Phản Diện-trá-hình kia.
Nói tóm lại.
Dù hành động và thái độ của thằng này đáng bị xiên chết tại chỗ như một tên Phản Diện thứ thiệt, thì về mặt pháp lý, nó vẫn trong sạch.
‘Nếu là Dokkaebi thì mình đã phang cho nát sọ nó rồi.’
Trớ trêu thay, tôi lại đang đi ăn cùng với người khác, nên việc biến hình lúc này có chút bất tiện.
“Rắc rối rồi đây. Thằng nhóc đó, khoản lanh vặt thì đúng là số một.”
“Nếu chỉ đơn thuần là khoe khoang bộ trang phục của mình thì rất khó để có đủ cơ sở bắt giữ.”
Yoon Iseon cắn móng tay, nghiến răng kèn kẹt.
“Cái mức gây rối này, nói thẳng ra thì còn chưa đủ để bị cảnh cáo đâu. Thậm chí còn nhẹ hơn cả mấy vụ người thường say xỉn quậy phá nữa.”
“...Là vì cậu ta là dị năng giả à?”
“Vâng. Vì cậu ta là dị năng giả ạ. Dị năng giả thường dễ phát rồ lên ngay khi cảm thấy mình bị bất lợi một chút, kiểu như ‘Hả? Bực mình vãi?’.”
Như đã nói nhiều lần, dị năng giả là những tồn tại mong manh như thủy tinh.
Vấn đề là những kẻ có tâm hồn mỏng manh như pha lê này lại không chịu ngồi yên, mà cứ tự mình mò đến những nơi nguy hiểm, dễ vỡ để gây chuyện.
“May là có em ở đây rồi.”
“Học viên Iseon, em định làm gì thế? Tính ra mặt giải quyết à?”
“Những lúc thế này chính là đất diễn của em mà.”
Yoon Iseon khẽ vỗ vào ngực mình rồi chỉ về phía trước.
“Vì em là Hội trưởng Hội học viên mà.”
“......Ohh.”
Pháp luật có thể bó tay với thằng nhóc dị năng giả lách luật kia, nhưng với Hội học viên thì lại là chuyện khác.
“Hậu bối Yuk Gibong?”
Yoon Iseon bước lên phía trước.
“Ack, Hội trưởng...?!”
Yuk Gibong, kẻ đang cười điên dại và tạo đủ mọi tư thế, ngay lập tức lùi lại một bước khi nhận ra Yoon Iseon.
“G-Gì chứ?! Có gì không vừa lòng à?! Tôi đang ‘quảng bá’ cho bộ trang phục Anh Hùng này đấy!”
“Hành động của cậu mà gọi là quảng bá sao?”
“Chuẩn!”
Yuk Gibong cởi mũ bảo hiểm ra.
Đó là một thằng có bộ mặt khá gian manh, nói ra thì hơi thất lễ nhưng tướng mạo nó đúng kiểu ranh ma xảo quyệt.
“Tôi thì không nghĩ đây là quảng bá đâu?”
“Ha...! Đây là quảng cáo chính đáng! Việc tôi đang làm cũng như mấy cái xe tải bán hàng bật loa oang oang để rao bán trang phục thôi!”
“Chuyện đó với chuyện này mà giống nhau được à?”
“Vâng! Giống chứ! Tôi đang quảng cáo để sau này còn kiếm cơm!”
Thái độ của hắn vô cùng đường hoàng.
“Vậy sao? Tiếc thật đấy. Hội học viên đã nhận được khiếu nại. Khiếu nại rằng vì cậu mà họ không thể ‘học’ được.”
“Ugh...?!”
“Không ai có quyền nói gì về việc cậu quảng cáo, nhưng nếu nó trở thành ‘ô nhiễm tiếng ồn’ thì lại là chuyện khác, phải không?”
“Chủ nhật thì ma nào thèm học chứ...!!”
“Đừng có ăn nói hàm hồ. Trong giới dị năng giả cũng có học viên cuối cấp đấy.”
Một trong những câu chuyện buồn.
Các dị năng giả cũng phải tham gia kỳ thi kiểm tra năng lực học thuật.
Dù thế giới có đảo lộn thế nào, kỳ thi Suneung vẫn sờ sờ ra đó, vì vậy các dị năng giả phải làm bài thi dưới sự giám sát nghiêm ngặt.
Không có đường tắt nào cả.
Thứ duy nhất hữu dụng là kiến thức đã nhồi nhét được.
“Chắc cậu chưa bao giờ học bài vào Chủ nhật nên không biết rồi, với học viên cuối cấp, Chủ nhật chỉ đơn giản là một ngày tự học ở nhà thôi.”
“Mấy chuyện đó tôi không biết! V-Và kể cả có là ô nhiễm tiếng ồn đi nữa, tôi cũng không dừng lại! Haha, giờ thì các người hết cách rồi!”
Yuk Gibong chỉ tay tứ phía và phá lên cười điên dại.
“T-Tất cả các người đều phải trả tiền cho tôi! Không trả phí bản quyền cho thiết kế này, tôi sẽ kiện hết lũ các người vì vi phạm bản quyền! Mwahaha!”
Cái kiểu nói năng này có vẻ không phải do một mình thằng nhóc đó nghĩ ra.
“Cậu....”
Trong lúc Yoon Iseon và Yuk Gibong đối đầu căng thẳng, tôi lùi lại phía sau đám đông và quan sát xung quanh.
‘Chắc chắn có kẻ nào đó đang giật dây tại hiện trường.’
Một gã người lớn rác rưởi nào đó.
Một kẻ nào đó đã dùng Yuk Gibong như một công cụ quảng bá, luyên thuyên về quyền sáng chế và bơm vào đầu hắn những ảo tưởng về việc kiếm được một khoản tiền khổng lồ.
Hắn sẽ không theo dõi qua camera quan sát từ xa đâu.
Chắc chắn kẻ đó đang có mặt tại đây.
“......Alo? Ah, chị Ju.”
[Bảo đi ăn cơ mà? Oh, nghe tiếng động thì có vẻ cậu đang ở hiện trường nhỉ?]
“Vâng. Tôi đang ở hiện trường. Chị có xem tin tức không?”
Lisara ngay lập tức nắm bắt được tình hình ngay khi nhận điện thoại của tôi.
“Chị điều tra giúp tôi xem vụ này là thế nào được không?”
[Ngay khi có biến là tôi đã check ngay rồi, tên thật của nó không phải Gibong-Rider đâu. Nó được gọi là ‘Bộ giáp năng lượng chiến đấu chuyên dụng cho dị năng giả’. Tên chính thức là... ‘Haegeuneul’.]
“...Haegeuneul?”
Tôi lập tức quay đầu lại.
[Haegeuneul24], [Haegeuneul Dabang], [Haegeuneul Banjeom], [Haegeuneul Telecom], [Haegeuneul PC Bang].
Quanh quảng trường, vô số biển hiệu có khắc chữ ‘Haegeuneul’.
Từ cửa hàng tiện lợi, quán cà phê, nhà hàng Trung Quốc, đại lý viễn thông cho đến tiệm net, ‘Haegeuneul’ chính là một tập đoàn khổng lồ đã vươn vòi ra mọi lĩnh vực.
Công ty sản xuất Taeguk Watch cũng là một trong số đó.
“Không lẽ nào.”
[Là trò bành trướng của một tập đoàn lớn đấy. Bọn chúng đã cố gắng đăng ký bản quyền dưới cái tên ‘Haegeuneul’, và trong số hàng chục thiết kế, chúng đã đưa cả bộ trang phục của Trưởng phòng Do vào.]
“Cũng phải. Tôi đã không nghĩ rằng một đứa trẻ lại có thể gây sự chú ý trên diện rộng như vậy.”
Nếu có một tập đoàn siêu lớn nhúng tay vào thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý.
Khi tôi tự hỏi thằng nhóc đó dựa vào đâu mà hống hách như vậy, nếu câu trả lời là ‘Đằng sau tôi có Haegeuneul!’, thì không chỉ tôi mà bất cứ ai cũng sẽ nghĩ ‘Ra là vậy’.
‘Hơi khó nhằn đây.’
Haegeuneul là một tập đoàn lớn hoàn toàn trong sạch, không dính dáng gì đến Kết xã của chúng ta.
Nói là trong sạch cũng không hẳn, họ là những kẻ chuyên kinh doanh đủ mọi lĩnh vực nhắm vào các dị năng giả và vơ vét tiền bạc bằng cách lợi dụng chính những người đó.
Theo lời đồn, họ còn bí mật liên lạc với những dị năng giả đã hoàn thành chương trình giáo dục bắt buộc hoặc tốt nghiệp trung học để thành lập một công ty quân sự tư nhân (PMC) của riêng mình.
Thực tế, trong nửa sau của tác phẩm, họ cũng đã xuất hiện mập mờ như một chi tiết cài cắm.
‘Phải làm sao đây.’
Có nên biến hình và ra mặt không?
Tôi đã chuẩn bị vô số phương án đối phó cho tình huống sau khi biến hình, nhưng để Dokkaebi lại xuất hiện trong hoàn cảnh này thì....
“Hậu bối Gibong. Mọi người đang xôn xao đấy. Nếu hậu bối cứ tiếp tục gây rối trong bộ dạng đó, liệu mọi người có thực sự làm theo và chế tạo trang phục giống vậy không?”
“Ugh...!”
‘Có lẽ không cần mình ra tay.’
May mắn là Yoon Iseon đang dùng lời nói để thuyết phục Yuk Gibong.
“Nếu tôi là hậu bối Gibong, tôi nghĩ rằng việc thể hiện một hình ảnh tốt đẹp, hoặc cho mọi người thấy cảnh mình đánh bại một kẻ Phản Diện sẽ để lại ấn tượng sâu sắc hơn đấy.”
“Chuyện đó....”
“Đó chẳng phải là cái mà các doanh nghiệp gọi là xây dựng hình ảnh sao?”
Chẳng lẽ Yoon Iseon vừa nhìn đã nhận ra ngay sao?
Rằng có Haegeuneul đứng sau?
‘Hoặc có lẽ em ấy chỉ đang nói bừa để thăm dò thôi.’
Dù là biết hay không biết, Yuk Gibong lúc này rõ ràng đang dao động.
“Nào. Hậu bối Yuk Gibong. Giải trừ mana rồi trước hết hãy cùng đến ‘Học viện’ nào. Trước khi cảnh sát hay người lớn tiến hành thẩm vấn, Hội học viên sẽ đứng ra bảo vệ cho hậu bối.”
“Còn về bộ trang phục Gibong-Rider của tôi thì...?”
“...Tôi sẽ làm hết sức mình với tư cách là Hội học viên.”
Yoon Iseon đã tỏ ra thiện chí.
‘Nếu hắn từ chối thiện chí này, Dokkaebi sẽ xuất hiện ngay lập tức. Làm ơn từ chối đi mà.’
Dù là một kẻ gây rối, Hội học viên đã đứng ra làm lá chắn bảo vệ.
“Vậy thì... tạm thời hôm nay đến đây thôi. Hihihi, đúng là Hội học viên có khác, luôn đứng về phía học viên... Hả?”
Thế nhưng.
Cứ mỗi khi mọi chuyện tưởng chừng sắp được giải quyết êm đẹp, sự cố lại xảy ra.
“Cái gì. Sao lại thế này...? Vô lý. Không thể nào.”
“...Sao vậy? Có chuyện gì thế?”
“Bằng sáng chế....”
Gương mặt của Yuk Gibong méo xệch đi như một con quỷ thật sự.
“Bằng sáng chế bị hủy...?! Lại còn vì tội đạo nhái quốc tế á?!”
Nhân tiện.
Kết xã, Imangmangryang, là một tổ chức xuyên quốc gia.
Bíp bíp.
Một tin nhắn vừa đến.
[Voㅅ
“......Quả nhiên là Chủ tịch.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
