Chương 44 - Kẻ Phản Diện Làm Gì Có Quyền Lợi (3)
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của một tòa nhà ở Busan, phòng Chủ tịch Haegeuneul.
“Đơn xin cấp bằng sáng chế của Dokkaebi bị tạch rồi á, cái quái gì thế này!!”
Lão già hói lùn tịt gầm lên.
Trước tiếng gầm của lão, đám giám đốc mặc vest chỉ biết cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn ai khác ngoài một người.
“Giám đốc Kim! Cậu nói xem nào! Cậu phụ trách vụ này cơ mà!”
“...Tôi đã cho rà soát tất cả bằng sáng chế trong nước rồi ạ. Hồ sơ từ năm ‘00 đến năm ‘25 đều được kiểm tra 24/7, và cả dữ liệu cũ hơn cũng đã xác minh xong.”
“Thế thì mắc cái mớ gì mà Cục Sáng chế lại từ chối vì lý do đạo nhái hả!!”
“...Là vì bên Mỹ đã có tài liệu liên quan đến Dokkaebi rồi ạ.”
Giám đốc Kim vã mồ hôi hột, vội thao tác trên Taeguek Watch, và ngay lập tức một bản báo cáo bằng tiếng Anh hiện lên màn hình treo tường trong phòng Chủ tịch.
“Như ngài thấy đây, một công ty ở Mỹ đã nộp hồ sơ thiết kế trang phục Anh Hùng như sau. Thời điểm là cuối năm 2024, khoảng trước sau Giáng Sinh, tức là tầm bốn tháng trước ạ.”
“Ý là thằng Mỹ nhanh tay hơn mình?”
“Vâng. Chi nhánh Haegeuneul bên Mỹ đang xác minh, nhưng chúng tôi cũng đang điều tra xem liệu công ty đăng ký bằng sáng chế này có dây mơ rễ má gì với Dokkaebi không. Tuy nhiên, khả năng này khá thấp... vì họ đã đăng ký tổng cộng khoảng 30 thiết kế có hình dạng tương tự dạng thứ hai của Dokkaebi, ‘Doji-Rider’.”
“Và một trong số đó y hệt của Dokkaebi?”
“Không phải y hệt, mà là cực kỳ giống ạ. Theo cảm quan của tôi thì trông như thể họ đã tham khảo bản gốc của Dokkaebi rồi thêm mắm dặm muối vào một chút....”
“Chết tiệt!”
Chủ tịch Haegeuneul chửi thề một tiếng rồi ngồi phịch xuống ghế.
“Dẹp hết mấy cái dự án hàng ăn theo Dokkaebi đi! Figure, sticker, cả đám mô hình động nữa!”
“Nhưng, nhưng với mô hình lắp ráp thì chúng ta đã đổ khuôn rồi....”
“Vứt hết! Bằng sáng chế còn không có thì bán với buôn cái gì! Dù là chúng ta cũng không thể bán thứ chưa được cấp phép chính thức!!”
Không thể dựa vào tư liệu của một Phản Diện để tạo ra sản phẩm và buôn bán.
Cứ cố đấm ăn xôi là thể nào cũng bị chỉ trích là có dính líu đến tổ chức của tên Phản Diện đó.
Hoặc khi tên Phản Diện đó phạm phải sai lầm nghiêm trọng - như tội giết người, thì tất cả những sản phẩm lấy cảm hứng từ hắn sẽ biến thành rác rưởi.
Vì thế, họ đã dùng mánh để Haegeuneul đứng ra đảm bảo quyền sáng chế trước, y như cách đã làm với Haegeuneul Rider, nhưng lại toang ngay từ bước đầu tiên.
“Khốn kiếp, còn lũ Hwanseong, Selji và Daeyu thì sao?!”
“Bọn họ chậm hơn chúng ta, nhưng cũng đang thu thập tài liệu để chuẩn bị nộp đơn. Bên Hwanseong thì nghe nói đã nộp hồ sơ thẩm định từ hôm kia rồi ạ.”
“Lũ đó cũng phải bị loại chứ. Mình mà không qua thì dĩ nhiên bọn nó cũng đừng hòng. Chết tiệt, cái đất nước này làm gì có chuyện lũ cuồng Dokkaebi nào chiếm giữ các vị trí quan trọng đâu chứ, sao chúng lại có thể kiểm tra được cả tài liệu sáng chế ở tận nước ngoài như thế? Mẹ kiếp.”
Lão Chủ tịch vò đầu bứt tai, nghiến răng kèn kẹt.
“Bằng mọi giá phải lôi cho ra danh sách những kẻ đã thẩm định bằng sáng chế. Tôi phải biết tại sao chúng lại từ chối. Lũ khốn đó trước giờ vẫn cho qua dễ như bỡn với các bằng sáng chế của Anh Hùng hay Phản Diện nước ngoài khác, cớ sao lại nhạy cảm với Dokkaebi đến vậy, phải tìm hiểu cho ra nhẽ! Giám đốc Kim, cậu chịu trách nhiệm điều tra cho tôi!!”
“Vâng, vâng! Tôi nhất định sẽ lấy được danh sách người phụ trách, và tìm hiểu lý do họ từ chối bằng sáng chế! Để xem đó có phải chỉ đơn giản là vì nội dung tương tự với bằng sáng chế ở nước ngoài, hay là có mối liên hệ nào đó với Dokkaebi!”
“Được! Phải tìm ra bằng được!”
“Thưa Chủ tịch, vậy còn thằng nhóc kia thì sao ạ?”
“Thằng nhóc? À à, cái thằng ngốc chỉ biết cậy dị năng mà vênh váo ấy hả?”
Lão Chủ tịch thao tác trên Taeguek Watch, mở một đoạn video.
Tâm điểm của đoạn phim đang quay trực tiếp đâu đó là một thiếu niên có vẻ ngập ngừng, Yuk Gibong.
“Phải cho nó nếm mùi đời chứ. Cắt.”
Trong mắt lão ta chẳng có lấy một chút thương xót.
“Gibong-Rider cơ đấy. Tch.”
“Thưa Chủ tịch, nhỡ đâu cậu ta bộc phát thì....”
“Kia chẳng phải là đảo Sejong sao. Còn đây là Busan. Ahh, nếu nó bộc phát rồi thành Phản Diện ‘thật sự’ thì lại tốt cho chúng ta quá. Các Anh Hùng sẽ tự khắc xử lý thôi.”
Một lúc sau.
“Hoặc để Dokkaebi thật xuất hiện xử lý cũng được.”
Trong video, Yuk Gibong bắt đầu ‘bộc phát’.
***
Tôi biết thừa thể nào cũng có đứa nhái lại Dokkaebi mà.
Hỏi tại sao á? Vì ngay từ lúc tôi mới ra mắt và trở nên nổi tiếng, cái hình dạng mặc định của tôi đã bị đạo nhái rồi.
Bộ vest đen.
Mặt nạ Dokkaebi.
Chiếc mũ phớt trông như một quý ông người Anh.
Đôi mắt vàng rực sáng bên trong.
Vốn dĩ chỉ là hình dạng của một kẻ dị hợm mặc vest hết sức bình thường, nhưng họ đã tự ý đạo nhái, biến tấu thành ‘Anh Hùng Dokkaebi’ hay ‘Dokkaebi Tóc Rối’.
Thậm chí, một thương hiệu vest nam nổi tiếng ở nước ngoài còn nhại lại tôi làm concept quảng cáo.
Dĩ nhiên, tôi méo được một cắc nào tiền quảng cáo, bản quyền hay phí người mẫu.
Sau khi biến hình thành Doji-Rider.
Tôi đã thảo luận việc này với Tổng Soái một lần, và ngài ấy sau khi xem xét các hình dạng khác nhau của tôi đã đem những thiết kế đó đi đăng ký bằng sáng chế quốc tế.
- Một ngày là đủ. Không, một ngày cũng phí. Xử lý trong vòng một tiếng thôi.
- Có thể sao ạ?
- Tôi mà lị.
Bạn hỏi liệu có bất hợp pháp không vì Hội Kín là một tổ chức Phản Diện ư?
Thế nên, y như Haegeuneul, chúng tôi đã nhờ một nhân vật có máu mặt mà người khác không dám hó hé gì để nộp đơn xin cấp bằng sáng chế.
- Cảm ơn ngài, Chủ tịch. Gia tộc Fahrenheit chúng tôi sẽ không quên sự hỗ trợ của ngài.
Giống như cách Haegeuneul lồng thiết kế của Dokkaebi vào giữa nhiều mẫu thiết kế khác, chúng tôi cũng đã bắt tay với một gia tộc có thế lực ở Mỹ để đăng ký thiết kế với tư cách là Phản Diện.
Có lẽ những kẻ ở trong nước sẽ không biết.
Rằng thiết kế mà mọi người gọi là ‘Doji-Rider’ đã được cấp bằng sáng chế ở Mỹ.
Chắc giờ này lũ Haegeuneul đang thấy như vừa ăn quả búa vào gáy.
Khi biết lý do bị đánh rớt thẩm định sáng chế là vì thiết kế của Dokkaebi đã được đăng ký ở Mỹ, Haegeuneul cùng với lũ ác nhân ở Hàn Quốc này chỉ có thể nghĩ như vậy.
Lẽ nào Dokkaebi là người Mỹ?
Sự thật thì tôi là một thằng Hàn xịn, đến tiếng Anh bẻ đôi còn không biết, nhưng những kẻ định ăn cắp thiết kế của tôi đã sập bẫy của Tổng Soái và không thể đạt được mục đích.
Tức là.
‘Thật đáng tiếc, thứ như Gibong-Rider đã không thể tồn tại trên đời này rồi.’
Bằng sáng chế đã thất bại.
Ảo tưởng của Yuk Gibong về việc kiếm bộn tiền từ thiết kế của Dokkaebi, cũng như dã tâm của Haegeuneul muốn lợi dụng một học viên trung học chưa trưởng thành để dụ dỗ bằng danh vọng và tiền bạc hòng vơ vét của cải, tất cả đều đã chấm dứt.
Vấn đề là.
“K-Không thể nào...! Mình bị bỏ rơi ư? Uckk, lũ khốn nạn...!! Không, mình mới là Rider! Mình phải là ‘người đầu tiên’ trở thành Rider chứ...!!”
Rõ ràng là do bọn nó sai lè ra, thế mà không biết nhận lỗi, còn tự tiện bộc phát.
“Graaaa!!”
Một luồng mana khổng lồ bắt đầu tuôn ra từ cơ thể Yuk Gibong.
Mana nhanh chóng tạo ra một cơn gió, hất văng những người xung quanh.
Xoảng!
“Kyaaa!!”
Áp lực gió do mana tạo ra đã làm vỡ cửa kính và khiến mọi người ngã nhào.
“Đã có thương vong! Kể từ bây giờ, chỉ định Yuk Gibong là Phản Diện ‘Doppelganger’!”
Ngay khi viên cảnh sát hét vào bộ đàm, cảnh báo Phản Diện lập tức vang lên từ Taeguek Watch của mọi người.
Cái chuyện chỉ định Yuk Gibong là Phản Diện sau khi đã có thương vong rõ ràng cũng thật nực cười, nhưng lời của viên cảnh sát kia cũng không sai.
Tạch.
Tôi dùng tay che Taeguek Watch và tắt cảnh báo Phản Diện.
Trong lúc đó, diện mạo của Yuk Gibong, à không, Doppelganger, bắt đầu dần thay đổi.
[Ta, ta mới là Rider số một...! Phải là Rider đầu tiên chứ...!]
Hắn bắt đầu bộc phát.
Bắt đầu bị sự điên loạn xâm chiếm.
Không phải bị tha hóa cưỡng bức bởi mana ngoại lai dưới lòng đất của hòn đảo Sejong này, mà là hắn đang cố giải tỏa cơn thịnh nộ vì không đạt được thứ mình muốn bằng ham muốn hủy diệt.
“Mọi người, sơ tán đi!!”
Tôi ra chỉ thị cho mọi người y như trong sách giáo khoa.
Trong khoảnh khắc, Yoon Iseon quay đầu nhìn tôi, và tôi gật đầu thật mạnh với cô ấy rồi cùng mọi người chạy về phía sau.
Một dị năng giả bộc phát rõ ràng.
Ít phút trước, cả nhân viên nhà trường và những người không có dị năng cũng phải hỗ trợ tại hiện trường, nhưng trong tình huống một dị năng giả bộc phát rành rành thế này, nhân viên nhà trường cũng chỉ là đám người vô dụng mà thôi.
“Tỉnh lại đi, hậu bối Yuk Gibong!!”
“Hội trưởng! Muộn rồi! Tên đó đã là Phản Diện rồi! Hắn vốn dĩ đã có mầm mống trở thành Phản Diện rồi!”
“Dù sao cũng phải thuyết phục chứ! Bây giờ vẫn chưa muộn đâu! Nếu có thể thuyết phục trước khi trở thành Phản Diện, thành ác ma...!”
[Kahahahaha!!]
Muộn rồi.
Trước khi Anh Hùng kịp thuyết phục, Yuk Gibong đã không còn là Gibong-Rider nữa, mà đã biến thành ‘Quái nhân Gibong’.
[Thế giới này đang chèn ép ta! Ta mới là Rider thật sự! Ta là người đầu tiên! Đã vậy thì, tấn công Cục Sáng chế!!]
Hay là ác ma Yuk Gibong.
‘Điên đến mức không thể nói chuyện được nữa rồi. Hay là không phải. Hay là đã chìm đắm trong thế giới của riêng mình đến mức những quy tắc thông thường của thế giới này không còn tác dụng nữa.’
Thật đáng buồn, cậu ta đã hoàn toàn bị điên loạn nuốt chửng.
‘Tình hình xung quanh đã đủ.’
Tôi.
Là một kẻ ngoại lai.
Không phải người của thế giới này.
Không một ai biết tôi là ai.
Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy, tôi có cảm giác như cả thế giới đã dừng lại.
Giữa không gian tĩnh lặng, cả những người đang bỏ chạy lẫn những người đang hoang mang, không một ai nhận ra tôi.
Cứ như thể sự tồn tại mang tên ‘tôi’ vốn chưa bao giờ có mặt ở đây.
Tôi lập tức đi vào một con hẻm vắng người, nơi không có camera an ninh.
Một nơi không ai nhìn thấy.
Quần áo thì cứ nhanh chóng cởi ra, sau khi biến hình rồi lấy lại sau-
[Graaaaaaaa!!]
Tiếng gầm của Yuk Gibong đang bộc phát.
Sóng âm lan tỏa khắp nơi, và vì sóng âm mà một cây cột điện bị gãy ngang thân, sắp đổ sập xuống.
“Nguy hiểm!!”
Tôi thấy rồi.
Yoon Iseon đang tỏa ra một luồng mana giống như chiếc đuôi từ sau lưng, lao về phía đứa trẻ đang đứng dưới cột điện.
[Ta, ta mới là Rider chân chính!!!]
Vụt.
Cô ấy định ôm lấy đứa trẻ và thoát ra, nhưng một luồng khí mana bay tới từ phía sau đã khiến máu đỏ bắn tung tóe ở phần mắt cá chân.
“!!”
Yoon Iseon khựng lại tại chỗ.
Đẩy đứa trẻ đang ôm trong tay về phía trước, cô ấy ngã chúi về phía trước.
Cột điện đang lao thẳng về phía đầu Yoon Iseon–
Rầㅡㅡㅡm!!
Từ lúc nào không hay.
Cơ thể tôi đã vượt qua Yoon Iseon.
Tôi đá văng cây cột điện đang rơi xuống phía Yoon Iseon, rồi bước ra quảng trường trong bộ vest đen và chiếc mặt nạ quen thuộc.
“Anh là...?”
[Tôi là.]
Sau khi dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt nạ, tôi rút cây gậy ra.
[Chỉ là một Dokkaebi qua đường thôi.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
