Chương 47 - Dokkaebi Không Làm Chuyện Đó (3)
Cùng lúc đó.
Tại một hòn đảo nọ, trong căn biệt thự cheo leo trên vách đá, một người phụ nữ tóc đỏ vừa tắm xong, khoác áo choàng rồi ngồi xuống ghế sofa.
Trước mặt cô là chiếc TV 85 inch cỡ lớn đang sáng choang, và trên màn hình hiện lên hình ảnh một gã Phản Diện đang làm loạn.
Kẻ mạo danh Dokkaebi, ‘Doppelganger’.
Một gã Phản Diện mang hình dạng Dokkaebi, nhái theo bản gốc nhưng nửa vời, một thiết kế khiến người ta chỉ muốn tóm cổ hỏi cho ra nhẽ, đã bắt chước thì sao không làm cho tới nơi tới chốn, lại còn bày đặt chế cháo ra cái thứ hàng dỏm thế này.
Cái sự khác biệt này cũng y hệt như trò phân biệt ‘figure Nhật Bổn’ và ‘figure hàng Tàu’ bằng mấy cái meme đầy rẫy trên mạng vậy.
Còn figure Hàn Quốc ở đâu á?
Tiếc là Hàn Quốc lại không chuyên mảng figure mỹ nữ, trừ mấy tác phẩm điêu khắc cá nhân ra.
“Haizz. Chắc lại phiền đến Trưởng phòng rồi.”
Tên kia đang quậy tưng bừng trong bộ dạng Dokkaebi, nên về lý thì Dokkaebi phải ra mặt là chuyện đương nhiên, nhưng anh ta lại phải che giấu thân phận hết mức có thể.
Ấy thế mà nếu anh ta vẫn lòi mặt ra, thì chắc chắn là do–
“Chắc là tiện đường đi ngang qua... đúng như dự đoán.”
Khi Dokkaebi lao ra đá văng cột điện đang nhắm vào cô gái tóc hồng như thể để giải cứu, người phụ nữ - ‘Qiongqi’ - vừa điều khiển đồng hồ Taegeuk vừa ngồi xuống sofa.
“Tụ tập đông đủ cả rồi à. Gì đây, chẳng phải các người đang giờ làm việc sao?”
[Còn cô thì khác chắc, đang nghỉ phép mà cũng hóng hớt vào họp online thế này?]
“Dokkaebi đã phá lệ ra tay biến hình ngoài giờ làm việc thế này, tôi sao có thể bỏ lỡ được.”
Trong phòng chat video, ngoài Qiongqi đã có bốn người khác tụ tập.
Chủ phòng với biệt danh ‘DDD’ đã chia sẻ màn hình, bật một lúc cả đống cửa sổ, mỗi cửa sổ là một kênh livestream từ những người đang tác nghiệp tại hiện trường bằng đồng hồ Taegeuk.
“Chủ tịch. Lần nào cũng thế, nhưng có nhất thiết phải quay lén đa góc độ thế này không ạ?”
[ㅇ]
Tuy chỉ là một ký tự ngắn gọn, nhưng nó toát ra một ý chí đanh thép rằng miễn bàn cãi.
Mấy người kia thì đã đành, ngay cả bản thân cô cũng thế, nhưng đặc biệt là Chủ tịch, cô ta đúng là bị Dokkaebi hút hồn rồi.
Nếu hỏi điều đó có tốt cho tổ chức không thì, chà.
Cô luôn lo rằng sau này tổ chức sẽ bị chia năm xẻ bảy để tranh giành một người đàn ông, nhưng với tư cách là Qiongqi, cô chỉ mong điều đó không xảy ra.
[Ah, gã đó biến thành ác ma rồi kìa.]
[Sớm thế?]
[Chưa hẳn là ác ma, nhưng sắp rồi.]
[Cái thần trí lúc nói chuyện đã là ác ma chính hiệu rồi còn gì.]
Dần dần, Doppelganger bắt đầu biến đổi từ hình dạng Dokkaebi sang một dạng thể như lai tạp với ác ma.
[Ơ? Trưởng phòng Do rút quạt ra kìa?]
[Chẳng lẽ Trưởng phòng Do sắp lên đồ Nho sinh?]
[Hàng real sắp ra rồi các bác ơi?]
[!!!!]
Cả bốn người đều sáng mắt lên trước chiếc quạt mà Dokkaebi vừa bung ra.
Qiongqi cũng nhìn chiếc quạt, nuốt nước bọt khi hình dung ra dạng ‘Nho sinh’ của Dokkaebi trong đầu.
Bộ vest Tây tuy cũng ngầu đấy, nhưng Dokkaebi đội Gak, đeo mặt nạ và tung bay tà áo dopo mới thực sự là dáng vẻ nguyên bản của anh ta chứ.
Kể từ lần đầu lên đồ vest nửa năm trước, số lần anh ta biến hình trong bộ hanbok ít đến mức đếm trên đầu ngón tay, vậy nên Qiongqi nghiêm túc chỉnh lại tư thế.
“Cuối cùng cũng... Hả?”
Dokkaebi ngập ngừng.
Ngay trước khi bung quạt biến hình, anh ta lại đảo mắt nhìn quanh đám đông rồi ngửa cổ nhìn trời.
[Gì thế? Sao lại vậy?]
[Tôi vừa lượn một vòng phòng chat về, dân tình đang gào thét đòi biến hình kìa. Bọn họ muốn anh ta thành Doji-Rider.]
[Gì? Cần phải thế không? Dọn dẹp tên Phản Diện là được rồi, sao lại bắt biến hình làm gì?]
[‘Đàn ông’ mà lị. Phụt.]
Qiongqi phần nào hiểu được tâm trạng của đám đàn ông đó.
Vốn là người thích các thiết kế mang hơi hướng công nghệ hơn là truyền thống, nên cá nhân cô khá ưng tạo hình Doji-Rider lần này.
Dĩ nhiên, dạng Dokkaebi mặc định, Dokkaebi mặc vest hay Dokkaebi lịch lãm đều tuyệt, nhưng Doji-Rider lại mang đến hình ảnh của một ‘vũ khí quyết chiến tối thượng của Kết Xã’, có lẽ vì thế mà cô thích nó.
[Lãng mạn.]
Ngay khoảnh khắc chủ phòng gõ hai chữ đó.
[Biến hình.]
Dứt lời, Dokkaebi biến thân thành Doji-Rider.
Và cùng lúc với sự biến đổi đó, gã Doppelganger nổ súng.
“Tên điên này.”
Trong Kết Xã, tuyệt đối không có ai chơi trò đánh lén khi kẻ địch đang biến hình.
Đây không hẳn là vấn đề về sự lãng mạn, mà là vì phương thức của Kết Xã là để kẻ địch biến hình và trở nên mạnh hơn, rồi hạ gục chúng để thể hiện sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối.
“Từng là học viên Học viện Anh Hùng mà lại chơi cái trò bẩn thỉu thế!!”
Liệu anh ta có bị thương vì trúng đạn giữa lúc biến hình không?
Nỗi lo đó hoàn toàn thừa thãi.
Phừng.
Một cơn bão ánh vàng cuộn lên che chắn cho Dokkaebi, và khi cơn bão tan đi, Dokkaebi trong dạng Doji-Rider xuất hiện từ bên trong.
“...Fuuu”
Cô đã thật sự lo rằng anh ta có thể bị thương.
Một phần là Qiongqi lo lắng, nhưng phần lớn là vì cô sợ rằng nếu Dokkaebi bị thương, bốn người kia sẽ ngay lập tức kéo ‘hàng không mẫu hạm’ của mình đến tông thẳng vào đảo Sejong.
May mắn là chuyện đó đã không xảy ra.
Dokkaebi đã khuất phục gã Doppelganger một cách quá dễ dàng.
Đập vỡ đầu kẻ đã nổ súng trong lúc mình biến hình, Dokkaebi định ra tay khống chế hắn trước khi hắn hóa thành ác ma để tiện ‘cải tạo’.
[U là trời, ức chế—]
[Bản chất của bọn Anh Hùng là chẳng biết gì nhưng cứ thích ra vẻ mà, đúng không? Hihi.]
[Không biết tên đó sẽ ra sao khi sau này nhận ra chính vì mình phá đám như vậy mà Phản Diện mới biến thành ác ma nhỉ? Hihihi.]
“Ah. Bị đâm sau lưng rồi.”
Một Ranger đỏ đã chặn đường và bị bàn tay của ác ma xuyên thủng ngực.
Và rồi, Doppelganger đã hoàn toàn hóa thành ác ma.
Tình hình đã trở nên không thể cứu vãn, Dokkaebi vận mana để tiêu diệt hoàn toàn ác ma Doppelganger.
“Ối chà, nhìn cô nàng tóc hồng kia kìa. Trông như đang thả thính Dokkaebi ấy nhỉ?”
Qiongqi dùng giọng điệu đầy ẩn ý để kích động phòng chat.
“Cái kiểu cô ta hùng hổ bước lên trước mặt Dokkaebi rồi vận mana thế kia, trông có khác gì đang khoe mẽ với anh ta là mình ‘ra dáng Anh Hùng’ lắm không chứ?”
[Đúng là hồ ly tinh.]
[Này, đừng nặng lời thế chứ.]
[Không phải cáo thường đâu, đây là loại yêu nữ còn hơn cả Cửu Vĩ Hồ nữa ấy chứ. Nhìn kìa. Vờ vịt chỉ huy đám Anh Hùng nhưng lại khéo léo chắn đường Dokkaebi. Đã thế còn không chắn thẳng mặt, lại còn đứng hơi xéo xéo một tí nữa chứ.]
“Đúng thế nhỉ.”
Việc phun ra ngọn lửa màu hồng từ hai viên ngọc cũng khá thú vị.
“Hội trưởng Hội học viên Yoon Iseon à? Nhìn cũng ra dáng đấy chứ. Nếu không dính dáng gì đến Dokkaebi thì có khi tôi đã muốn lôi kéo về phe mình rồi.”
[Cô nói thật đấy à?]
“Dĩ nhiên rồi. Người muốn thành Anh Hùng đâu có luật nào cấm không được làm Phản Diện? Phải không nào?”
[.......]
Có tiếng ai đó càu nhàu như thể đang bực tức.
Qiongqi cười khúc khích, rót đầy rượu vào ly rồi thong thả ngả người trên sofa.
“Cứ để yên thì đám Anh Hùng sẽ tự lo được thôi. Trưởng phòng Do cũng đừng có dại mà lao lên-”
[Xin lỗi em, nhưng mà.]
Dokkaebi đặt tay lên vai Yoon Iseon rồi bước lên phía trước.
Cảnh tượng đó khiến phòng chat trong giây lát đóng băng, còn Qiongqi thì vô thức đưa tay sờ lên vai mình.
Đã từng có ai... được Dokkaebi chạm vào người như thế chưa nhỉ?
[Lửa không phải dùng kiểu đó đâu.]
Chẳng lẽ anh ta định dạy cô ấy cách sử dụng ngọn lửa?
Nếu vậy, liệu anh ta có định thi triển sức mạnh thiêu rụi ác ma bằng một phương pháp mới của riêng mình không?
“Ngọn lửa của Dokkaebi ư. Chủ tịch, ngài có dạy cho anh ta chiêu nào không đấy ạ?”
[ko]
“...Vậy tại sao lại dùng lửa-”
[Đến đây, hỡi bàn tay của Qiongqi.]
“!!”
Qiongqi bất giác nắm chặt tay mình.
Bàn tay vẫn ở nguyên đó, nhưng cô có cảm giác như mình vừa làm sai điều gì.
[Sao lại là bàn tay của Qiongqi?]
[Gì thế? Sao Dokkaebi lại nói vậy? Anh ta vốn ghét hô tên chiêu thức cơ mà?]
[Qiongqi, cô đã làm cái quái gì thế?!]
“Ơ, tôi có làm cái quái gì đâu....”
[Hắc Viêm Ma Linh Hổ. Giải phóng.]
GAOOOOO—!
Phía sau bàn tay đưa ra của Dokkaebi, một con hổ màu đen đỏ hiện hình.
Con hổ đó là biểu tượng của Qiongqi, là dư âm mana được hiển hiện thông qua dị năng mà cô sử dụng, và Qiongqi bất giác nuốt khan.
“Ơ, Chủ tịch? Sao Trưởng phòng Do tự dưng lại xài chiêu thức dựa trên concept của tôi thế ạ? Hả?”
[.......]
Chủ tịch không trả lời.
Việc Chủ tịch không biết cho thấy đây là hành động đơn phương của Dokkaebi.
[Heh. Tưởng bình thường không quan tâm cơ mà, lại dụ được Dokkaebi dùng chiêu này cơ à?]
[Đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi. Lẽ nào Dokkaebi sắp về đội của cô thật à? Không phải đâu nhỉ?]
[Không, có cả nước, gió, và đất, tại sao lại là sức mạnh của lửa? Dạy cách điều khiển ngọn lửa mà làm lố như vậy sao?!]
Mỗi vị cán bộ đều buông một lời, còn Chủ tịch thì vẫn im lặng không đáp.
Qiongqi không thể phân biệt được giọt nước đang chảy dọc sống lưng bên trong lớp áo choàng là nước còn sót lại sau khi tắm hay là mồ hôi lạnh mà cô vô thức đổ ra.
[Qiongqi.]
Chủ tịch đã cất tiếng nói thật.
[Sau vụ này, gặp riêng tôi một chút.]
“...Vâng.”
Qiongqi cảm thấy oan ức.
***
Tôi đã xài một chiêu lấy concept từ Qiongqi.
Lý do à?
Coi như đây là một lần tôi dùng kỹ năng để trả ơn Qiongqi, vì đã tiết lộ thân phận của Jumo và âm mưu lôi kéo tôi vào Hwalbindang.
Hỏa lực áp đảo thiêu rụi cả ác ma.
Đó mới chỉ là sức mạnh từ bàn tay Qiongqi mà tôi mượn tạm, nên ai cũng đủ sức tưởng tượng được sức mạnh thực sự của cô ta khủng khiếp đến mức nào.
[Hiểu chưa? Lửa là phải dùng như thế này. Bằng hỏa lực áp đảo đủ sức thiêu rụi vạn vật.]
“...Ah.”
Yoon Iseon nhìn tôi gật đầu.
Xem ra cô ấy đang ngẩn người nên mới vô thức đáp lại lời tôi.
‘Cũng phải thôi.’
Đã chứng kiến một sức mạnh áp đảo đến thế, tận mắt nhìn cột lửa chọc thẳng lên trời xanh mà tim không đập thình thịch, thì còn gì là dị năng giả hệ hỏa nữa.
Bản thân tôi thì giỏi điều khiển thứ khác hơn là lửa, nhưng tôi vẫn thử dùng kỹ năng này một lần, vừa để biểu diễn vừa để xử lý triệt để gã Doppelganger.
Và ở đằng kia, gã Doppelganger đã hoàn toàn cháy thành than.
Bịch.
Gã Doppelganger đổ gục về phía trước, không còn một chút cử động.
Trong ngọn lửa dữ dội thiêu rụi cả bộ giáp, Doppelganger đã cháy chết, ác ma đã bị tiêu diệt.
[Đồ giả đã chết. Vậy thì ta–]
“Chà, chà, chà.”
Từ phía đối diện với gã Doppelganger.
“Mãi mới có một ác ma tự nhiên coi được một chút, vậy mà ngươi lại nhẫn tâm giết chết nó thế này. Đúng là một kẻ khó ưa.”
Kẻ xuất hiện và vỗ tay.
“‘Dueoksini’ ta đây, không thể không cất lời than thở.”
Hắn đang đeo một chiếc mặt nạ giống như Dạ Xoa.
“Lại còn dùng kỹ năng tiếng Anh trên hòn đảo Sejong này nữa chứ.”
Trong bộ hanbok thường ngày màu vàng đất.
[Ngươi là ai?]
“Bản nhân là Dueoksini.”
Người đàn ông tự xưng là Dueoksini.
“Kẻ gieo rắc hạt giống của cái ác.”
Hắn lôi từ trong áo ra một thứ trông như viên ngọc, bên trong có vô số xúc tu đang ngọ nguậy.
“Và như thế, kẻ truyền bá nỗi kinh hoàng của cái ác đến thế gian.”
Hắn ném hạt giống ác ma vào Yuk Gibong đã cháy thành than.
“Hồi sinh đi, hỡi hóa thân của cái ác.”
Cựa quậy.
Cơ thể cháy đen của Yuk Gibong từ từ đứng dậy như một thây ma.
Và rồi.
GAOOOOOOO—————!!
Hắn phun ra một luồng mana đen kịt khổng lồ từ miệng, và ‘hồi sinh’.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
